Chương 960: Trận chiến cuối cùng
Tam quân hiệp lực, tướng sĩ một lòng, Lý Hành Tai đích thân xung phong hãm trận, đi đầu chém giết giữa lòng địch. Giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm, dù liều mạng cũng chỉ có thể tạo nên thế cục ngang bằng. Nhưng Lý Hành Tai lại quyết ý kéo dài, lấy mạng đổi mạng, hắn không hề thua thiệt. Đánh đến sau cùng, ngay cả tộc Nhung vốn tự xưng có ý chí chiến đấu ngoan cường cũng phải kinh hồn bạt vía. Cuộc chém giết thế này, bao giờ mới chấm dứt? Binh sĩ tộc Nhung kẹt trong chiến trận không khỏi suy nghĩ như vậy.
Nhớ lại trận Dã Nguyên Hỏa công thành ba ngày ba đêm không dứt, khi ấy Lý Hành Tai muốn tạm dừng, Dã Nguyên Hỏa lại không cho hắn cơ hội. Ngay cả lúc đó, Lý Hành Tai còn dám lao tới cắn xé quân thù một miếng, huống hồ là hiện tại. Dù bốn phía tường thành bị vây, Lý Hành Tai vẫn không từ bỏ quyền chủ động trận chiến này. Lối đánh đoạn tử tuyệt tôn này được duy trì ròng rã một ngày một đêm, tộc Nhung càng về sau càng bị đánh cho khiếp sợ, không thể không lựa chọn lui binh.
Tất nhiên, Lý Hành Tai sẽ không dễ dàng bỏ qua cho đối phương. Hắn dẫn quân tấn công vào hậu đội tộc Nhung, gieo vào lòng chúng một nỗi sợ hãi khó tả. Đối mặt với Lý Hành Tai, quân Nhung không còn chút sức phản kháng nào. Lý Hành Tai chém giết vô số quân địch, sau đó mới lĩnh quân khải hoàn trở về thành Lạc Phượng. Thần thoại dã chiến vô địch của tộc Nhung cứ thế bị phá vỡ.
Chỉ có điều, Lý Hành Tai hiểu rõ ngọn ngành. Nói là đại hoạch toàn thắng, nhưng thực chất đôi bên thương vong ngang nhau. Hơn nữa, trận chiến này là nhờ có đủ thiên thời, địa lợi, nhân hòa mới miễn cưỡng tạo nên được cục diện như vậy. Về sau, e rằng khó có được cơ hội tương tự.
Dã Nguyên Hỏa sau khi lui binh, lập tức chỉnh đốn đội ngũ, không cho Lý Hành Tai một chút cơ hội thở dốc đã lần nữa dẫn binh quay lại tấn công. Phản ứng nhanh như vậy chứng tỏ Dã Nguyên Hỏa đã hiểu ra, Lý Hành Tai tuy nhất thời chiếm thế thượng phong (上風), nhưng xét về đại cục, hắn vẫn ở thế yếu, không cách nào thay đổi được kết cục sau cùng.
Tiết tấu chiến đấu của tộc Nhung vẫn không hề bị rối loạn, chúng vẫn công thành như thường lệ: dựng đài cao ngoài thành để bắn tên, ném xác chết vào trong; đào địa đạo, dẫn nước bẩn vào đầu nguồn; đốt lửa lớn bên ngoài tường thành rồi lại dùng nước lạnh dội vào... Vô số thủ đoạn công thành của tộc Nhung đã có một trình tự cố định.
Trong quá trình này, Lý Hành Tai vắt óc suy nghĩ, tìm ra rất nhiều biện pháp ứng đối. Không thể nói là vô hiệu, chỉ là hiệu quả có hạn, vẫn không cách nào ngăn cản được bại cục đã định. Đầu tường mấy lần bị tộc Nhung cắm cờ, nhưng đều bị binh sĩ Giang Nam liều chết đoạt lại. Cái giá phải trả đương nhiên là cực lớn. Thành Lạc Phượng ban đầu có hơn mười vạn binh mã, nhưng đánh đến hiện tại, chỉ còn lại hai, ba vạn người. Tổn thất của tộc Nhung cũng gần như tương đương, nhưng chúng có binh lực bổ sung bất cứ lúc nào, còn thành Lạc Phượng đã là một tòa cô thành, Lý Hành Tai không hề có viện quân.
Đại cục đã định. Dã Nguyên Hỏa tạm hoãn công thành, đương nhiên không phải vì hắn định hạ thủ lưu tình, mà chỉ là đang tụ lực, chuẩn bị cho đòn kết liễu cuối cùng. Sau khi vào hè, thời tiết ngày một nóng nực. May mắn hôm nay trời u ám, từng cơn gió mạnh thổi tới, xua tan đi cái nóng trong không khí.
Lý Hành Tai một mình ngồi trong sân phủ thành chủ, trước mặt bày một vò rượu – một chuyện rất hiếm thấy. Kể từ khi cuộc chiến bắt đầu, hắn vẫn luôn áo giáp không rời thân, đốc chiến trên đầu tường, cùng tam quân chống chọi với tộc Nhung. Nếu không có ý chí sắt đá, thành Lạc Phượng không thể chống đỡ đến ngày hôm nay. Nhưng lòng người cũng có lúc cạn kiệt, chống cự đến hiện tại, ngay cả Lý Hành Tai cũng có chút không chịu nổi. Hắn đã như vậy, huống hồ là những binh sĩ đã liều chết huyết chiến.
Mười vạn đại quân tổn thất bảy, tám phần, những người còn sống sót đã thấy quá nhiều thi thể và máu tươi, trái tim đã hoàn toàn chết lặng. Bây giờ tiếp tục chiến đấu, hoàn toàn là dựa vào thói quen vô thức. Vì sao mà sống, vì sao mà chết? Thân xác trăm cân cha mẹ ban cho, cớ sao phải tùy tiện đi tìm cái chết? Hiện tại, đã có người bắt đầu suy nghĩ vấn đề này. Lòng người hoang mang, sĩ khí sa sút. Trải qua những trận huyết chiến liên miên, tường thành Lạc Phượng đã lung lay sắp đổ, mà bức tường thành dựng nên bằng lòng người cũng sắp đến lúc không chịu nổi nữa.
Lý Hành Tai ngồi một mình thật lâu, bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch. Cảm giác nóng rực nơi cổ họng khiến hắn tỉnh táo lại đôi chút. Từ lúc bắt đầu đến giờ, bên cạnh hắn đã có quá nhiều người mất mạng. Sở Vân Sinh chết ở Giang Nam, còn tòa thành Lạc Phượng này đã là nấm mồ chôn vùi hơn mười vạn cô hồn dã quỷ. Người không phải cỏ cây, ai có thể vô tình? Ngay cả Lý Hành Tai cũng có lúc cảm thấy hoang mang, mỗi khi nhắm mắt lại có vô số vong hồn tìm đến đòi mạng. Những kẻ chết đi không chốn về kia, cuối cùng rồi sẽ đi về đâu? Lý Hành Tai bưng một chén rượu, rưới xuống đất.
Cũng may, tất cả sắp kết thúc rồi.
Cùng lúc đó, Dã Nguyên Hỏa cũng đang một mình trong đại trướng, trước mặt cũng bày vò rượu và chén rượu. Hắn bưng một chén, từ từ rưới xuống đất. Hai người không hổ là tri kỷ từng có giao tình sinh tử, hành động cũng thật ăn ý. Lý Hành Tai đang tế rượu cho những tướng sĩ đã hy sinh, còn Dã Nguyên Hỏa, giờ phút này, lại đang tế rượu cho chính Lý Hành Tai.
Tất cả sắp kết thúc rồi. Ngươi... lên đường bình an...
Dã Nguyên Hỏa thống lĩnh đại quân tộc Nhung, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai phát động tổng tiến công vào thành Lạc Phượng. Đây là trận chiến cuối cùng, hai bên đều tỏ ra vô cùng anh dũng. Lý Hành Tai trấn thủ trên đầu tường, đích thân hắn đã chém giết mười tám tên giặc Nhung. Nhưng quân Nhung cũng không dễ dàng lùi bước, chúng biết thành Lạc Phượng đã là nỏ mạnh hết đà (cường nỗ chi mạt 強弩之末), chỉ còn thiếu một đòn cuối cùng.
Đôi bên đều lấy mạng đổi mạng, dùng hy sinh để chiếm lĩnh hoặc bảo vệ từng tấc trận địa. Cuối cùng, gần như là giẫm lên máu tươi và thi thể của đồng đội để tiến lên. Trong những thi thể ngã xuống, có cả người Nhung lẫn quân Giang Nam, tất cả nằm cùng một chỗ, không còn phân biệt được địch ta. Trận chiến này bắt đầu từ giờ Thìn, kéo dài đến tận giờ Mão ngày hôm sau. Cuối cùng, tộc Nhung đã trả một cái giá cực lớn để công phá được Tây Môn.
Tây Môn vừa vỡ, quân Giang Nam toàn tuyến sụp đổ, không còn khả năng kháng cự. Dù sao, giao chiến trên đường phố trong thành với tộc Nhung, quân Giang Nam đã không còn bất kỳ phần thắng nào. Ngay sau khi tộc Nhung phá thành, thành Lạc Phượng đột nhiên bốc lên ngọn lửa hừng hực. Trận hỏa hoạn này không phải do tộc Nhung phóng hỏa, mà là từ tay Lý Hành Tai. Hắn không có ý định để lại thành Lạc Phượng cho tộc Nhung, từ sớm đã chuẩn bị sẵn cỏ khô, dầu hỏa cùng các vật dễ cháy, cuối cùng châm một mồi lửa, thiêu rụi toàn bộ lương thảo và nhà cửa. Không để lại một hạt lương nào cho tộc Nhung.
Lý Hành Tai dẫn tàn binh bại tướng, từ cửa Nam phá vây. Dã Nguyên Hỏa tất nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn. Nếu để Lý Hành Tai trở về Giang Nam, chỉnh đốn lại lực lượng, ngày sau tất sẽ lại có một trận huyết chiến nữa. Hơn nữa còn một yếu tố khác: tộc Nhung đã hết lương. Triệu tập trăm vạn đại quân cho trận chiến này là một sự tiêu hao cực lớn đối với tộc Nhung. Lương thảo của chúng đều là cướp bóc từ khắp nơi ở Trung Nguyên, đánh tới hiện tại cũng đã gần cạn kiệt.
Sau khi thành Lạc Phượng bị phá, Lý Hành Tai lại phóng một mồi lửa, biến kho lương thành tro bụi, không chừa lại cho tộc Nhung một hạt nào. Lương thảo của quân Giang Nam lại được tích trữ ở hồ Lục Bình, nơi đó vẫn còn không ít. Mục tiêu tiếp theo của Dã Nguyên Hỏa đã rõ. Hắn hạ lệnh truy kích, tranh thủ từng giây từng phút, có thể giết được Lý Hành Tai là tốt nhất. Dù không giết được hắn, cũng phải đến hồ Lục Bình trước, không thể để hắn hủy đi kho lương ở đó.
Đề xuất Võng Hiệp: Anh Hùng Xạ Điêu