Chương 104: Công Khai Quyết Chiến (2)

Nói rồi nhìn y, sau đó bước về phía Nghiêm Bình.

Ngao Nguy Mâu tuy vì gã mà chết, nhưng người thật sự hạ Ngao Nguy Mâu là Ðằng Dực, Hạng Thiếu Long nói như vậy là cố ý trêu tức Triệu Mục, đồng thời cũng cho y biết rằng mình đã nhìn thấu âm mưu của y.

Hành động trả kiếm này cũng biểu thị phân chia giới tuyến với y, công khai đối kháng.

Từ lúc này, gã không còn xem Triệu Hiếu Thành vương ra gì, chứ đừng nói đến Triệu Mục.

Cũng chỉ có công khai quyết liệt như thế này, gã mới được Liêm Pha và Lý Mục hết sức ủng hộ.

Triệu Mục quả nhiên giận đến đỏ mặt, trông rất khó coi.

Những kẻ khác lần đầu tiên biết được Ngao Ngụy Mâu đã bị giết nên đều cảm thấy ngạc nhiên, rì rầm bàn tán, cả Lý Mục và Nghiêm Bình cũng lộ vẻ ngạc nhiên.

Không cần phải diễn trò với tên đại thù nhân Triệu Mục nữa, Hạng Thiếu Long cảm thấy thoải mái, nhìn thẳng vào Nghiêm Bình, tay rút thanh mộc kiếm, sát khí dâng lên trong lòng, đồng thời quên hết tất cả mọi thứ, ngay cả Nguyên Tông cũng quên hẳn đi, trong lòng gã lúc này trên đời chỉ còn lại thanh mộc kiếm của mình và thanh Cự tử kiếm của đối phương.

Nghiêm Bình đứng vững như núi, không hề có kẽ hở.

Nhưng Hạng Thiếu Long hoàn toàn hiểu rõ tất cả các ý đồ của kẻ địch, tất cả hiển hiện rõ ràng trong lòng gã.

Đó là tâm pháp giữ lòng trong sáng như ngọc trong tam đại sát chiêu của Mặc tử kiếm pháp, dựa vào phải hít thở đặc biệt, tâm chí chuyên nhất, sự phân chia ranh giới với Triệu Mục khiến gã giống như một vị cao tăng đắc đạo, lập địa thành phật, đạt đến cảnh giới tối cao của kiếm đạo.

Trong mắt những kẻ bàng quan, Hạng Thiếu Long như trở thành một người khác, sừng sững như một ngọn núi, lặng yên như một mặt hồ, nhưng hàm chứa đầy sức mạnh và sát khí.

Triệu Mục và Triệu Bá đồng thời lộ vẻ ngạc nhiên, bọn họ đều là những đại hành gia trong kiếm đạo, tất nhiên biết rõ cảnh giới này, có thể phát huy hết tinh yếu của kiếm thuật.

Nghiêm Bình ngưng thần, y hiểu rõ nguyên lý trọng thủ không trọng công của Mặc tử kiếm pháp, nghĩ bụng Hạng Thiếu Long vẫn còn trẻ tuổi, nóng nảy nên đã định sẵn, quyết định không chủ công. Nếu Hạng Thiếu Long không lộ ra khí thế đáng sợ như thế, y đã không nhẫn nhịn như thế này.

ánh mắt của Hạng Thiếu Long dừng ở thanh Cự tử kiếm của đối phương.

Dưới ánh đèn thanh kiếm phát ra một ánh sáng không thể tả được, có thể thấy thanh kiếm rất bén.

Trong lòng bất đồ cảm thấy kỳ lạ, Mặc tử kiếm pháp thấy thô làm khéo, một thanh trường kiếm sắc bén như vậy, chẳng phải đã đi ngược lại với tinh thần của Mặc tử kiếm pháp hay sao? Trừ phi Nghiêm Bình có một tuyệt học khác, nếu không kiếm này sẽ không phát huy được tinh hoa của Mặc tử kiếm pháp.

Nghĩ tới đây, trong lòng đã có sẵn kế, gã cầm thanh mộc kiếm lên, từng bước chậm rãi tiến về phía Nghiêm Bình.

