Chương 256: Ốc Đảo

Chương 256: Ốc Đảo

"Vù vù vù..."

Trên bầu trời, ba bóng người đang chậm rãi bay qua.

Chính xác mà nói, là Sibeqi và Landy đang bay.

Còn Mya thì được Landy, người đã biến thành đại bàng, dùng móng vuốt quắp lấy gáy và bay đi.

Cô gái Hấp Huyết Quỷ hạ thấp độ cao, bay song song với Mya.

Sibeqi bĩu môi, bực bội hỏi: "Miêu Nữ thối, chúng ta còn phải bay bao lâu nữa?"

Mya đang nhắm hờ mắt, thản nhiên đáp: "Sắp tới rồi."

"Ngươi nói câu này lần thứ mấy rồi? Lần nào cũng bảo sắp tới." Sibeqi có chút mất kiên nhẫn.

Nhờ thực lực tăng mạnh, lại không cần mang vác gì, nàng có thể bay cả ngày không sao cả.

Nhưng nàng không thể chịu nổi việc ngày nào cũng bay như thế này, đã liên tục mấy ngày rồi.

"Trước đây ngươi đâu có thiếu kiên nhẫn như vậy." Mya hé đôi mắt đỏ tươi, quay đầu nhìn chằm chằm cô gái có mái tóc vàng buộc hai bím.

"Ta..." Nghe Mya nói vậy, Sibeqi có chút ngượng ngùng, quay đầu đi chỗ khác.

Nàng không thể nói rằng do cuộc sống ở thành Huyền Vũ quá thoải mái, nên sau mấy ngày rong ruổi màn trời chiếu đất, nàng lại có chút nhớ nhung nơi đó.

"Ngươi có phải muốn ở lại thành Huyền Vũ không?" Mya bình tĩnh hỏi.

"Ta, ta không có." Gương mặt xinh xắn của Sibeqi thoáng vẻ bối rối.

Nàng vội vàng xua tay, che giấu: "Ta chỉ hơi thèm đồ ăn ngon ở thành Huyền Vũ thôi."

"Thật ra, nếu ngươi muốn ở lại thành Huyền Vũ cũng được, không nhất thiết phải theo ta về Ốc Đảo." Mya thản nhiên nói.

"Hừ! Ta chỉ muốn đến Ốc Đảo xem thử thôi." Sibeqi kiêu ngạo hất cằm.

Nàng nghiến chiếc răng nanh, hậm hực nói: "Lúc đó ngươi lừa ta rời khỏi thành Dạ Nguyệt, ta thế nào cũng phải đến xem Ốc Đảo trông ra sao."

Sibeqi và Mya đã cùng nhau trốn chạy hơn một năm, nếu đến cả Ốc Đảo mà cũng chưa từng thấy thì quả thật có chút không cam lòng.

"Yên tâm, Ốc Đảo tuyệt đối sẽ không làm ngươi thất vọng." Khóe miệng Mya khẽ cong lên thành một nụ cười.

Đôi mắt đỏ tươi của nàng lóe lên tia khao khát, Ốc Đảo là mục tiêu phấn đấu của mọi người, cũng là căn cứ của tất cả những người có ước mơ.

"Cái đó... ta thấy Ốc Đảo cũng không tốt lắm đâu." Cái đầu đại bàng của Landy cất tiếng người.

"Không tốt?" Sibeqi nghi ngờ chớp chớp đôi mắt đỏ.

"Quá không tự do, ngày nào ta cũng mệt lắm." Landy có chút phiền não nói.

Nàng là liên lạc viên đối ngoại của Ốc Đảo, ngày nào cũng phải bay tới bay lui, giống như bây giờ đang mang theo Mya, hoặc là mang vật tư bay về Ốc Đảo.

Có đôi khi, đêm hôm cũng phải mang vác nặng mà bay.

"..." Mya mím môi, không nói gì.

Hiển nhiên nàng hiểu rõ chuyện Landy đang nói.

"Không tự do?" Sibeqi ngạc nhiên.

Sau đó nàng nheo đôi mắt đỏ lại, nhìn chằm chằm Mya, trầm giọng hỏi: "Miêu Nữ thối, nàng ta nói không tự do là sao?"

Nếu như muốn hạn chế sự tự do của mình, Sibeqi cảm thấy không cần thiết phải đến cái Ốc Đảo nào cả.

Ngay từ đầu nàng theo Mya rời khỏi thành Dạ Nguyệt chính là vì muốn tìm hiểu thế giới bên ngoài, cũng như không muốn bị giam cầm trong thành Dạ Nguyệt mà thôi.

Nếu muốn giữ nàng lại, ít nhất cũng phải là một nơi ngập tràn đồ ăn ngon như thành Huyền Vũ mới được.

Nếu có máu của đại nhân Mục Lương cung cấp thì càng tốt.

"Ngươi đang suy nghĩ vớ vẩn gì thế?" Mya khinh khỉnh liếc cô gái Hấp Huyết Quỷ.

Nàng nhẹ nhàng nói: "Landy nói không tự do là vì nàng ấy được Ốc Đảo bồi dưỡng từ nhỏ, phải gánh vác rất nhiều trách nhiệm."

