Chương 111: Tiến Thoái Lưỡng Nan (2)
Lúc này Hạng Thiếu Long mới hiểu ra, với thực lực của họ, lại có Tiêu Nguyệt Ðàm với tài dị dung, cứu mẹ con của Doanh Chính không khó, nhưng khó là toàn bộ Ô gia phải chạy trốn, cho nên Ô ứng Nguyên mới móc chuyện mẹ con Doanh Chính với Ô gia lại với nhau, lúc đó buộc Lã Bất Vi phải tiếp nhận họ.
Quả nhiên Ô ứng Nguyên tiếp tục nói,Chất Tử phủ bảo vệ nghiêm ngặt, từ sau khi Trang Tương vương đăng cơ, trong phủ lại còn có cấm vệ quân canh gác, là nơi nghiêm cẩn nhất Hàm Ðan, trừ phi tấn công từ ngoài vào, không còn cách nào khác. Nhưng Tiêu tiên sinh hãy yên tâm, chúng tôi đã có kế hoạch, đảm bảo có thể đưa mẹ con họ ra khỏi thành an toàn."
Hạng Thiếu Long biết y đang khoe khoang, chưa nghĩ ra đại kế cứu người gì cả mà ngược lại y chỉ muốn lấy lòng tin của đối phương mà thôi.
Khi Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Tệ chủ đã cùng Trang Tương vương bàn bạc vấn đề này, nhân lúc quân chúng ta đang tấn công quận Thái Nguyên, gây chú ý cho người Triệu, Đồ gia sẽ dẫn tinh binh đột nhập vào biên giới nước Triệu để tiếp ứng, chỉ cần các vị đến được bờ tây của Ðàm Thủy ở Liêu Dương Ðông, Đồ gia có thể hộ tống các vị băng qua nước Ngụy và nước Hàn để quay về nước Tần, ngừng một lát rồi nói tiếp,Tiêu mỗ có thể nghe diệu kế của các vị chăng?"
Hạng Thiếu Long thầm khen kẻ này lợi hại, y nói nhiều như thế, nhưng sự thật vẫn chưa tiết lộ vị trí và tuyến đường của đội quân Đồ Tiên, bởi vì nếu phải phối hợp hành động, thì phải là lúc Đồ Tiên đã vào biên giới nước Triệu.
Lần này lại bị Ô ứng Nguyên giậm thêm một cái nữa, gã lập tức nghĩ ra một kế hoạch không hề tồn tại để ứng phó với vị khách quý này.
Hạng Thiếu Long chả có kế hoạch gì cả, làm ra vẻ bí hiểm nói,Tiêu tiên sinh có thể đợi thêm ba ngày nữa chăng, bởi vì một mắt xích quan trọng trong kế hoạch này là liên lạc với mẹ con Chu Cơ, chuyện này tại hạ vẫn đang tiến hành, chờ có được manh mối, thì mới có thể thực hiện được."
"Nhưng chí ít cũng tiết lộ một vài điểm để Tiêu mỗ biết chứ, Tiêu Nguyệt Ðàm tỏ vẻ không hài lòng, nói.
Hạng Thiếu Long giả vờ ung dung nói,Sự xuất hiện của tiên sinh có lẽ sẽ làm cho toàn bộ kế hoạch thay đổi, nói không chừng cũng có thể nhờ vào thuật dị dung của tiên sinh, để khi chúng ta ra khỏi Hàm Ðan người Triệu vẫn không biết được, cho nên tại hạ mới phải bổ sung thêm."
Mặt Tiêu Nguyệt Ðàm giãn ra,Tại hạ đã hiểu chút ít, rồi quay sang Ô ứng Nguyên nói,Nghe nói ca vũ cơ của Ô gia vang danh thiên hạ, Tiêu mỗ cũng muốn thưởng thức."
Ô ứng Nguyên cười lớn nói,Ðã sớm an bài cho tiên sinh rồi!"
Hạng Thiếu Long biết không còn chuyện gì nữa nên chuồn ra ngoài.
Khi bước ra ngoài, Hạng Thiếu Long có cảm giác mệt mỏi rã rời. Trong phủ Ô gia lúc này trở nên yên tĩnh lạ thường.
Trong vườn hoa bọn nô tỳ và trẻ con đang chơi đùa, tiếng cười đùa vọng lại bên tai. Tuyết trên mặt đất đã quét sạch sẽ, nhưng trên cành cây vẫn còn đọng hơi sương.
Khi gã đi ngang ca, một nữ tì xinh đẹp đưa mắt nhìn gã. Nhưng con người phong lưu này chỉ cảm thấy tâm hồn trống trải.
Ô ứng Nguyên tuy nói đã có phần lớn người trong Ô gia được điều khỏi nước Triệu, nhưng ai cũng biết đó chỉ là trực hệ chí thân, còn những người có quan hệ xa và những nữ tỳ này đều sẽ bị bỏ lại, cuối cùng thành đối tượng trút cơn giận cho người Triệu.
Hạng Thiếu Long cũng không còn cách nào khác. Trong thời đại quần hùng cát cứ, vận mệnh con người không còn là của mình nữa. Thiên đường cũng có thể biến thành địa ngục A Tỳ đáng sợ.
Gã cũng không lo lắng Lã Bất Vi sẽ bán đứng mình, trên mảnh đất chiến tranh không ngừng nghỉ này, nghề mục súc của Ô gia rất quan trọng với quân sự và kinh tế, với sự lợi hại của cha con Ô gia, nhất định họ sẽ đưa tài sản ra khỏi nước Triệu, điều đó gây tổn thất lớn lao cho nước Triệu, đó cũng là hậu quả Triệu vương gây nên.
Ô ứng Nguyên là người hùng tài đại lược, mấy năm nay đã âm thầm sắp xếp mọi thứ, chỉ cần thấy việc y đã coi trọng mình, lại gả đứa con yêu quý cho mình thì cũng biết y là kẻ quả cảm, nhìn xa trông rộng.
Chỉ có hạng người ấy, mới có thể sống vui vẻ trên mảnh đất này.
Phía sau lưng có tiếng huýt sáo.
Chưa quay đầu lại, Kinh Tuấn đã đứng bên cạnh gã, thần thái rất thoải mái.
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên lắm, hỏi,Ðắc thủ chưa?"
Là hỏi về chuyện Triệu Chi.
Kinh Tuấn lắc đầu đầy vẻ đắc ý, tỉnh bơ nói,Nàng không thèm để ý đến đệ, cuối cùng để đệ theo về nhà, lại còn lấy kiếm đuổi đệ."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên lắm nói,Ta thật không hiểu tại sao ngươi vẫn hớn hở như thế?"
Kinh Tuấn cười hì hì nói,Hay là ở chỗ cha của nàng thì ra là một ông thầy dạy học, đã bước ra mắng cho đệ một trận, nói một lô nào là lễ nghĩa. Ðệ thực ra chẳng lọt vào tai được một chữ, nhưng thấy đứa con gái xinh đẹp của lão ta, giả vờ cúi đầu lắng nghe, có lẽ lão thấy đệ là một nhân tài học hành nên nói cái gì không học thì không được, bảo đệ mỗi ngày đến đấy để học, chỉ cần đến ngày tết tặng một ít thịt là được. Hì! Lúc ấy Triệu Chi giận đến suýt nữa điên lên, trừng mắt nhìn đệ nhưng không còn cách nào, Hạng đại ca bảo có tuyệt không?"
Hạng Thiếu Long lắc đầu, bị một kẻ như Kinh Tuấn bám lấy, Triệu Chi e rằng sẽ gặp khó khăn đây, đánh thì không lại gã, đuổi thì gã không đi, xem nàng ứng phó với gã thế nào đây?
Kinh Tuấn hỏi,Ðằng đại ca đi đâu rồi?"
Hạng Thiếu Long trả lời,Ðằng huynh có nhiệm vụ đặc biệt, đã ra mục trường ở ngoài thành rồi." Nói tới đây, lòng chợt nghĩ ra một cách hỏi,Ngươi có cách gì khiến cho chiến mã mềm nhũn bốn chân mà không thể đi được?"
Kinh Tuấn nhíu mày nói,Cứ cho chúng ăn một ít thuốc là được, nhưng số lượng quá nhiều, có lẽ sẽ khó một chút."
Hạng Thiếu Long nghĩ bụng chuyện này phải hỏi Ô ứng Nguyên mới đúng, đây là nghề gia truyền của Ô gia, chẳng ai hiểu rõ hơn bọn họ.
Kinh Tuấn hớn hở nói,Có chuyện gì cần đệ làm không?"
Hạng Thiếu Long lắc đầu nói,Ngươi cứ yên tâm học hành đi! Nhưng nhớ lời căn dặn của Ðằng đại ca, đừng quá hoang đàng, đêm nay cần phải đến Chất tư phủ nữa đấy."
Kinh Tuấn đáp một tiếng rồi cười bỏ đi.
Hạng Thiếu Long về ân Long Cư, chỉ muốn nằm vật ra ngủ một giấc chứ không muốn nghĩ gì cả.
Khi tỉnh dậy, trời đã hoàng hôn.
Hạng Thiếu Long đã phục hồi tinh thần, người cũng phấn chấn trở lại.
Khi dùng cơm tối, Triệu Ðại lại đến tìm gã.
Hạng Thiếu Long tưởng Triệu Nhã có chuyện gì gấp nên buông bát đũa kéo gã vào phòng.
Triệu Ðại dáng vẻ rất kỳ lạ, một lúc sau mới nói,Lần này tiểu nhân đến tìm công tử, phu nhân không biết."
Hạng Thiếu Long cảm thấy bất ổn, thẳng thắn nói với gã,Có chuyện gì cứ nói ra. Ta sẽ gánh vác cho ngươi."
Triệu Ðại nói,Bọn chúng tôi vốn là hạ nhân, tuyệt không có tư cách quản lý chuyện của phu nhân, nhưng bọn huynh đệ chúng tôi đã sớm coi công tử là chủ nhân, nên không e ngại gì chuyện khác nữa."
Hạng Thiếu Long cảm thấy bất ổn, giục gã nói ra.
Triệu Ðại hít một hơi, trầm giọng nói,Sau khi phu nhân quay về, không đầy một tháng sau, có một quý tộc tên gọi Tề Vũ đi sứ đến Hàm Ðan, người này tuấn tú hơn Liên Tấn, tài học và kiếm thuật nổi tiếng ở nước Tề, là một cao thủ trong chốn tình trường. Nhưng đến Triệu thì trong mắt chỉ có phu nhân, nên theo đuổi phu nhân, còn đại vương và Triệu Mục thì không ngừng tạo cơ hội cho hai người gặp nhau, xem ra phu nhân cũng có ý với kẻ này."
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Kiếp Chủ