Ðôi mắt âm u của Nghiêm Bình nhìn chằm chằm vào đôi vài Hạng Thiếu Long.

Toàn trường im phăng phắc, chỉ có bước chân của Hạng Thiếu Long.

Ai nấy đều có cảm giác kỳ lạ, giống như tất cả mọi điều đều nằm trong tay Hạng Thiếu Long, vạn vật đều như cúi đầu trước gã, mà không biết đó chính là tinh thần của Mặc thị tam đại sát chiêu.

Hạng Thiếu Long nhớ lại quan thiên đài của Trâu Diễn ở Ðại Lương, nhớ lại cảnh tượng bầu trời đầy sao, hào khí dâng lên trong lòng, quát lớn một tiếng như xé trời, sử ra chiêu thức lấy công làm thủ trong tam đại sát chiêu, mộc kiếm như thu về, thốt nhiên vẽ thành một hình tròn huyền ảo, phóng thẳng về phía Nghiêm Bình.

Một kẻ bình tĩnh như Nghiêm Bình cũng giật mình, chỉ cảm thấy được kiếm thế như trường giang đại hải, thao thao bất tuyệt của đối phương, nếu như chỉ áp dụng thế thủ của Mặc tử kiếm pháp thì sẽ lập tức trúng đòn, điều đáng sợ hơn là kiếm pháp của đối phương âm thầm khắc chế Mặc tử kiếm pháp, lại cũng chính là những chiêu số trong Mặc tủ kiếm pháp, trong lúc nguy cấp, thanh Cự tử kiếm điểm ra, dùng công để đối với công.

Hạng Thiếu Long đang ép y đem ra bản lãnh thực của mình, lúc này thấy kế của mình đã thành, đột nhiên lui về sau, dùng hồi kiếm thức trong chiêu dùng thủ thay công.

Nghiêm Bình cả mừng, tưởng rằng kiếm pháp ưu việt của đối phương chỉ có thế thôi, quay lại dùng Mặc tử kiếm pháp cũ.

Bộ kiếm pháp này của y do y tự sáng tạo ra, tên gọi là Phá Mặc, chuyên môn dùng để đối phó với những kẻ địch trong Mặc môn, cho nên rất chắc ăn trong việt giết chết Hạng Thiếu Long, lúc này làm sao bỏ qua cơ hội tốt được, vội vàng tấn công về phía trước, quên đi sách lược lấy thủ làm chủ đã định sẵn.

Hạng Thiếu Long vẫn lặng lẽ, thấy làn kiếm quang của đối phương mở rộng, nhưng mục tiêu chính là vai phải của mình đó cũng là do y cố ý để lộ kẽ hở.

Thức đầu tiên trong chiêu lấy thủ thay công bao gồm một trăm hai mươi thế, mỗi thế đều có một kẽ hở, kẽ hở đó chính là một cái bẫy được giăng sẵn, dẫn dụ kẻ địch rơi vào, đó chính là chỗ tinh yếu của chiêu lấy thủ thay công.

Lúc này Nghiêm Bình đã trúng kế, ha ha cười lớn, đi người về phía trước, Nghiêm Bình lúc bấy giờ đâm một kiếm vào khoảng không.

Hạng Thiếu Long hơi trầm eo, tạt ngược thanh mộc kiếm về, đập thẳng vào thanh kiếm của đối phương.

Gã biết Nghiêm Bình kiếm pháp cao minh, hỏa hầu già dặn, tuyệt đối sẽ không thua vào tay mình, dù trong người có tam đại sát chiêu, nhưng rốt cuộc vẫn là mới học, chưa đủ thuần thục, cho nên không cần sát thương kẻ địch, nhưng vẫn nắm chắc cơ hội, dựa vào thanh mộc kiếm nặng hơn thanh trường kiếm của đối phương ít nhất ba bốn lần, lại dựa vào lực tay hơn người của mình, ép đối phương lùi bước.

Nghiêm Bình lập tức cảm thấy tay phải tê rần, thanh Cự tử kiếm suýt nữa rơi xuống đất.

Hạng Thiếu Long giật mình, thì ra Nghiêm Bình vẻ ngoài tuy ốm yếu nhưng sức tay rất mạnh, lực phản công ấy khiến tay gã cũng tê rần.

