Chương 14: Danh Lừng Thiên Hạ (2)

Rốt cuộc cũng đã tới được Hàm Ðan.

So với thành Võ An, Hàm Ðan ít nhất cũng lớn hơn ba bốn lần, con kênh hộ thành cũng sâu và rộng hơn, tường thành lại dày, có cái thế của một người giữ mà vạn người khó phá. Ngoài thành lại có hai doanh Triệu binh, quân doanh liên tiếp nhau, cờ xí phấp phới, thật làm cho người ta kinh khiếp. Trên thành đầy tiêu binh, kiếm tuốt nỏ căng, không khí rất căng thẳng.

Chưa vào đến thành thì một đám ky sĩ trờ tới, dẫn đầu là Ðào Phương, ngoài ra còn có tất cả những chiến hữu đã vào sinh ra tử khác, Lý Thiện cũng có trong số ấy.

Lúc gặp mặt ai nấy đều vui mừng, Ðào Phương và đám võ sĩ reo hò vang trời đưa gã vào thành.

Hạng Thiếu Long nhịn không được hỏi Ðào Phương, "Ðình Phương Thị có khỏe không ?"

Ðào Phương biến sắc, áy náy đáp, "Xin lỗi, ta tưởng Thiếu Long ngươi đã chết vào tay giặc, chờ ba tháng sau, ta vâng lệnh chủ nhân đem nàng tặng cho kẻ khác làm vũ cơ!" nói rồi mỉm cười, "Nhưng Thiếu Long cứ an tâm, ta sẽ chọn hai mỹ nữ đẹp hơn nàng để hầu hạ cho người."

Hạng Thiếu Long như bị kẻ khác đấm vào ngực, sắc mặt nhợt nhạt, lát sau lại nói, "Ðã tặng cho người nào?"

Ðào Phương kinh ngạc, không ngờ một kẻ phong lưu anh tuấn như gã mà lại đa tình như thế đối với một nữ nhân được mua về, thở dài đáp, "Xin lỗi, ta không thể cho ngươi biết được Thiếu Long..."

Thiếu Long giận lắm, nói, "Ðừng nói nữa, nếu chưa chứng minh được ta thật sự đã chết, ngài cũng không nên đem nàng tặng cho kẻ khác."

Ðào Phương chẳng tỏ vẻ gì không vui, miệng nói, "Thiếu Long ngươi hãy ở trong biệt quán mà nghỉ ngơi tắm rửa, hãy để ta nghĩ cách cho ngươi, ngày mai chủ nhân sẽ tiếp kiến ngươi, đó là vinh hạnh lớn nhất của võ sĩ trong phủ ta, đừng bỏ qua cơ hội này."

Hạng Thiếu Long đang buồn rầu nên chẳng muốn ngó đến xung quanh.

Không có sự bảo vệ của mình, người đàn bà mệnh khổ ấy phải chăng lại rơi vào cảnh khốn khó. Giờ này chắc nàng phải chăng đang bị những gã đàn ông khác hành hạ.

Hạng Thiếu Long giật mình, bước về phía trước, chỉ thấy một đoàn người ngựa đang nép qua một bên, để nhường đường cho một đội ky binh khoảng hơn hai mươi tên lướt qua.

Ðào Phương ghé tai Hạng Thiếu Long, nói, "ấy là tọa giá của Nhã phu nhân, em gái nhỏ nhất của Hiếu Thành vương chúng ta, nàng là đại mỹ nhân nổi tiếng ở thành Hàm Ðan, được gả cho Triệu Quát, đáng tiếc là đã chết trong trận Trường Bình."

Ðoàn người ngựa chầm chậm vượt qua, bỗng nhiên dừng lại trước mặt họ.

Khi mọi người đang kinh ngạc, một tên võ sĩ thúc ngựa đến, mời Ðào Phương sang, Ðào Phương rất kinh ngạc, vội vàng xuống ngựa, đứng cúi đầu trước rèm xe, nói vài câu với Nhã phu nhân, xe ngựa lại tiếp thục đi, Ðào Phương gặp người tống tiễn, một lát sau mới quay lại, mỉm cười bí hiểm với Hạng Thiếu Long mà không hề tiết lộ gì.

Hạng Thiếu Long đến biệt quán, ở trong một căn phòng độc lập, Ðào Phương đặc biệt sai bốn nô tỳ xinh đẹp đến hầu hạ gã tắm rửa thay đồ, đêm ấy trong hai mươi mốt chiếu ở đại sảnh biệt quán, ngoài những võ sĩ cùng chung hoạn nạn ngày ấy, còn có những trợ thủ đắc lực khác của Ô Thị Lô, không khí rất vui vẻ, nhưng Hạng Thiếu Long lại nhớ về Ðình Phương Thị và Mỹ Tàm Nương, lại nhớ về những bạn bè thân thiết trong thời đại của mình có lẽ sẽ không gặp lại, nên chỉ có một cách là mượn rượu giải sầu, uống đến nỗi say lúy túy, đến khi tiệc tàn thì cũng đã bất tỉnh nhân sự.