Mya dừng một chút, có chút xem thường nói thêm: "Hơn nữa, nếu ngươi không muốn gia nhập Ốc Đảo, cũng không ai ép buộc ngươi."

"Hừ! Tốt nhất là như vậy." Sibeqi lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Thấy hai người nói chuyện xong, Landy ngập ngừng mở lời: "Này... Mya, ta nhờ ngươi một chuyện được không?"

"Không được." Mya từ chối thẳng thừng không chút do dự.

"Hả??" Landy ngơ ngác, quên cả vỗ cánh, cứ thế lướt đi về phía trước.

"Ngươi bay cho cẩn thận vào." Mya nhìn cô gái đại bàng đang chao đảo bay xuống.

Khóe mắt nàng giật giật, lạnh giọng nói: "Nói đi, có chuyện gì cần ta giúp?"

"Hi hi... Ta biết ngay Mya là tốt nhất mà." Landy hoàn hồn, vỗ cánh bay lên.

"..." Sibeqi kinh ngạc nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ trên gương mặt xinh đẹp của Miêu Nữ.

Đây là Landy ngây thơ đã trị được Mya lạnh lùng sao?

"Nếu ngươi lại muốn nhờ ta giúp ngươi lười biếng thì đừng mở miệng." Mya hiển nhiên đã đối mặt với Landy không chỉ một lần.

"Không phải, ta đã lâu lắm rồi không lười biếng." Landy gắt lên.

"..." Sibeqi quái dị nhìn con đại bàng to ba mét, nghe giọng nói thiếu nữ phát ra từ chiếc mỏ của nó.

Dù đã nhìn mấy ngày, nàng vẫn có chút không quen.

"Vậy ngươi muốn làm gì? Không phải lại muốn đi trộm đồ ăn đấy chứ?" Mya thản nhiên nói.

"Ai nha! Trong mắt ngươi ta là người tệ như vậy sao?"

Landy tức giận hét lên: "Sao toàn là ấn tượng lười biếng, trộm cắp thế?"

"Chuyện cũ không nói, cứ nói chuyện gần đây nhất đi."

Mya nhíu đôi mày thanh tú, lạnh lùng nói: "Bọn ta đợi ngươi ở trạm liên lạc tại thành Phi Điểu nửa ngày trời, vậy mà ngươi lại dám trốn việc, lẻn đến thành Huyền Vũ mua đồ ăn?"

"Cái này... cái này..." Đôi mắt đại bàng của Landy ngượng ngùng nheo lại, phen này bị bắt quả tang rồi.

Mya mỉm cười thoáng qua trong đáy mắt đỏ thẫm, đoán: "Chuyện của ngươi có phải liên quan đến thành Huyền Vũ không?"

"Hả? Mya, sao ngươi biết?" Landy kinh ngạc mở to đôi mắt đại bàng.

"Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?" Mya không giải thích, không thể nói là do trực giác được.

"Là thế này, ta muốn... đổi trạm liên lạc đóng quân, ngươi nói giúp ta một tiếng với cấp trên được không." Landy lí nhí.

"Vậy ngươi muốn đến tòa thành lớn nào?" Mya đã phần nào hiểu được ý của đối phương.

"Ta muốn đến thành Huyền Vũ." Landy vội vàng nói.

"Ta biết ngay mà."

Giọng Mya lạnh nhạt: "Nhưng ngươi nên biết, thành Huyền Vũ không có điểm liên lạc của Ốc Đảo chúng ta."

"Chúng ta có thể lập một cái mà." Landy vì mỹ thực của thành Huyền Vũ.

Nàng hạ giọng mềm mỏng, dụ dỗ: "Thành Huyền Vũ là một tòa thành lớn thần kỳ như vậy, cấp trên ở Ốc Đảo nhất định sẽ chú ý, nhiệm vụ giám sát này có thể giao cho ta."

"Ta thấy ngươi chỉ vì đồ ăn ngon ở đó thôi chứ?" Khóe miệng Mya giật giật.

"Không, không có, ta không phải người như vậy." Giọng Landy có chút chột dạ.

"Ngươi đừng mơ nữa, thành Huyền Vũ có tác dụng rất lớn đối với Ốc Đảo, không phải ngươi có thể phụ trách được đâu." Mya nhẹ nhàng nói.

Nếu các lãnh đạo cấp cao của Ốc Đảo biết thành Huyền Vũ sở hữu lượng lớn thực vật, chắc chắn sẽ tiến hành hợp tác với Mục Lương.

Như vậy, vị trí sứ giả truyền tin cho sự hợp tác giữa hai bên, Mya cảm thấy mình đảm nhận là thích hợp nhất.

"Hả? Sao lại thế chứ." Landy thất vọng chớp chớp mắt.

"Ngươi bay cho đúng hướng vào, đừng có bay lệch đấy." Mya bực bội hét lên.

Nàng thật sự sợ Landy dẫn sai đường, như vậy sẽ rất lãng phí thời gian.

"Còn nửa ngày nữa là tới." Landy nói một cách uể oải.

❇ Vozer ❇ Dịch giả Vozer

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Đạo Triều Thiên [Dịch]
BÌNH LUẬN