Chương 16: Hồng Anh Công Tử (2)
Chỉ thấy y nâng cây cung to lớn lên, tay kéo cung có thêm hai mũi tên, rồi nhắm eo tọa mã xuống, tiếng dây cung bật lên ba lần. Ba mũi tên đuổi nhau như sao băng điện chớp, mũi thứ nhất trúng vào hồng tâm cách hai trăm bước, mũi thứ hai xé gió lao đến cắm thẳng vào đuôi của mũi thứ nhất.
Người bên cạnh lặng đi rồi reo ầm lên.
Hạng Thiếu Long cũng há mồm trợn mắt, tài bắn tên như thế không tận mắt chứng kiến thì không thể nào tin được.
Ðào Phương ghé vào tai gã nói, "Vị hồng anh công tử Liên Tấn này do kẻ địch của ta là Võ Hắc mời về, kiếm thuật ky xạ đều đứng nhất trong phủ ta, lần này ta mất đi một trăm thớt ngựa, Võ Hắc đã dèm pha trước mặt chủ nhân, may mà giờ đây có được Thiếu Long ngươi, ta mới lấy lại được chút sĩ diện. Song Võ Hắc và Liên Tấn sẽ không tha cho chúng ta!"
Nói xong, mặt lộ vẻ buồn bã.
Hạng Thiếu Long lại hít hơi, hiện giờ, kiếm thuật của gã có lẽ cũng ngang hàng với Liên Tấn, nhưng xạ thuật chắc chắn thua sút. Ðang định đáp lời, trong đám đông một bóng trắng lướt ra, một nữ lang áo trắng còn đẹp hơn cả Thư Nhi xuất hiện, hớn hở chạy về phía Liên Tấn, thân mật nói chuyện với y. Liên Tấn vội đưa cây cung lớn cho người bên cạnh, lễ phép cúi chào, rất có phong độ, quả thật có thể mê mẩn bất cứ thiếu nữ nào.
Hạng Thiếu Long nín thở, khen rằng, "Thiếu nữ này chắc chắn là người đẹp nhất nước ta."
Ðào Phương than rằng, "Người này là cô cháu nội mà chủ nhân yêu thương nhất, chính là Ô Ðình Phương tiểu thư, có chút tình ý với Liên Tấn, nhưng chủ nhân hình như muốn gả nàng cho vương thất, Liên Tấn lấy làm buồn bã về chuyện này. Nào, chủ nhân đang đợi chúng ta."
Hai người rời đám đông, bước về phía tòa nhà lớn.
Phía sau một tiếng quát lớn vang lên, "Ðào công xin dừng bước ! "
Hai người ngạc nhiên quay lại.
Liên Tấn rẽ đám đông bước ra, sau lưng là thiếu nữ tuyệt sắc Ô Ðình Phương.
ánh mắt của Hạng Thiếu Long dừng lại trên khuôn mặt xinh xắn của Ô Ðình Phương, vừa chạm phải làn thu ba sóng sánh của nàng, tim đã đập thình thịch.
"Trời ơi! Ðứng gần mới thấy nàng đẹp hơn kẻ khác gấp bội. Ðứng từ xa nhìn nàng chỉ thấy nàng đẹp hơn Thư Nhi, nhưng đứng gần mới thấy mùi hương của nàng khiến người ta ngây ngất."
Hạng Thiếu Long vốn là kẻ tự cho mình phong lưu nhưng cũng thấy có phần lép vế.
Nàng đẹp như đóa phù dung, như một bức tượng điêu khắc. Nét đẹp của nàng trông rất tự nhiên, đôi vai nhỏ nhắn, eo thon, cổ cao, làn da trắng trẻo, đôi mắt long lanh, nụ cười duyên dáng, chiếc thoa bằng phỉ thúy cài lên mái tóc như mây của nàng, bộ y phục võ sĩ có đính linh châu, chân mang hài tiểu tàm, một tiên nữ hạ phàm cũng chỉ như thế mà thôi Ô Ðình Phương thấy gã nhìn chằm chằm vào mình nên mặt lộ vẻ không vui.
Hạng Thiếu Long giật mình, nhìn sang Liên Tấn.
Liên Tấn lạnh lùng nhìn gã dò xét, thần thái lộ vẻ không hề khách khí.
Ðào Phương vốn là lão hồ ly, vội vàng dẫn kiến hai người.
"à, thì ra người là Hạng Thiếu Long, gia gia rất thích ngươi," Ô Ðình Phương lạnh nhạt nói.
Liên Tấn nhích tới gần Ô Ðình Phương, tỏ vẻ cho thấy mối quan hệ thân thiết giữa hai người, mỉm cười nói, "Tại hạ cũng rất hân thưởng Hạng huynh, hay là chúng ta hãy chọn một ngày tốt, mọi người so gươm với nhau để cho tại hạ được thấy thần kiếm đã từng ngăn tám trăm tên mã tặc."
Hạng Thiếu Long thấy vẻ của gã tuy khách khí, nhưng thực chất là hàm chứa sự mỉa mai, ngầm bảo Ðào Phương nói quá sự thật, nên trong bụng cảm thấy bực bội, lại nghĩ, nếu có thể tự do đấu tay đôi với con người tụ phụ này thì gã sẽ khiến cho hắn trở thành một cái đầu heo mập, nhưng do không muốn gây chuyện nên mỉm cười, khiêm nhường đáp, "Liên huynh tiễn thuật trùm đời, tiểu đệ phủi bụi cũng không được, làm sao đủ tư cách so tài cùng Liên huynh, có rảnh còn phải nhờ Liên huynh chỉ thêm nữa."
ô Ðình Phương nghĩ bọn họ sắp so tài kiếm thuật, mặt lộ vẻ hớn hở, nghe gã nói thế thì thất vọng nên mắng, "Ðồ nhát gan!" rồi quay đầu bỏ đi.
Liên Tấn rất vừa lòng với phản ứng của Ô Ðình Phương, ngửa mặt lên trời cười rằng, "Hạng huynh thật khiến cho tại hạ thất vọng, nếu đã như thế cũng không làm khó Hạng huynh nữa !" nói xong đuổi theo Ô Ðình Phương.
Hạng Thiếu Long nén cơn giận, mỉm cười dễ dãi, cùng Ðào Phương tiếp tục bước về phía tòa nhà lớn.
Ðào Phương gật đầu nói, "Nhịn cái giận nhất thời cũng tốt, Thiếu Long thủ tuy giỏi nhưng e rằng không phải đối thủ của y!" rồi hạ giọng nói tiếp, "Tiểu tử này đi khắp Hàm Ðan để tìm người so kiếm, ai cũng sợ gã cả, ta thật mong có người có thể khắc chế gã."
Hạng Thiếu Long biết y đang dùng kế khích tướng với mình, mỉm cười nói, "Nếu Ðào gia có thể giúp tôi được tự do so kiếm với hắn, tôi nắm chắc bảy phần thắng hắn."
Ðào Phương cả mừng nói, "Chuyện này rất dễ, ta sẽ tìm một cơ hội thích hợp để cho Thiếu Long ngươi trổ tài, ta mong thấy được vẻ mặt của Võ Hắc lúc ấy như thế nào."
Đề xuất Voz: Quê ngoại