Chương 106: Mẹ Con Doanh Chính (2)
Ðằng Dực nhìn kỹ rồi nói,Chúng tôi sẽ đứng ở đây canh gác, nếu tình thế bất lợi, kiếm sẽ giả tiếng chim để thông báo cho huynh."
Hạng Thiếu Long gật đầu rồi lẻn về phía trước, chọn một căn phòng không có ánh sáng hắt ra, đẩy cửa sổ rồi nhảy vào Đó là một nơi có vẻ là một sảnh đường.
Gã nép mình vào cánh cửa gỗ, nghiêng tai ra ngoài, khi nghe kỹ không có ai mới đẩy cửa bước ra.
Phía ngoài là một hành lang, một đầu dẫn đến ngoại sảnh, một đầu dẫn đến cầu thang thông lên lầu.
Trong phòng vẫn yên ắng, xem ra bọn người hầu đã sớm yên giấc.
Ðang nghĩ tới đó thì trên cầu thang có tiếng bước chân vang lên.
Hạng Thiếu Long vội vàng nép mình vào trong cánh cửa, lấy làm lạ vì sao đêm khuya thế này vẫn có người chưa ngủ.
Tiếng bước chân đến ngay trước cửa thì dừng lại.
Hạng Thiếu Long thầm kêu không hay, đến lúc này thì đẩy cửa nhảy ra không kịp nên vội vàng tránh vào một góc, quỳ ở phía sau một chiếc tủ nhỏ, tuy không phải là nơi lẩn trốn tốt, nhưng cũng có thể tránh chạm mặt với kẻ ấy.
Quả nhiên có người đẩy cửa vào, tiếp theo là tiếng chén cốc va chạm vào nhau.
Hạng Thiếu Long biết đối phương không biết có kẻ đang nấp, nên bạo dạn ló đầu nhìn ra, thì ra đó là hai a hoàn.
Một ả ngáp rồi nói,Ðáng sợ nhất là y, mỗi lần đến là phu nhân không ngủ được, giữ rịt chúng ta đứng bên hầu hạ."
Một ả kia nói,Phu nhân lúc bình thường không nói quá nửa câu, nhưng thấy mặt y thì nói không ngớt."
Ả nữ tỳ kia nói lại,Dù sao cũng đỡ hơn hầu hạ tên dê xồm ấy, sức khỏe đã kém, mà vẫn cứ thích chơi bời, Hương tỷ đã hành hạ y liên tiếp ba đêm khiến chỉ còn nửa cái mạng."
Hạng Thiếu Long lòng chợt chùng xuống, gã dê xồm ấy không cần nói cũng biết là Doanh Chính, giờ đây do chính miệng các nô tỳ nói ra, xem ra lời Nhã phu nhân một chữ cũng không sai.
Chuyện gì thế này? Một Tần Thủy Hoàng hùng tài đại lược sao lại là một người như thế, sau này y dựa vào cái gì để trừ Lã Bất Vi, lại còn chuyện thống nhất sáu nước, đặt nền móng cho một đất nước Trung Quốc rộng lớn?
Hai nữ tỳ châm xong trà thì bưng ra.
Hạng Thiếu Long biết có người vẫn chưa ngủ, không dám lên lầu, mở cửa sổ ra, nhắm vào một cửa sổ tối om của một gian phòng ở lầu hai, leo lên, mới leo được một nửa, một đội tuần tra từ con đường nhỏ của hoa viên xách đèn bước tới.
Hạng Thiếu Long giật mình, bởi vì đây là phòng của Chu Cơ nên bọn tuần vệ đặc biệt lưu ý, chắc chắn sẽ không bỏ qua một kẻ đang lơ lửng trên không như gã.
Gã đánh liều leo thật nhanh lên, phóng qua cửa sổ tiến vào phòng.
Đó là một khuê phòng của nữ giới, trên sân trải thảm dày, trên giường trống không, ngoài vài chiếc ghế, những vật dụng để trang điểm, trên tường còn dán đầy bích hoạ, khi Hạng Thiếu Long vẫn còn hoài nghi đây là tẩm thất của Chu Cơ, bước chân của hai nữ tỳ lúc nãy lại vang lên ngoài phòng.
Hạng Thiếu Long thầm kêu khổ.
Ðây gọi là trước mặt có sói, sau lưng có hổ, may mà góc phòng có một chiếc tủ lớn, không còn cách nào khác, gã chạy đến, mở ra nhìn, ở trong có hai ngăn, ngăn dưới cùng tuy chất một đống quần ào nhưng có thể miễn cưỡng chui vào được Hạng Thiếu Long không dám chần chừ, thu người chui vào, khi đóng cửa tủ lại, hai nữ tỳ cũng đẩy cửa bước vào, tiếp theo là có tiếng sắp xếp mền gối.
Một lúc sau hai nữ tỳ bước ra nhưng không đóng cửa lại.
Hạng Thiếu Long than thầm, xem tình hình này Chu Cơ và gã tình lang ấy sẽ đến bất cứ lúc nào.
Ðêm nay xem ra khó tiếp xúc với Chu Cơ, còn Ðằng, Kinh hai người đợi lâu mà không thấy gã ra, có lẽ sẽ gây chuyện.
Trong lúc suy nghĩ, tiếng bước chân một nặng một nhẹ từ xa đến gần, tiếp theo là tiếng đóng cửa.
Hạng Thiếu Long thầm kêu trời, nhắm mắt, để mặc cho ông trời sắp xếp.
Phía ngoài có tiếng cười rúc rích của đôi nam nữ.
Hạng Thiếu Long ngồi trong không có chuyện gì làm, thế là đoán non đoán già về thân phận của gã tình nhân của Chu Cơ.
Chiếu lý thì tuyệt không thể là Triệu Mục, biết rõ ngày mai phía quân đội sẽ đàn hặc y trước mặt Hiếu Thành vương, giờ đây lẽ ra phải tìm đến Triệu vương mới phải. Bởi vì nói cho cùng, Triệu vương cũng có chút tình cảm với Triệu Ni, nếu quả thật biết được kẻ hãm hại nàng là Triệu Mục nói không chừng sẽ không thèm nghĩ đến ân tình phu thê, xử Triệu Mục tội chết, Triệu Mục làm sao có thể sơ xuất như vậy.
Nhưng mẹ con Chu Cơ trước nay đã bị Triệu Mục giám sát, người khác muốn gần gũi thì phải được Triệu Mục cho phép.
Vậy người ấy là ai?
Một giọng trong trẻo ngoài phòng vang lên,Chuyện người ta nhờ, đã làm đến đâu rồi?"
Hạng Thiếu Long thầm kêu tuyệt, chỉ cần nghe giọng nói cũng biết người đàn bà này rất giỏi lợi dụng vốn tự có để mê hoặc nam nhân, chả trách nào Trang Tương vương vừa mới ngồi lên vương vị đã thương nhớ nàng đến thế.
Lã Bất Vi chọn nàng để mê hoặc Trang Tương vương, nàng chẳng phải là hạng kém cỏi.
Gã tình phu ấy nói,Giờ đây thế cuộc bất minh, vẫn chưa phải là lúc về Tần."
Hạng Thiếu Long giật mình, lập tức nhận ra đây là giọng eo éo của đại phu Quách Khai.
Không ngờ té ra là y, chả trách nào có thể gần gũi với Chu Cơ, chẳng biết Triệu Mục có biết chuyện này không.
Chu Cơ giận dỗi nói,Cái gì bất minh chứ, giờ đây Dị Nhân đã ngồi lên vương vị, chỉ cần mẹ con ta về Hàm Dương.
Chính nhi chính là bị quân kế thừa vương vị, lúc đó còn sợ gì nữa!" rồi có tiếng Chu Cơ nói,Ðừng!"
Quách Khai nói,Một khắc xuân tiêu giá ngàn vàng, khó mà có được cơ hội này, chúng ta vào giường nói chuyện nhé!
Chu Cơ nói với giọng có vẻ hơi giận,Ngài chỉ muốn gần gũi người ta, không hề quan tâm đến tâm sự của thiếp.
Ngài nói đi! Tại sao đã hứa rồi mà không làm?"
Quách Khai vội vàng nói,Nàng không biết ta đã tốn rất nhiều công sức, chỉ vì giờ đây Trang Tương vương mới lên ngôi, mọi người rất chú ý đến mẹ con nàng, lại thêm Lã Bất Vi giờ đây địa vị vẫn chưa vững, có thể bị lật nhào bất cú lúc nào, dù thế nào đi nữa, nàng cũng không nên trốn về Hàm Dương lúc này."
Hạng Thiếu Long dần hiểu ra, Chu Cơ đã dùng sắc đẹp của mình để quyến rũ Quách Khai, một nhân vật quan trọng trong bè đảng của Triệu Mục, định nhờ sức y trốn khỏi Hàm Ðan.
Chẳng biết Quách Khai có thật sự muốn phản lại Triệu Mục không, hay chỉ là muốn lừa tình, xem ra khả năng của cái sau nhiều hơn. Chỉ cần nghĩ đến Quách Khai đang nắm quyền thế trong tay, trong nước Triệu lại có người thân, dù y là kẻ ích kỷ đến đâu, một khi đối mặt với sự chọn lựa sống và chết làm sao không lo cho cha mẹ, anh em, vợ con.
Nhất là khi Quách Khai đến nước Tần, chắc chắn sẽ mất Chu Cơ và tính mạng, bởi vì Chu Cơ còn có hai gã đàn ông khác, dẫu Lã Bất Vi hay Trang Tương vương cũng đều vì ghen tuông mà giết chết y.
Với một một kẻ thông minh như Quách Khai, làm sao không nghĩ đến những vấn đề thiệt thân này.
Chu Cơ cũng hiểu rõ điểm này, nhưng vì trong lòng muốn quay về Tần làm vương hậu, nên không thèm để ý đến nữa.
Chu Cơ quả nhiên yên lặng không lên tiếng.
Quách Khai dịu dàng nói,Nào! Khí trời lạnh thế này, có chỗ nào ấm áp hơn trong chăn nữa?"
Tiếp theo là bước chân đi.
Giọng Chu Cơ vang lên,Ngài vào trước đi, để ta bôi hóa trang sẽ vào sau."
Quách Khai rõ ràng rất mệt mỏi, ngáp một cái rõ to rồi leo lên giường.
Phía ngoài có tiếng cởi áo.
Một thanh âm kỳ lạ vang lên, thì ra là tiếng ngáy của Quách Khai.
Hạng Thiếu Long cũng bị ảnh hưởng, mi mắt muốn sụp xuống, khi sắp chìm vào giấc ngủ, tiếng bước chân đến gần.
Gã lập tức tỉnh ngủ hẳn, thầm nghĩ không phải khéo như thế chứ, Chu Cơ phải chăng định mở tủ lấy áo ngủ cho mình? Nghĩ tới đây, cửa tủ đã bị mở ra.
Hạng Thiếu Long nhanh trí, nhảy ra, ôm nàng vật xuống thảm, một tay che mồm nàng, đè nàng xuống, đồng thời ghé sát tai nói nhỏ,Tại hạ là Hạng Thiếu Long, được lệnh Lã Bất Vi đến tìm phu nhân!“
Sau một hồi vùng vẫy, Chu Cơ mềm nhũn người.
Trên giường Quách Khai vẫn ngáy pho pho.
Hạng Thiếu Long thầm tạ trời đất, ngẩng đầu lên, đối mặt với Chu Cơ. Gã bất đồ tim đập nhanh thình thịch. Chỉ thấy nữ tử ấy xinh đẹp vô ngần, trông rất phong tình, một đôi mắt biết nói đang nhìn Hạng Thiếu Long với vẻ dò xét.
Gã từ từ đưa tay ra khỏi miệng nàng, vẻ mặt xinh đẹp của Chu Cơ lập tức hiện rõ trước mắt. Nàng không có vẻ đẹp hoàn mĩ như Ô Ðình Phương, Nhã phu nhân hay Kỷ Yên Nhiên, khuôn mặt hơi dài một chút, mũi hơi khoằm, nhưng đôi môi hơi mỏng, rất hợp với khuôn mặt xinh xắn của nàng, tạo nên một sức hấp dẫn man dại, nhất là cái miệng đầy cá tính, khóe miệng hơi xếch lên, khiến cho nam nhân cảm thấy muốn chế phục nàng chẳng phải là chuyện dễ.
Chúa ơi! Đó chính là mẹ ruột của Tần Thủy Hoàng!
Gã trước giờ vẫn mong muốn tìm Tần Thủy Hoàng mà chưa hề mơ rằng sẽ chiếm phần tiện nghi của người sinh ra y.
Một mùi hương dễ chịu lan tỏa vào mũi.
"Ta biết ngươi là ai, bởi vì người Triệu Mục muốn trừ khử nhất lúc này là ngươi, Chu Cơ nói nhỏ.
Hạng Thiếu Long thu về cái lòng hươu ý vượn của mình, ghé vào tai nàng nói,Chắc phu nhân cũng biết mối quan hệ của Ô gia và Lã tiên sinh, y đã phái Đồ Tiên đến gặp chúng tôi, yêu cầu chúng tôi mau chóng đưa mẹ con phu nhân về Hàm Dương."
Chu Cơ nghiêm mặt, thổi một hơi vào tai gã nói,Có Đồ Tiên đến ta đã yên tâm, các người có kế hoạch gì?"
Hạng Thiếu Long lại ghé sát tai nàng nói,Trước tiên phải liên lạc với phu nhân, tìm hiểu tình hình rồi mới đặt ra kế hoạch đào thoát, tại hạ...“
Trên giường có tiếng trở mình.
Hai người thất kinh.
Chu Cơ vội nói,Ngày mai hãy đến, ta chờ ngươi."
Hạng Thiếu Long vội vàng lăn qua một bên, Chu Cơ ngồi dậy, lúc đó trong giường vọng ra tiếng gọi của Quách Khai.
Chu Cơ nhìn gã rồi bước đến giường.
Khi nàng thổi tắt đèn rồi chui vào trong mùng, Hạng Thiếu Long mới tỉnh hẳn.
Bất đồ trong lòng khen thầm, người đàn bà này quả thật lợi hại, rồi vội vàng đi ra.
Đề xuất Linh Dị: Kẻ Bắt Chước Thần