Nghiêm Bình hừ một tiếng, xoay ngang người, sử ra thế thủ của Mặc tử kiếm pháp, giữ vững môn hộ.

Khi mọi người chung quanh đang há hốc nhìn Hạng Thiếu Long chuyển kiếm sang tay trái, từ một góc độ không ngờ được, thanh mộc kiếm như một cánh én bạt ra ngoài quét vào vai phải của Nghiêm Bình.

Nghiêm Bình đâu ngờ tay trái của đối phương cũng dùng kiếm pháp lợi hại như vậy, huyết khí trong tay phải chưa hồi phục, bất đắc dĩ lại lùi thêm một bước, mặt quay về phía kẻ địch, thanh Cự tử kiếm vung ra chém xéo xuống thanh mộc kiếm, ý đồ hóa giải đòn chém quét nặng ngàn cân của đối phương.

Hạng Thiếu Long cười lớn nói,Ngươi trúng kế rồi!" xoay thanh mộc kiếm một cái, hợp lại với thanh kiếm của đối phương.

Cả thân người cũng hợp lại khó phân biệt được.

Bề ngoài hai người có vẻ không tổn thương gì, nhưng ai nấy đều biết Nghiêm Bình đã bị thua thiệt, sắc mặt trắng bệch.

Hạng Thiếu Long tiến liền ba bước ép Nghiêm Bình.

Nghiêm Bình nghiến răng lùi về sau ba bước. Ðồng thời xoay sang trái, như có một sợi dây vô hình nối hai người lại.

Nghiêm Bình không hổ là kẻ đã tu luyện lâu ngày, mau chóng lấy lại tinh thần như là không hề bị thương.

Thì ra Nghiêm Bình vừa bị Hạng Thiếu Long tung một cước đá quét lên bụng, nếu không phải y có bộ mã vững, lại lập tức xoay người để hóa giải lực đạo thì đã sớm té nhào xuống đất, nhưng vẫn cảm thấy đau âm ỷ, biết không tiện đánh lâu, trầm giọng hừ một tiếng, thanh Cự tử kiếm đâm thẳng về phía đối phương.

Hạng Thiếu Long vẫn tỉnh táo, dựa vào hơi thở và bước đi của Nghiêm Bình, trước khi đối phương xuất chiêu, đã nhận thấy được tiên cơ nhờ để ý hơi thở và bước đi của đối phương, biết được hư thực, sử ra thức vong tình pháp trong chiêu lợi hại nhất là công thủ hòa hợp, tự đưa mình vào chỗ chết, dựa vào ưu thế vừa chiếm được đó, cùng đối phương so thể lực và phản ứng của trực giác.

Một tiếng kêu thảm, thanh trường kiếm của Nghiêm Bình rơi xuống đất, y loạng choạng về sau, sắc mặt như người chết, tay phải ôm vai trái, máu rịn qua kẽ tay.

Kiếm này tuy không chí mạng, nhưng khiến cho Nghiêm Bình không đủ sức để đánh tiếp, tay phải có còn sử dụng được không vẫn là điều chưa biết.

Khi có người xông ra định dìu y vào, Nghiêm Bình đứng thẳng dậy, đuổi người ấy ra ngoài rồi nhìn Hạng Thiếu Long nói,Tại sao ngươi còn lưu tình?"

Hạng Thiếu Long tra kiếm vào vỏ, lạnh nhạt nói,Nguyên huynh vì ngươi và chết, nhưng thủy chung vẫn là cuộc đấu tranh trong Mặc môn của các ngươi, không liên quan gì đến Hạng Thiếu Long ta, cần gì phải quyết đấu sinh tử."

Nghiêm Bình trầm giọng nói,Kiếm pháp vừa rồi, ngươi sử dụng là gì?"

Hạng Thiếu Long bình tĩnh trả lời,Là kiếm pháp bổn nhân tự sáng chết, cự tử thấy thế nào?"

Trong mắt Nghiêm Bình lộ ra ánh mắt căm thù sâu sắc, quát lớn một tiếng,Hay!" rồi cắm đầu đi thẳng, ngay cả kiếm cũng không thèm cầm.

Đề xuất Tiên Hiệp: Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN