Chương 201: Hào Kiếm!
Mãi mà đám đông vẫn không chịu giải tán. Những hán tử này đến chết còn không sợ, vậy mà giờ đây lại quyến luyến không nỡ rời đi.
Trình Đại Lôi phải vừa đánh vừa mắng, mới miễn cưỡng đuổi được mọi người đi. Thời gian cấp bách, thực sự không có lúc để nhất nhất đạo biệt. Hắn giao đám người cho Hoàng Tam Nguyên dẫn về sơn trại, thu dọn tài vật lương khô, rồi từ Thanh Ngưu Sơn đi qua Hắc Thạch Thành để tẩu thoát. Nơi đó bây giờ là địa bàn của Nhung tộc, hơn ngàn người tụ lại một chỗ thì mục tiêu quá lớn, bắt buộc phải phân tán ra, sau này tự tìm nơi an thân. Nếu hành động đủ nhanh, may ra còn kịp thoát thân.
Sau cùng, bên cạnh Trình Đại Lôi chỉ còn lại chín người, bao gồm Từ Thần Cơ, Tần Man, Lâm Thiếu Vũ, Lưu Quan Trương, Triệu Tử Long và Lâm Xung.
"Đại đương gia, ta nguyện đi cùng người." Từ Thần Cơ nói.
"Ừm." Trình Đại Lôi gật đầu, rồi nhìn sang Quách Đáng Ghét: "Đạo trưởng, hôm nay đa tạ đã ra tay cứu giúp, các vị cũng mau rời đi thôi, đi cùng chúng ta sẽ không được an toàn."
Quách Đáng Ghét hướng Trình Đại Lôi hành lễ, nói: "Thanh sơn bất cải, lục thủy trường lưu, lão đạo nhận thấy, mai sau tại đế quốc này, không chừng sẽ được nghe danh của Trình đương gia."
"Ha ha, ta xin coi đây là lời chúc phúc lúc lâm biệt." Trình Đại Lôi ngồi trên lưng ngựa, cất tiếng cười to.
Tiểu đạo sĩ kia nhìn Trình Đại Lôi, dường như lấy làm lạ vì sao trong tình cảnh này mà hắn vẫn có thể cất tiếng cười. Trình Đại Lôi cũng liếc nhìn gã vài lần, gương mặt bầu bĩnh như trẻ nhỏ, trên đầu có búi tóc, tuy gương mặt không biết đã bao lâu chưa rửa, nhưng dáng vẻ trông rất thanh tú.
"Đây là tiểu đồ Hồng Trần, ngày khác trên giang hồ nếu có gặp mặt, còn xin Trình đương gia chiếu cố một hai." Quách Đáng Ghét chắp tay, dẫn theo tiểu đạo sĩ Hồng Trần chậm rãi rời đi. Lá cờ trắng ghi bốn chữ lớn "Khám Phá Nhân Gian" phất phơ trong gió.
"Đại đương gia, chúng ta đi hướng nào?" Từ Thần Cơ hỏi.
"Hướng tây." Trình Đại Lôi chỉ tay.
Những người khác trốn về phía bắc, Trình Đại Lôi lại quyết định đi về phía tây. Đối với Dương Long Đình mà nói, Trình Đại Lôi tự nhiên quan trọng hơn đám sơn tặc kia, nếu đi cùng mọi người, sẽ chỉ dẫn dụ quan binh đến chỗ họ.
Rầm rầm rầm!
Đúng lúc này, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Chỉ thấy Tề Đức Cường suất lĩnh mấy chục kỵ binh phi ngựa tới. Ai nấy đều mình mặc giáp trụ, tay cầm trường qua, mặt đằng đằng sát khí.
"Trình Đại Lôi..." Tề Đức Cường phi ngựa đến gần, tay siết chặt chuôi đao, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi.
"Lão Tề, sao thế?" Trình Đại Lôi hỏi với vẻ mặt ngây thơ.
"Không, không có gì." Tề Đức Cường cười khan một tiếng, bàn tay đang giữ đao buông lỏng: "Lão Trình, sao người đến chậm vậy, chúa công phái ta tới đón người. Phải rồi, sao chỉ có mấy vị huynh đệ thế này, các huynh đệ khác trong sơn trại đâu rồi?"
"Ài, bọn họ đang sửa soạn trang phục ở sơn trại ấy mà. Toàn là đám người thô kệch chưa từng trải sự đời, họ kích động đến mức cả đêm qua không ngủ, cứ nghĩ xem hôm nay nên mặc quần áo gì. Ta sợ Dương Long Đình đợi sốt ruột, nên mới đến trước một bước."
"Lão Trình... Đối với chúa công, tốt nhất đừng gọi thẳng tên huý."
"Ồ ồ, là lỗi của ta, lỗi của ta. Phải là U Châu Vương, không, là chúa công nhà ta. Sau này chúng ta đều là người một nhà rồi."
Tề Đức Cường ha hả cười, nói: "Đã gặp nhau ở đây, vậy cùng ta đi đi. Chúa công đang đợi người đó."
"Cùng đi, cùng đi." Trình Đại Lôi cười cười, bỗng nhiên nói: "Lão Tề, ta hôm nay lần đầu ra mắt chúa công, có chuẩn bị một thanh kiếm để dâng lên. Thanh kiếm này tịch thu được từ Nhung tộc, hình như là của một vương tử nào đó dùng. Thực tình ta cũng không có kiến thức gì, ngươi giúp ta xem thử thanh kiếm này có được không, có hợp để dâng lên chúa công không?"
"Kiếm gì vậy? Nếu là của vương tử Nhung tộc dùng, chắc hẳn phải rất tốt?" Tề Đức Cường thúc ngựa tiến lên, ghé đầu lại gần.
Trình Đại Lôi tay nhấn chuôi kiếm, "Keng" một tiếng, Thất Phu kiếm tuốt khỏi vỏ, một nhát kiếm đâm ra gọn ghẽ.
Một kiếm trực diện.
Trên cổ Tề Đức Cường xuất hiện một lỗ máu, máu tươi lập tức tuôn ra, hắn thất thần mở to hai mắt, miệng vô thức há lớn.
"Hảo... hảo kiếm!"
Bịch một tiếng, Tề Đức Cường rơi xuống ngựa.
"Giết!"
Chẳng cần Trình Đại Lôi phân phó, ngay từ lúc hắn cùng Tề Đức Cường ba hoa chích choè, trong lòng những người khác đã nén một ngọn lửa giận. Giờ đây Trình Đại Lôi vừa động thủ, cả chín người đồng loạt ra tay.
Tần Man, Lâm Xung, Triệu Tử Long, Lâm Thiếu Vũ, Lưu Quan Trương bọn người, ai nấy đều không phải tay vừa, đồng loạt xuất thủ thật chẳng khác nào giết gà mổ chó, chỉ trong nháy mắt đã đánh tan tiểu đội kỵ binh của đối phương.
"Đi thôi, hướng tây!" Trình Đại Lôi hét lớn một tiếng, bổ một búa đánh văng kẻ địch đang tấn công Từ Thần Cơ xuống ngựa, rồi ra roi thúc ngựa, phóng thẳng về hướng tây.
Phía tây có gì? Có kinh thành được mệnh danh thiên hạ đệ nhất, có những thảo nguyên bạt ngàn, có hoang mạc, có sơn lâm, và cũng có vô số truy binh không tài nào đếm xuể.
Trình Đại Lôi thành công dẫn dụ truy binh về phía tây, nhưng bản thân lại phải đối mặt với áp lực cực lớn. Mãi đến ba ngày sau, bọn họ vẫn chưa ra khỏi địa giới U Châu. Hắn đã thất lạc với những người còn lại, giờ đây bên cạnh chỉ còn Từ Thần Cơ và Tần Man, cả ba bị quan binh vây khốn trên một ngọn núi. Tần Man trúng một mũi tên vào tay phải, thực lực đại giảm, trên người Trình Đại Lôi cũng có vài vết thương, ngược lại Từ Thần Cơ vẫn bình yên vô sự, còn khá sung sức, tinh thần dồi dào.
"Không biết bọn Thiếu Vũ thế nào rồi, có gặp nguy hiểm gì không." Tần Man vừa nói vừa nhai nát thảo dược đắp lên vết thương.
"Quan binh đều nhằm vào chúng ta, bọn Thiếu Vũ hẳn là đã chạy thoát rồi." Từ Thần Cơ nói.
Mấy người co ro trong một sơn động ẩm ướt, lấy quả dại lấp bụng.
Trình Đại Lôi cười cười, nói: "Tần đại ca, để ta xem thương thế của huynh thế nào?"
"Không đáng ngại, ta chịu được."
Đột nhiên, Trình Đại Lôi tung một chưởng đánh vào gáy Tần Man. Tần Man khẽ giật mình, hai mắt trợn ngược rồi ngất đi. Nếu là lúc trước, Trình Đại Lôi e là còn chưa đến gần được Tần Man, nhưng bây giờ thực lực của hắn đã thuộc hàng đỉnh cấp, không hề yếu hơn Tần Man.
"Đại đương gia, người..." Từ Thần Cơ giật mình.
"Thật ra, bọn chúng đến là vì ta. Ta đi rồi, các ngươi sẽ được an toàn." Trình Đại Lôi đứng dậy trong sơn động.
"Đại đương gia, người đừng làm chuyện dại dột! Chúng ta cùng đi, chưa chắc đã không thể xông ra ngoài."
"Chờ ta dẫn dụ bọn chúng đi rồi, các ngươi hãy tìm cơ hội tẩu thoát." Không nói thêm lời nào, Trình Đại Lôi lại tung một chưởng đánh ngất Từ Thần Cơ.
Tay cầm đại phủ, hông đeo Thất Phu kiếm, một mình một ngựa gầy, hắn lao xuống núi tấn công quan binh.
"Chịu chết đi!"
"Không hay rồi!"
"Vây lấy hắn, vây lấy hắn!"
"Bắn tên, bắn tên! Thành chủ đã lệnh, sinh tử bất luận, kẻ chết cũng được!"
Kiếm và tên va vào nhau trong không trung, kiếm ý quyết tuyệt lạnh thấu màn đêm, tiếng binh khí va chạm vang lên không ngớt.
"Không xong, Vương tướng quân bị hắn chém rồi!"
"Liễu tướng quân tới rồi! Lần này tốt rồi, Liễu tướng quân nhất định có thể giết hắn!"
"A, cái gì? Liễu tướng quân cũng bị giết rồi!"
"Mau đuổi theo, mau đuổi theo! Hắn xông ra rồi!"
Truy binh như lang như hổ bám riết không tha, Trình Đại Lôi phóng ngựa phi nước đại, xông ra trùng vây, dẫn dụ truy binh một mạch về phía tây, trốn vào một khu rừng rậm.
Con ngựa gầy đột nhiên hí một tiếng dài thảm thiết, rồi ngã quỵ xuống đất, miệng sùi bọt trắng. Trình Đại Lôi bị ngã nhào xuống đất, lăn mấy vòng mới đứng vững được. Một đường không hề tiếc mã lực, con ngựa gầy sống sót được đến bây giờ đã là kỳ tích.
Trình Đại Lôi vỗ vỗ vào đầu nó: "Lão huynh đệ, ngươi tự mình chạy thoát thân đi. Nếu ta bất tử, chúng ta ắt sẽ có ngày gặp lại."
Dứt lời, Trình Đại Lôi rút kiếm lên núi. Con ngựa gầy ngẩng đầu, ánh mắt đầy lưu luyến.
Đề xuất Linh Dị: Mạt Thế Vĩnh Dạ: Ta Tại Chế Tạo Nơi Ẩn Núp