Chương 218: Một Nước Cờ Sai (1)

H

ạng Thiếu Long vừa bước vào cửa phủ, Ô Quả đón đầu gã nói,Nhã phu nhân đã đến, tiều nhân mời bà vào đông hiên chờ tam gia nhưng bà cương quyết bước vào nội đường, vẻ mặt của bà rất khó coi!"

Gã đã thấy tọa giá của Triệu Nhã và bọn Triệu Ðại ở trước cổng, ngoài cửa còn có một đội Triệu binh, nghe Ô Quả nói thế, thầm kêu không ổn, nói,Nhu phu nhân và Chi cô nương thì sao?"

ô Quả nói,Bọn họ về nhà thăm Chính thúc, đêm nay mới quay về."

Hạng Thiếu Long hỏi,Bọn họ có gặp nhau không?"

ô Quả nói,Nhu phu nhân tiếp kiến Nhã phu nhân, còn Chi cô nương thì nấp vào trong."

Hạng Thiếu Long thở phào, bước vào nội đường. Vừa bước vào cửa, Nhã phu nhân ngẩng lên nhìn gã, vẻ tái nhợt.

Hạng Thiếu Long ngồi xuống bên ả hỏi,Sắc mặt phu nhân sao khó coi đến thế?"

Triệu Nhã lạnh lùng nói,Ðổng Khuông! Rối cục ngươi có sai người chặn Hạng Thiếu Long lại không?"

Hạng Thiếu Long giật mình giả vẻ không vui nói,Phu nhân sao lại nói như thế, Ðổng Khuông ta chả lẽ là kẻ thất hứa hay sao?"

Triệu Nhã nói,Vậy tại sao bọn ta nhận được tin tức, Hạng Thiếu Long giả làm thương nhân, xuất hiện ở một thôn trang cách phía đông Hàm Ðan hơn ba mươi dặm, lại còn kịch chiến với quân đồn trú ở đấy?"

Hạng Thiếu Long mới yên tâm, Ðằng Dực cuối cùng đã ra tay, hỏi với vẻ quan tâm,Vậy có bắt được Hạng Thiếu Long không?"

Triệu Nhã lắc đầu nói,ở chốn hoang sơn dã lĩnh, ai có thể ngăn được chàng chứ!"

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Ðã là như thế, tại sao vẻ mặt của phu nhân lại khó coi đến thế?"

Triệu Nhã lạng lẽ cúi đầu buồn bã nói,Ta cũng không biết, có lẽ sợ chàng biết chuyến đi của chàng bại lộ nên không đến Hàm Ðan nữa."

Hạng Thiếu Long hiểu sự mâu thuẫn trong lòng ả, vừa không muốn gã đến nhưng cũng hy vọng gã đến, thở dài rồi nói,Thực ra đêm hôm kia thủ hạ của ta đã chặn y lại, lại còn báo với y rằng chúng ta phụng mệnh phu nhân đến cảnh cáo y, còn chuyện vì sao gã có thể đến một nơi gần Hàm Ðan đến thế, ta không thể nào hiểu được, ta vừa nhận được tin này, chưa kịp đến báo phu nhân mà thôi!“

Triệu Nhã hoài nghi nhìn gã,Ngài không phải lừa ta chứ?"

Hạng Thiếu Long làm mặt giận nói,Xin phu nhân chờ ở đây một chốc, ta sẽ đi lấy vật chứng cho phu nhân xem, sau đó sẽ đuổi phu nhân ra khỏi cửa, mãi mãi không gặp phu nhân nữa."

Trước khi ả lên tiếng, Hạng Thiếu Long vào tẩm thất lấy ra một ngọn phi châm rồi mới vào trong sảnh, đặt phi châm trước mặt phu nhân.

Dưới ánh đèn, ngọn phi châm sáng lấp lánh.

Triệu Nhã đưa tay ra sờ nhẹ lên ngọn phi châm, nước mắt lưng tròng, run giọng nói,Trời ơi! Các người quả thật đã tìm thấy Hạng Thiếu Long, chàng... chàng có nói gì không?"

Hạng Thiếu Long dùng tay áo lau nước mắt cho ả rồi nói,Y không nói gì cả, chỉ khi người của chúng ta đòi vật chứng, y rút một ngọn phi châm từ trong thắt lưng ra rồi bỏ đi mất. Không ngờ cho đến giờ này vẫn chưa đi, thật là gan dạ."

Triệu Nhã lúc này không còn hoài nghi nữa, cắn môi dưới, rồi sau đó mới thỏ thẻ nói,Ðổng Khuông ngài có thể làm cho Triệu Nhã một chuyện nữa chăng?"

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Chuyện gì? Ta suýt nữa quên đuổi phu nhân đi, phu nhân lại còn mặt dày cầu xin ta làm chuyện này chuyện nọ."

Triệu Nhã không thèm để ý đến lời của gã, hạ giọng nói với vẻ van nài,Lập tức đưa ta đuổi theo chàng có được không?

Hạng Thiếu Long kêu lên,Làm sao được!"

Triệu Nhã như tỉnh giấc mộng, giật mình rồi lao vào người gã, khóc òa lên.

Hạng Thiếu Long cảm thấy mềm lòng, nhưng cũng cảm thấy thê lương, thầm nghĩ sớm biết thế này thì lúc đầu cớ sao lại làm những điều ấy?

Triệu Nhã khóc một hồi thì bình tĩnh lại, chỉ là đôi vai vẫn còn run, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, khiến cho ngực Hạng Thiếu Long ướt đẫm. Ðang thầm than không biết làm thế nào đây thì ả đã bình tĩnh lại.

Khóc xong thì Triệu Nhã ngồi thẳng, Hạng Thiếu Long lau những vết nước mắt cho ả, gã buồn bã nói,Chắc kiếp trước phu nhân đã nợ Hạng Thiếu Long nhiều nước mắt, nên kiếp này phải trả."

Triệu Nhã nở nụ cười khổ não, lắc đầu không nói, vẻ mặt rất kỳ lạ.

Nhìn đôi mắt mọng đỏ vì khóc của ả, Hạng Thiếu Long chép miệng,Không ai có thể thay thế được vị trí Hạng Thiếu Long trong tim bà, phu nhân đừng lừa gạt bản thân và lão Ðổng này nữa."

Triệu Nhã đưa tay ôm chặt lấy Hạng Thiếu Long, cắn môi rồi nói,Ta muốn thử xem sao, Ðổng Khuông! Giờ đây ta rất cần ngài, ngài có thể đưa Triệu Nhã vào phòng không?"

Hạng Thiếu Long trong lòng kêu khổ, nếu lúc này gã lại từ chối Triệu Nhã nữa thì thật không hợp lý, vả lại cũng không muốn làm cho con tim của ả bị tổn thương thêm lần nữa.

Vả lại còn cái chức thành thủ, cũng không tiện đắc tội với ả, nhưng Kỷ Yên Nhiên chốc nữa lại đến tìm, ứng phó với Triệu Nhã xong thì làm sao gặp được giai nhân ấy nữa.

Triệu Nhã hơi đỏ mặt, nói với vẻ giận dỗi,Ngài còn do dự điều gì nữa?"

Hạng Thiếu Long ôm ngang lưng ả, đưa vào phòng.

Gã đặt Triệu Nhã xuống giường, nhưng mình vẫn còn đứng trơ ra đó.

Triệu Nhã dịu dàng hỏi,Ðổng lang sao vẫn chưa lên?"

Hạng Thiếu Long muốn kéo dài thời gian nên cố ý lảng sang chuyện khác,Mấy ngày hôm nay Lý Viên có đến tìm phu nhân không?"

Triệu Nhã hơi chưng hửng nói,Ðến lúc này lại còn nhắc đến người khác sao?"

Hạng Thiếu Long với vẻ không vui,Hãy trả lời câu hỏi của ta trước."

Triệu Nhã nhắm mắt thỏ thẻ nói,Không có câu trả lời nào cả. Mấy ngày hôm nay ta trốn trong cung, chẳng gặp ai cả, trong lòng chỉ có hai người, một là Ðổng mã si, còn người kia là ai thì ngài đã biết."

Hạng Thiếu Long ngồi xuống giường, cởi đai áo của ả, hạ giọng nói,Lý Viên so với Hạng Thiếu Long thì ai hơn?"

Triệu Nhã mở mắt, rầu rĩ nói,Ðừng hỏi những câu hỏi khiến người ta thấy khó chịu ấy được không?"

Nhất thời tâm thất tràn trề xuân ý. Triệu Nhã ôm chặt lấy gã, mỹ nữ ấy ghé vào tai gã nói,Thiếp thật vui mừng, vui đến nỗi lập tức chết đi cũng không hối hận!“

Hạng Thiếu Long nói,Ta so với Hạng Thiếu Long thì thế nào?"

Triệu Nhã hôn như mưa trên mặt gã rồi nhìn gã với vẻ chăm chú,ý chàng nói là Hạng Thiếu Long trước kia hay sao?"

Hạng Thiếu Long lúc này mới lạnh xương sống, toàn thân nổi da gà, đánh liều nói,Phu nhân cớ gì nói ra lời này?"

Triệu Nhã xoay người nằm sấp lên người gã, lại thêm một nụ hôn cuồng nhiệt, nước mắt tuôn trào, buồn bã nói,Thiếu Long, chàng không cần gạt thiếp nữa! Hôm nay chàng đã quên bôi phấn, mùi thuốc trên người lại không còn nồng, người ta lúc nãy nằm phục trong lòng chàng nên đã nhận ra chàng, cho nên mới quyết gần gũi cùng chán để chứng thực. Chao ôi! Thiếu Long ơi! Chàng tuy tài giỏi nhưng trên giường thì làm sao giấu được người ta. Trời ơi! Trên đời này lại có loại mặt nạ tinh xảo thế này, gạt Nhã nhi đến khổ."

Rồi đưa tay toan lột mặt nã của gã, Hạng Thiếu Long tiu nghỉu để cho ả lột mặt nạ xuống, lộ ra mặt thật, nước mắt Triệu Nhã cứ rơi tùng giọt trên mặt gã, buồn vui lẫn lộn, khóc không thành tiếng.

Đề xuất Voz: Tán Gái 10k Sub
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN