Chương 20: Cùng Trọn Giấc Xuân (2)

Không biết bộ y phục Nhã phu nhân đang mặc làm bằng chất liệu gì, có lẽ là tơ thật nên trông rất bóng.

Tai đeo đôi khuyên bằng vàng, mái tóc cắm một cành kim thoa, trên có đính minh châu, người tỏa ra một mùi hương thơm tho. Mặt của nàng càng đẹp, cứ như là tranh vẽ, làn da trắng mịn có pha chút ửng hồng.

Nàng không quá hai mươi lăm tuổi, đó chính là thời kỳ hoàng kim của nữ nhân.

Thực ra ngón thực chỉ của Hạng Thiếu Long đã máy động từ sớm, nhưng vì muốn chinh phục thiếu phụ diễm lệ này nên cố ý oi ả vờ không thèm để ý.

Hạng Thiếu Long nghênh ngang bước tới giường nàng chỉ còn cách năm bước, cúi người thi lễ, "Hạng Thiếu Long bái kiến Nhã phu nhân !" nói rồi nhìn thẳng vào thân hình bốc lửa của nàng mà không thèm giữ ý, nhưng không lộ vẻ mê mẩn, chỉ giống như đang thưởng thức một món cổ vật ngoài phòng.

Nhã phu nhân cười, cất giọng trong trẻo, dịu dàng nói, "Hạng Thiếu Long! Ngồi đi!"

Hạng Thiếu Long mỉm cười, ngồi xuống với tư thái đẹp nhất, nhìn nàng mà không nói lời nào.

Nhã phu nhân không vui nói, "Ta chưa bao giờ thấy một ánh mắt nào cả gan vô lễ như ngươi, chả lẽ ngươi không biết thân phận của ta ư?"

Hạng Thiếu Long ung dung nở nụ cười nói một cách tự tin tự phụ, "Thần làm sao không biết thân phận của Nhã phu nhân, nhưng vẫn không thay đổi được sự thật ta là nam nhân, phu nhân là nữ nhân. Thần dùng ánh mắt của nam nhân nhìn nữ nhân để thưởng thức phu nhân, điều đó cũng đủ nói lên rằng vẻ đẹp của phu nhân làm cho Hạng mỗ quên đi khoảng cách quân thần."

Nhã phu nhân lặng người đi, ngồi dậy.

Hạng Thiếu Long hau háu nhìn vào bộ ngực bốc lửa của nàng.

Nhã phu nhân giận dữ quát, "Vô lễ, ngươi nhìn cái gì?"

Hạng Thiếu Long biết phải dừng đúng lúc, mặt tỏ vẻ cung kính, đáp, "Phu nhân nếu không vui vì chân tình của thần, xin hãy trừng phạt."

Nhã phu nhân lúng túng đáp, "Thôi đi! Ngươi có biết tại sao bổn phu nhân triệu kiến ngươi chăng?"

Hạng Thiếu Long định nói là đến để đưa người lên giọng xuống chiếu, nhưng đương nhiên không dám thốt ra miệng, nhẹ nhàng nói, "Ðương nhiên là biết, phu nhân muốn xem thử Hạng Thiếu Long có phải là thứ mà phu nhân mãi tìm hay chăng."

Nhã phu nhân trợn mắt nhìn gã một lúc rồi bật cười, "Ta chưa bao giờ gặp một người đàn ông cuồng vọng tự đại hơn ngươi."

Hạng Thiếu Long mỉm cười đứng dậy, cúi người nói, "Nếu Nhã phu nhân nói thế, thần xin cáo lui!" nói rồi quay người đi.

Nhã phu nhân không ngờ gã dùng chiêu này, tức giận quát lớn, "Ðứng lại cho ta, mi không sợ chết à?"

Hạng Thiếu Long quay người lại, mỉm cười, "Phu nhân bớt giận, thật ra thần sao đành bỏ đi được, chỉ là muốn xem phu nhân có lên tiếng giữ thần lại để cùng trọn giấc xuân tiêu mà thôi."

Nhã phu nhân nhìn gã với ánh mắt rực lửa, có vẻ như ép người ta, những lời nói không chịu lép vế kia đã khiến cho lòng nàng bấn loạn, nhưng nàng càng đẹp thêm muôn phần.

ánh nắng cuối cùng đã biến mất.

Căn phòng bắt đầu tối.

Hạng Thiếu Long bước đến bên chiếc ghế nhỏ bên cạnh Nhã phu nhân, quỳ xuống, cầm mồi lửa để trên ghế châm vào ngọn đèn.