Trong cơn mơ hồ, hình như Ðình Phương Thị quay về cùng gã trọn giấc Vu sơn.

Khi tỉnh dậy thì thấy đang nằm trên giường trong phòng ngủ, ánh mặt trời chiếu qua khe cửa vào trong phòng. Nằm bên cạnh là một mỹ nhân xinh đẹp như ngọc, nhưng không phải là một trong số bốn nô tỳ xinh đẹp.

Khuôn mặt bầu bĩnh của nàng đẹp không thể chê vào đâu được, tuổi không quá mười tám, mái tóc dài đen nhánh lòa xòa dưới gối, thêm vào nữa là đôi môi đỏ cùng làn da trắng như tuyết của nàng khiến người ta phải rung động tơ lòng.

Mỹ nhân đang say sưa giấc điệp, mặt vẫn còn vương dấu nước mắt, nhưng ấy là sự thỏa mãn sau cuộc mây mưa.

Hạng Thiếu Long kêu trời, không biết đêm qua đã làm gì với thiếu nữ xinh đẹp hơn cả Ðình Phương Thị và Mỹ Tàm Nương này ?

Trong lòng chợt nảy ra một ý, nén không được liền đưa tấm chăn lên. Hạng Thiếu Long phát hiện thì ra thiếu nữ này là một xử nữ, giật mình, bỏ tấm chăn xuống.

Dấu nước mắt trên khuôn mặt của nàng tất có liên quan tới điều này, đêm qua trong cơn mơ hồ, lại gần nửa năm không gặp Ðình Phương Thị, tưởng thiếu nữ này là nàng, nên đã tận hưởng giấc Vu sơn.

Hạng Thiếu Long đứng dậy, đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, chỉ có hai nô tỳ xinh đẹp đang tưới cây, nhìn thấy Hạng Thiếu Long bên cửa sổ liền e lệ làm lễ, kìm không được liền lén nhìn thân hình cao lớn của gã.

"Công tử tỉnh rồi à, để tiểu tỳ lập tức pha nước, thay đồ cho người," một trong hai nô tỳ lên tiếng.

Phía sau lưng truyền lại tiếng rên tỉnh giấc của mỹ nhân.

"Khoan đã! Hạng Thiếu Long vội ngăn cản hai nữ tỳ lại.

"Nếu công tử muốn tiểu tỳ hầu hạ thì gọi lúc nào cũng được. Tiểu tỳ tên Xuân Doanh, nàng kia là Hạ Doanh, còn hai người nữa là Thu Doanh và Ðông Doanh, dễ nhớ như vậy chắc công tử không quên chứ !" nàng nhoẻn miệng cười, nói.

Hạng Thiếu Long vẫn đang nghĩ tới mỹ nữ sau lưng, mỉm cười đáp, "Chỉ cần vừa nhìn hai vị tỷ tỷ thì suốt đời sẽ chẳng quên được đâu!" nói xong quay lưng đi.

Thiếu nữ xinh xắn ấy ngồi dậy, mỉm cười e thẹn cúi đầu, không dám nhìn mặt gã, nói với giọng thỏ thẻ mà ngọt ngào, "Tiểu thiếp Thư Nhi xin thỉnh an công tử."

Hạng Thiếu Long ngồi xuống bên nàng, đưa tay nâng cằm nàng lên.

Ðôi mắt to tròn của nàng vừa gặp ánh mắt của gã đã vội lảng nơi khác, một dáng vẻ vừa e thẹn vừa hạnh phúc, cái phong tình ấy khiến người ta vừa nhìn đã động tơ lòng, muốn có được trong tay.

Hạng Thiếu Long chắc hẳn nàng là một thiếu nữ xinh đẹp nhất mà trước giờ mình tiếp xúc, thầm khen Ðào Phương quả thật lợi hạ, tặng một vưu vật như thế này cho mình, gã làm sao không thể không bán mạng cho Ðào Phương. Hạng Thiếu Long hôn nàng rồi bước ra ngoài.

Bốn nô tỳ đang đứng chờ gã để hầu hạ, Xuân Doanh, người có dáng cao nhất nói, "Ðào công đã đến, đang đợi công tử ở phía ngoài."

Đề xuất Tiên Hiệp: Tru Tiên (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN