Chương 195: Năng Lực Dung Nham

Chương 195: Năng Lực Dung Nham

"Người nào!"

Giọng Phi Thi khàn đặc, trong lòng dấy lên nỗi sợ hãi. Bị người khác đến gần mà không hề hay biết, thực lực của đối phương chắc chắn không hề thấp.

"Giọng nói này..." Trong đôi mắt xanh biếc của Nikisha ánh lên vẻ không cam lòng.

"Ồ, xin lỗi nhé, ta đến muộn."

Giọng nói trong trẻo lại vang lên, Mục Lương trong bộ quần áo rộng thùng thình lặng lẽ xuất hiện trước mặt Nikisha.

"Thành chủ đại nhân!" Nikisha mừng rỡ reo lên.

"Thành chủ Thành Huyền Vũ." Giọng điệu của Phi Thi trở nên nặng nề.

Hắn khàn giọng nói: "Các hạ, đây là chuyện riêng của Thành Thánh Dương chúng ta."

Mục Lương ngước mắt, thờ ơ nói: "Các cô ấy đã đầu quân cho ta, cho nên bây giờ... là người của Thành Huyền Vũ."

"Các hạ định cướp người trắng trợn sao?" Khí thế toàn thân Phi Thi bùng phát.

"Phải đó." Vẻ mặt Mục Lương vẫn thản nhiên.

Vẻ mặt Phi Thi ngưng trọng, những dải vải trên người hắn tung bay, để lộ ra làn da thối rữa trong không khí.

Thi Độc khuếch tán ra ngoài, với tốc độ mắt thường có thể thấy được, ép thẳng về phía Mục Lương.

"Nếu các hạ đã cố tình xen vào, vậy đừng trách ta không khách sáo." Khuôn mặt Phi Thi trở nên âm u.

Chỉ thấy hắn đột ngột lao tới, bàn tay trái thối rữa giơ ra, những móng tay sắc như dao cào về phía Mục Lương.

"Trông hơi ghê tởm đấy nhỉ." Đôi mắt đen của Mục Lương híp lại.

Hắn nói một câu khiến những người xung quanh không hiểu gì: "Rõ ràng là pháp sư, lại cứ thích đi theo con đường cận chiến."

Hắn giơ tay, những sợi tơ nhện mảnh mai bắn ra, tựa như có linh tính quấn về phía Phi Thi.

Cùng lúc đó, trên người Mục Lương hiện lên những đường vân ba màu rực rỡ tựa như mạch điện tử, ngăn chặn luồng Thi Độc đang khuếch tán tới.

Sắc mặt Phi Thi đại biến, thân hình đang lao tới bỗng khựng lại, cố gắng né tránh đòn tấn công của tơ nhện.

"Không thoát được đâu." Ngón tay Mục Lương gõ nhẹ xuống như đang gảy đàn.

Những sợi tơ đang bay lượn lại như có sinh mệnh, một lần nữa quấn chặt lấy Phi Thi.

"Khốn kiếp, a!"

Phi Thi giận đến long cả tròng mắt, tơ nhện đã trói chặt lấy hắn, không cho hắn một cơ hội giãy giụa nào.

"Nguyên tố Thủy, ngưng tụ." Giọng Mục Lương lạnh như băng.

Hơi nước trong không khí nhanh chóng tụ lại, tạo thành một quả cầu nước khổng lồ bao bọc lấy Phi Thi.

"Ực... ực... ực..."

Phi Thi phun ra từng chuỗi bọt khí, tử khí lượn lờ quanh thân.

"Vĩnh biệt."

Mục Lương chỉ tay về phía quả cầu nước. Hơi lạnh cực độ khuếch tán, quả cầu nước lập tức đông thành băng.

Tơ nhện đứt gãy, quả cầu băng mất đi sự chống đỡ rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Vỡ vụn cùng với nó còn có Phi Thi, chết không thể chết hơn được nữa.

"Xong rồi." Mục Lương phủi tay, dáng vẻ thản nhiên của hắn khiến đám người Nikisha chết lặng, mắt tròn mắt dẹt.

"Tổng... Tổng đội trưởng cứ thế mà chết sao?" A Mạn trợn tròn mắt.

Vẻ mặt khó tin hiện rõ trên mặt mọi người, rồi ngay sau đó chuyển thành niềm vui sướng tột độ.

"Tổng đội trưởng chết rồi, chúng ta được cứu rồi!"

"Lợi hại thật, chỉ vài ba chiêu đã giải quyết xong Tổng đội trưởng."

"Mạnh thật." Đôi môi hồng của cô gái lạnh lùng khẽ nhếch lên.

Cơ thể nàng run rẩy, không rõ là vì kích động hay vì sợ hãi.

"Cô không sao chứ?" Mục Lương nghiêng đầu nhìn Nikisha.

"Không... không sao." Nikisha nói năng có chút lắp bắp.

Thành chủ Thành Huyền Vũ còn mạnh hơn trong tưởng tượng của nàng rất nhiều.

Thực lực gần như có thể giết chết cường giả cấp bảy trong nháy mắt này, nếu đặt ở Thành Thánh Dương thì có thể tung hoành ngang dọc.

"Mọi người đứng dậy đi, chúng ta trở về Thành Huyền Vũ." Mục Lương thản nhiên nói.

Trước mắt là hai mươi lăm người, quá nửa đang ngồi bệt dưới đất, những đường vân màu đỏ thẫm trên mặt họ cực kỳ bắt mắt.

"Xem ra đã tiêu tốn không ít Nước Mắt Thiên Sứ." Mục Lương thầm nghĩ, việc nâng cấp Đôi Cánh Thiên Sứ phải được đưa vào kế hoạch thôi.

"Vâng." Nikisha kích động đáp lời.

Nàng nén đau đứng dậy, bước chân lảo đảo liền được A Mạn đưa tay đỡ lấy. "Chị Nikisha, chị không sao chứ?" A Mạn lo lắng hỏi.

"Không sao, vẫn đi được." Nikisha nở một nụ cười vô cùng quyến rũ.

Đại thù đã báo, áp lực trong lòng nàng tức thời tan đi quá nửa.

...

Bên trong Thành Thánh Dương, tại một sân viện xa hoa ở khu trung tâm.

"Phi Thi chết rồi, là ai làm?"

Thành chủ Thành Thánh Dương đột ngột mở mắt. Vừa rồi Phi Thi còn khí thế hừng hực, vậy mà trong nháy mắt đã không còn cảm ứng được nữa.

Điều này có nghĩa là Phi Thi đã chết.

Bóng dáng hắn lóe lên rồi biến mất.

Bên ngoài Thành Thánh Dương, Mục Lương dừng bước.

Hắn quay người nhìn về phía Thành Thánh Dương, thản nhiên nói: "Các người về trước đi, Ly Nguyệt đang đợi ở phía trước."

"Thành chủ đại nhân, có chuyện gì vậy?" Nikisha lo lắng hỏi.

"Có người đến." Giọng Mục Lương lạnh nhạt.

"..." Nikisha sững sờ, đôi mắt xanh biếc co lại, trong lòng đã có suy đoán.

"Chị Nikisha..." A Mạn lo lắng kéo tay nàng.

"Đi theo ta."

Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên.

Ly Nguyệt trong bộ Giáp U Linh hiện thân.

Nàng liếc nhìn Nikisha, gật đầu ra hiệu rồi đi trước dẫn đường.

"Đi mau." Nikisha vỗ vỗ tay A Mạn, ra hiệu cho mọi người theo sát.

Nàng không nhịn được hỏi: "Thành chủ đại nhân của Thành Huyền Vũ sẽ không sao chứ?"

Vị khách không mời mà đến này rất có thể là thành chủ của Thành Thánh Dương.

Các nàng từng nghe nói gã là một quái vật cấp tám, bóp chết các nàng dễ như bóp chết một con côn trùng.

"Hãy tin tưởng ngài ấy." Ly Nguyệt dừng bước, rồi lại tiếp tục đi về phía trước.

"..." Nikisha mấp máy môi, nhưng không nói nên lời.

Một lúc sau.

Đôi mắt đen của Mục Lương lặng lẽ nhìn về phía trước, một ông lão khoảng bảy mươi tuổi đang lao nhanh tới đây.

"Thành chủ Thành Thánh Dương?" Mục Lương cau mày.

"Phi Thi là do ngươi giết?" Lão già híp mắt, không phủ nhận thân phận của mình.

Phi Thi có thực lực cấp bảy, một thân Thi Độc lại càng khiến người khác đau đầu, chỉ cần hơi sơ sẩy khi đối chiến với hắn là sẽ trúng độc.

Trong số những cường giả cùng cấp, đa số đều không phải là đối thủ của hắn.

Phi Thi là một trong ba Đại thống lĩnh của Thành Thánh Dương, vậy mà lại chết một cách lặng lẽ ngay bên ngoài thành, đây chẳng khác nào vả vào mặt thành chủ Thành Thánh Dương.

Mục Lương thản nhiên gật đầu, bình tĩnh đáp: "Là ta."

Đôi mắt đang híp lại của thành chủ Thành Thánh Dương đột nhiên mở to, ngay khoảnh khắc sau, lão ta đã ra tay, một chưởng chụp thẳng vào mặt Mục Lương.

Vút!

Sắc mặt Mục Lương trầm xuống, hắn bĩu môi: "Đúng là cùng một giuộc."

Hai tay hắn kích hoạt năng lực hóa cứng vảy giáp, trên cánh tay lại một lần nữa hiện lên những đường vân ba màu rực rỡ như mạch điện tử.

Bốp!

Mục Lương giơ tay tung một quyền đối đầu trực diện.

Tia lửa bắn tung tóe, sóng xung kích từ vụ va chạm hất văng vô số đất đá.

"Cũng chỉ đến thế mà thôi."

Sắc mặt hắn không đổi, thậm chí còn lên tiếng trêu chọc đối phương.

"Vậy thì xem chiêu này của ta đây." Tay của thành chủ Thành Thánh Dương khẽ run.

Lão không lùi mà tiến tới, hai tay ánh lên màu đỏ rực, kèm theo đó là một luồng hơi nóng tỏa ra.

Nhiệt độ trong phạm vi trăm mét tăng vọt, khiến người ta có cảm giác như đang đứng trong lò lửa.

Hai tay lão phun ra dung nham nóng bỏng, tựa như hỏa pháo bắn thẳng về phía Mục Lương.

"Năng lực dung nham sao? Hơi thú vị đấy."

Mắt Mục Lương sáng lên, khí lạnh băng giá tỏa ra quanh người, nhiệt độ không khí giảm mạnh, những tinh thể băng bắt đầu ngưng tụ giữa không trung.

Hắn giơ đôi tay đang tỏa ra khí lạnh lên, một con chim băng được tạo thành lao thẳng về phía dòng dung nham.

Ầm!

Dung nham văng tung tóe, nhanh chóng nguội đi rồi đông cứng lại thành đá.

"Cái gì?" Đồng tử của thành chủ Thành Thánh Dương co rụt lại, năng lực dung nham của lão đã hoàn toàn bị đối phương khắc chế.

"Nữa đi." Mục Lương càng đánh càng hăng, đây là lần đầu tiên hắn có cơ hội thử nghiệm vô số năng lực của mình.

"Sợ ngươi chắc." Thành chủ Thành Thánh Dương sa sầm mặt.

Cơ thể lão ta phình to ra, bề mặt thân thể có dung nham nhỏ giọt, sóng nhiệt nóng rực ập vào mặt.

Mục Lương giẫm chân xuống đất, mặt đất dưới chân cuộn lên như sóng nước, lan về phía thành chủ Thành Thánh Dương.

Bùn đất dâng cao, hóa thành một bàn tay đất đá khổng lồ đập về phía thành chủ Thành Thánh Dương.

"Lại thêm một loại năng lực nữa!" Thành chủ Thành Thánh Dương kinh hãi.

Ầm!

Lão vội vàng lùi lại, khó khăn lắm mới né được đòn tấn công của bàn tay đất đá khổng lồ.

Chưa kịp đứng vững, trọng lực đột nhiên thay đổi, một lực hút gấp hai mươi lần đè nặng lên người lão.

"Địa Nham, trọng lực gấp hai mươi." Mục Lương thầm niệm trong lòng.

Mặt đất trong phạm vi đường kính mấy trăm mét bị ảnh hưởng bởi trọng lực mà lún xuống vài mét, một cái hố lớn đột ngột xuất hiện.

Bùn đất hóa thành sóng lớn, ập về phía thành chủ Thành Thánh Dương.

"Sao có thể?" Thành chủ Thành Thánh Dương kinh hồn bạt vía, lão đã không nhớ nổi đây là loại năng lực thứ mấy mà đối phương sử dụng rồi.

"A!"

Thành chủ Thành Thánh Dương gầm lên một tiếng giận dữ, gắng gượng chống lại trọng lực gấp hai mươi lần, dùng nắm đấm dung nham đánh tan con sóng đất ập tới.

"Cũng lợi hại đấy." Mục Lương nhếch miệng cười.

Hắn vung tay lên, nguyên tố Thủy ngưng tụ, một quả cầu nước khổng lồ bao trùm lấy thành chủ Thành Thánh Dương.

Cùng lúc đó, sức mạnh băng giá bùng nổ, nhanh chóng đông nó lại thành một quả cầu băng khổng lồ.

"Vẫn chưa hết sao?" Thành chủ Thành Thánh Dương cảm thấy bất lực.

Năng lực của đối thủ thực sự quá nhiều, thực lực lại không hề thua kém mình, thế này thì đánh đấm kiểu gì nữa?

"Khoan đã."

Lão giơ tay, vội vàng hét lên: "Chúng ta không cần phải đánh đánh giết giết, hoàn toàn có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng."

Bàn tay đang giơ lên của Mục Lương khựng lại, hắn nói với vẻ mặt không đổi: "Là ngươi ra tay trước mà."

Đề xuất Giới Thiệu: Đại Kiều Tiểu Kiều
BÌNH LUẬN