Chương 243: Chu Tước Khôi Giáp
Chương 243: Chu Tước Khôi Giáp
Hồng quang tan đi, bộ khôi giáp đỏ rực yên tĩnh nằm trên bàn làm việc, bên trong vẫn lấp lánh ánh sáng, tựa như một tác phẩm nghệ thuật.
"Đại công cáo thành." Mục Lương mừng rỡ.
Hắn tiến lên phía trước, nhấc cả bộ khôi giáp lên, trọng lượng cũng tương đương với U Linh Khôi Giáp.
Việc có thêm một đôi cánh chim, cùng với đặc tính "Nhẹ Nhàng" của nó, đã khiến tổng thể trọng lượng của bộ giáp nhẹ đi.
"Lại một linh khí cao cấp." Ly Nguyệt vẻ mặt chấn động.
Trình độ chế tạo linh khí của Mục Lương thật sự ngày càng cao thâm.
"Vậy gọi nó là 'Chu Tước Khôi Giáp' đi." Mục Lương mỉm cười nói.
Hắn xách Chu Tước Khôi Giáp lên, gọi thiếu nữ tóc trắng: "Đi, theo ta ra ngoài thử nghiệm linh khí mới một chút."
"Vâng." Ly Nguyệt dịu dàng đáp lời, cùng hắn rời khỏi phòng làm việc, đi ra ngoài Thành Chủ Phủ.
Đến tiểu quảng trường, Mục Lương cởi bỏ áo bào rộng lớn, chỉ mặc một bộ đồ vải bó sát người.
Ly Nguyệt tiến lên, giúp Mục Lương mặc bộ Chu Tước Khôi Giáp lên người.
Nàng lùi lại hai bước, đánh giá Mục Lương trong bộ Chu Tước Khôi Giáp.
Thiếu nữ tán dương: "Cực kỳ ngầu."
Mục Lương cử động tay chân, có cảm giác hơi vướng víu, nhưng có thể khắc phục được, chỉ cần thích ứng một thời gian là sẽ quen.
Hắn khẽ động ý niệm, đôi cánh chim màu đỏ sau lưng vỗ nhẹ.
Ngay sau đó, Mục Lương bay lên trời, chỉ cần đôi cánh khẽ vỗ một cái, người đã bay vút lên không trung mấy chục mét, cánh chim sau lưng tóe ra lửa.
"Vù vù~~"
Mục Lương khẽ động ý niệm, vỗ cánh một cái, người bay lên cao hơn nữa.
Ngọn lửa trên cánh chim sau lưng lớn dần, tốc độ tăng vọt, tựa như một vệt sao băng xẹt qua bầu trời, bay ra khỏi màn chắn Lưu Ly.
"Ha ha ha." Mục Lương sảng khoái cười lớn, dùng ý niệm điều khiển hướng bay, càng luyện tập càng linh hoạt.
Ly Nguyệt đứng dưới đất nhìn lên, bên ngoài màn chắn Lưu Ly, Mục Lương để lại một vệt sáng đỏ trên không trung, đó là do bay quá nhanh khiến ngọn lửa trên cánh chim bị kéo dài ra.
Trong đôi mắt màu trắng bạc của nàng ánh lên vẻ ngưỡng mộ và nóng lòng muốn thử, nàng cũng muốn thử một lần.
Năm phút sau, Mục Lương trở lại mặt đất.
Màn bay lượn của hắn đã thu hút sự chú ý của không ít người, Elina và Nikisha cũng quay lại Thành Chủ Phủ.
"Mục Lương đại nhân, đây là bộ khôi giáp linh khí ngài mới làm sao?" Elina mở to đôi mắt đẹp.
"Ừm, các cô có thể thử xem." Mục Lương cởi bộ khôi giáp trên người ra.
Ly Nguyệt vội vàng tiến lên, giang áo bào ra, hầu hạ Mục Lương mặc vào, rồi thắt chặt dây lưng cho vừa vặn.
"Để tôi thử xem." Elina vội vàng tiến lên.
Nàng nhanh nhẹn gỡ viên tinh thạch hung thú đã nhận chủ ra, rồi thay bằng một viên mới để nhận chủ.
Tiếp đó, thiếu nữ tóc đỏ cởi U Linh Khôi Giáp, mặc Chu Tước Khôi Giáp lên người.
Lần này Mục Lương đã thiết kế bộ giáp thành loại có thể điều chỉnh, các mảnh vảy trước ngực có thể di động, dù vòng một có lớn đến đâu cũng hoàn toàn vừa vặn.
"Khoan đã, cảm nhận nhiệt độ của bộ giáp một chút, có làm tổn thương da không?" Mục Lương nhắc nhở.
Ngoại trừ hắn và Nguyệt Phi Nhan, những người khác đều không có năng lực kháng hỏa, Chu Tước Khôi Giáp có lẽ sẽ gây tổn thương cho người mặc.
"Vâng."
Elina đáp.
Nàng khẽ động ý niệm, đôi cánh sau lưng phun ra lửa, bộ khôi giáp đỏ rực cũng sáng lên.
Mục Lương giơ tay, chuẩn bị sẵn hàn băng chi lực.
Elina làm quen một lúc rồi cười hì hì nói: "Không sao cả, chỉ hơi ấm thôi, còn rất thoải mái."
Mục Lương yên tâm, dặn dò: "Trước tiên hãy bay ở tầm thấp để làm quen đã, đừng vội bay lên quá cao."
"Vâng." Elina hưng phấn đáp lại, điều khiển Chu Tước Khôi Giáp bay lên không.
"Vui quá, hì hì~~"
Trên không trung, Elina nhào lộn, hạ xuống rồi lại đột ngột bay vút lên, đã có thể thực hiện những động tác khó.
"Thích ứng rất nhanh." Mục Lương chậm rãi gật đầu, trong lòng nảy ra rất nhiều ý tưởng.
Sau này liệu có thể thành lập một đội không quân không?
"Chặng đường còn dài mà." Mục Lương cảm thán.
Lông của Hỏa Vũ Ưng thì không thiếu, thứ thiếu là vật liệu hung thú thuộc tính hỏa, hơn nữa còn phải phù hợp để chế tạo linh khí, việc này cần phải thử nghiệm.
Đương nhiên, nếu có vật liệu từ hung thú Hỏa Giáp Tích Dịch thì tốt hơn.
"Elina, mau xuống đây, để tớ thử xem." Nikisha lớn tiếng gọi, đã không thể chờ đợi được nữa.
Elina hạ xuống, giọng điệu vui vẻ nói: "Chờ chút, cho tớ bay thêm một lúc nữa."
Mục Lương nhếch miệng cười, Chu Tước Khôi Giáp đã thành công.
Trong đầu hắn đang suy nghĩ, còn có linh khí gì có thể dùng lông Hỏa Vũ Ưng để chế tạo.
"Mục Lương, thành công rồi à?" Minol hứng khởi chạy tới.
"Đúng vậy, thành công rồi." Mục Lương cười khẽ.
"Trông có vẻ vui lắm." Đôi mắt xanh lam của Minol sáng lên.
Mục Lương vỗ vỗ đầu thiếu nữ tai thỏ, ôn hòa nói: "Lát nữa để các chị dẫn em đi chơi."
"Vâng vâng." Minol nhìn chằm chằm vào bóng người màu đỏ trên bầu trời.
Mục Lương quan sát thêm một lúc, đảm bảo thật sự không có vấn đề gì mới rời đi.
Trong lòng hắn lại có ý tưởng khác, bèn nhanh chân đi về phía phòng làm việc.
Chu Tước Khôi Giáp đã có, nhưng còn thiếu vũ khí tấn công.
Linh cảm của Mục Lương tuôn trào như suối.
Hắn đẩy cửa phòng làm việc, đi đến bàn.
Trên mặt bàn còn hơn mười chiếc lông Hỏa Vũ Ưng, đều đã được sấy khô xử lý, là phần còn lại lúc chế tạo Chu Tước Khôi Giáp.
Mục Lương chọn ra tám chiếc lông có kích thước tương tự nhau.
Tay hắn nắm chặt một chiếc lông vũ, dùng Lưu Ly bao bọc lấy phần gốc của nó, tạo thành hình dáng cán quạt.
Đồng thời, tơ nhện được giấu bên trong Lưu Ly, nối liền với các "mạch" của lông vũ, khiến cả hai trở thành một thể thống nhất.
Cứ như vậy, Mục Lương xử lý xong bảy chiếc lông Hỏa Vũ Ưng còn lại, đồng thời chừa một lỗ thủng ở chỗ cán quạt.
"Dùng gai của Thiên Cức Hoa để xâu chúng lại là được." Mục Lương lẩm bẩm, xoay người lấy một chiếc gai từ kệ gỗ phía sau.
Hắn đem từng chiếc lông Hỏa Vũ Ưng xâu vào chiếc gai, rồi dùng Lưu Ly cố định lại.
"Mỗi chiếc lông vũ khảm một viên tinh thạch là được." Mục Lương thầm nói, lấy ra tám viên tinh thạch hung thú.
Khẽ động ý niệm, Lưu Ly ở chỗ cán quạt tan chảy ra, từng viên tinh thạch hung thú được khảm vào, rồi Lưu Ly lại một lần nữa đông cứng lại.
Lưu Ly đã đông cứng cùng với lông vũ hợp thành một chiếc quạt lông màu đỏ.
"Thành bại nằm ở bước này."
Mục Lương đưa ngón tay ra, đầu ngón tay ngưng tụ một giọt máu, nhỏ lên trên viên tinh thạch hung thú.
Hào quang lóe lên, giọt máu dung nhập vào trong tinh thạch, chiếc quạt trở nên trong suốt, có thể thấy giọt máu của Mục Lương chảy dọc theo các đường mạch bên trong.
"Ong ong~~"
Chiếc quạt lông nhẹ nhàng rung lên, phát ra tiếng ong ong, sau đó hồng quang đại thịnh, cả chiếc quạt bùng lên lửa.
Mục Lương nhíu mày, ngọn lửa cháy liên tục nhưng Lưu Ly không có dấu hiệu tan chảy, đôi mày đang nhíu chặt của hắn mới từ từ giãn ra.
"Thì ra như vậy cũng được."
Hắn nhếch miệng cười, chỉ cần các "mạch" được kết nối, Lưu Ly cũng có thể tương tác với vật liệu hung thú để tạo thành linh khí.
Ngọn lửa tắt đi, chiếc quạt lông màu đỏ trở lại vẻ yên tĩnh.
"Lại thêm một món linh khí cao cấp, cũng không tệ." Mục Lương có chút đắc ý cười.
"Chu Tước Phiến." Hắn suy nghĩ một chút, liền đặt cho chiếc quạt một cái tên.
"Thử uy lực xem sao."
Mục Lương cầm Chu Tước Phiến rời khỏi phòng làm việc, đi ra ngoài Thành Chủ Phủ.
Tại tiểu quảng trường, Ly Nguyệt và mọi người vẫn đang làm quen với Chu Tước Khôi Giáp, mấy người thay phiên nhau trải nghiệm.
Minol thấy Mục Lương quay lại, nụ cười tươi như hoa nói: "Mục Lương, thật sự vui lắm."
Đề xuất Tiên Hiệp: Ở Rể - Chuế Tế (Dịch)