Dưới ánh đèn, Nhã phu nhân say sưa ngắm đôi mắt của gã.

Hạng Thiếu Long nghĩ thầm, từ ngày xuất đạo cho đến nay, đây là lần đầu tiên thưởng thức được không khí cổ điển lãng mạn này, đêm nay làm thế nào cũng phải chinh phục được mỹ nhân này.

Ðây là ước mơ của bất cứ gã đàn ông nào gặp nàng, gã cũng không phải ngoại lệ.

Gã quỳ trước mặt nàng, nắm lấy đôi vai của nàng, dịu dàng mà rằng, "Muốn ta xem phu nhân là nữ nhân xin phu nhân hãy cho biết."

Nhã phu nhân cảm thấy toàn thân không còn sức phản kháng, nàng ngã vào lòng gã, dịu dàng than thở, "Tại sao Hạng Thiếu Long ép người quá đáng như thế?"

Hạng Thiếu Long nhìn vào đôi mắt nàng, hỏi, "Phu nhân có bao giờ khoái lạc chưa?"

Nhã phu nhân lộ vẻ buồn rầu, thỏ thẻ đáp, "Khoái lạc ư! Ta chưa bao giờ nghĩ đến điều này."

Hạng Thiếu Long thở dài, nữ nhân quá xinh đẹp cũng chỉ là hồng nhan bạc mệnh, trách nhiệm đương nhiên là ở người đàn ông. Nhưng sắc đẹp cũng chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi, không biết có được bao nhiêu mỹ nhân tìm thấy được niềm vui khi sắc đẹp dần mất đi.

Tự cổ mỹ nhân như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạch đầu.* Cho nên Nhã phu nhân mới nhân lúc nét hoa nở rộ, tìm cho mình một người đàn ông. Hạng Thiếu Long hỏi đúng tim đen của nàng, khiến cho Nhã phu nhân thổ lộ tấm chân tình với gã, bị gã nắm phải điểm yếu.

Nhã phu nhân mỉm cười, nắm lấy tay gã, sau đó kéo gã đứng dậy, thỏ thẻ nói, "Nhưng ta biết rằng đêm nay ta sẽ rất vui ! Nào, hãy vào trong, ta đã chuẩn bị tiệc rượu, chúng ta vừa uống vừa nói chuyện được chăng?"

Nhã phu nhân bưng mỹ tửu dâng đến miệng Hạng Thiếu Long, mỉm cười, nói, "Ðây là ly rượu đầu tiên, Thiếu Long chúng ta mỗi người uống một nửa nhé."

Hạng Thiếu Long cười thầm, dù nàng xuất thân cao quý như thế nào nhưng vẫn là một nữ nhân cần được che chở yêu thương, dựa vào điều này, có thể làm cho nàng không thể chống cự được.

Cách chinh phục nàng duy nhất là phải xem nàng như một nữ nhân bình thường, quan trọng hơn là phải khiến cho nàng cảm thấy là một nữ nhân bình thường còn tốt hơn là một vị phu nhân.

Gã rất hiểu rõ điều này.

Vấn đề duy nhất là Liên Tấn chiếm vị trí thế nào trong lòng nàng, bởi vì y cũng là một nam nhân rất hấp dẫn.

Nhã phu nhân là một cuộc chiến khác của gã và Liên Tấn. Ðêm cứ thế qua đi.

Nàng không còn là một mệnh phụ nữa, mà đã trở thành một người tình của Hạng Thiếu Long.

Ðêm nay nàng đã giữ Hạng Thiếu Long lại bên mình, điều đó khác với mọi hôm, Liên Tấn cũng không ngoại lệ, nhưng đêm nay nàng không mu ồn xa rời người đàn ông này.

Nhưng chỉ đêm nay.

Ngày mai sẽ hoàn toàn khác, không có người đàn ông nào có thể khiến nàng đầu hàng.

Nàng chỉ muốn người đàn ông khuất phục mình chứ không muốn cúi đầu trước người ta.

Trong mơ hồ nàng thiếp đi, lúc tỉnh dậy mặt trời đã lên cao.

Hạng Thiếu Long chẳng biết đi đâu, chỉ để lại một nhánh hoàng cúc vừa ngắt ngoài vườn.

Nhã phu nhân cầm lấy cành hoa, nở nụ cười.

Đề xuất Huyền Huyễn: Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN