Chương 332: Người Đẹp Rắn Rết (2)

Xương Văn quân nói,Ðêm nay Thiếu Long cẩn thận coi chừng không ra khỏi Túy Phong lâu, thương thế lại phát tác.

Quy Yến thất kinh nói,Ðại nhân bị thương sao?"

Hạng Thiếu Long ngửi được mùi hương thoang thoảng từ người nàng tỏa ra, thầm nghĩ sức quyến rũ của nữ nhân quả thật không thể nào coi thường, nhất là khi bọn họ có ý quyến rũ mình, ngày ấy Triệu Mục đã ép Triệu Nhã dùng xuân dược để đối phó với mình, kế mỹ nhân quả thật xưa nay đều dùng được cả.

Nghĩ đến đây, nhớ lại ánh mắt của Quản Trung Tà nhìn mình khi nói về Ðiền Mỹ Mỹ nhất thời đổ mồ hôi lạnh.

Gã đã sơ suất, vừa rồi nếu chén rượu có độc thì gã đã thua chắc.

Mạc Ngạo là một cao thủ hạ độc, nói không chừng sẽ có cách khiến cho độc tính vài ngày sau mới phát tác, lúc ấy không ai nghi ngờ Quản Trung Ta đã sai người ra tay.

Quy Yến nhìn vẻ mặt gã, tưởng rằng vết thương của gã lại phát tác, ghé môi nhấp một ngụm rượu rồi đưa đến miệng gã nói,Rượu có thể giảm đau, đại nhân xin hãy uống rượu."

Hạng Thiếu Long thấy nàng quả thật nhấp một ngụm nên mới yên tâm, uống cạn chén rượu trên tay nàng.

Ðồng thời cũng suy nghĩ thật nhanh, muốn mua chuộc cô nương ở chốn thanh lâu để đối phó với một đô ky thống lĩnh như mình, không phải là chuyện dễ dàng, bởi vì chuyện này sẽ liên lụy đến cả thanh lâu, vả lại sẽ gây ra sóng to gió lớn. Quản Trung Tà càng sẽ không tùy tiện lộ âm mưu này cho người khác biết. Cho nên nếu muốn tìm người hạ thủ, thì chỉ có thể tìm Ðiền Mỹ Mỹ mà thôi, bởi vì nàng đã sớm bị Lao ái quyến rũ, nghĩ đến đây, trong lòng đã có chủ Xương Văn quân cười nói,Quy Yến ngoan ngoãn như vậy, Thiếu Long theo lý phải thưởng cho nàng một nụ hôn."

Quy Yến e thẹn kêu một tiếng, ngã vào lòng Hạng Thiếu Long, tay trái vòng qua ôm lấy eo gã, tay phải ôm lấy cổ gã, ngẩng đầu lên, mắt khép hờ, hơi thở gấp gáp.

Nhìn thấy dáng vẻ khêu gợi ấy, Hạng Thiếu Long cũng cảm thấy động lòng, cúi đầu hôn ngấu nghiến lên môi nàng.

Gã đưa đầu lưỡi ra, quấn lấy lưỡi nàng.

Mọi người đều vỗ tay hoan hô.

Quy Yến không nỡ ta buông gã ra, giận dỗi nói,Ðại nhân thật là keo kiệt!" rồi cúi đầu hạ giọng nói,Ðại nhân trông thật vạm vỡ."

Ngoài cửa lại có tiếng hô lên,Ðiền Mỹ Mỹ tiểu thư đến."

Trong đại sảnh đột nhiên im lặng, mọi ánh mắt đều tập trung ra ngoài cửa. Tiếng hoàn bội vang lên, một mỹ nữ đẹp như ngọc uyển chuyển bước bào.

Hạng Thiếu Long vừa nhìn cũng đã biến sắc.

Ðiền Mỹ Mỹ tuổi khoảng hai mươi, làn thu ba sóng sáng, môi hồng đào khép hờ, nụ cười chúm chím. Ðiều hấp dẫn nhất là nàng có dáng vẻ của một tiên nữ không nhuốm màu trần thế, khiến cho nam nhân ai nấy cũng sinh lòng muốn bảo vệ yêu thương nàng. Những mỹ nữ ở đây so với nàng cũng giống như những ngôi sao nhỏ so với một vầng trăng sáng ngời.

Tiếng nhạc lại tấu lên. Ðiền Mỹ Mỹ xoay người, bắt đầu múa. Dưới ánh đèn, nàng trông như một nàng tiên hạ phàm.

Rồi Ðiền Mỹ Mỹ cất tiếng ca theo tiếng nhạc. Thanh âm của nàng thật ngọn ngào, mê người.

Hạng Thiếu Long chỉ có thể đại khái hiểu được lời hát, nàng hát rằng có một tiểu cô nương đang lặn ngụp trong biển tình, khi đang nhớ tình nhân thì đột nhiên nhận được một chiếc khăn tay của tình lang nhờ người gửi về, trên chiếc khăn ấy có thêu một đôi uyên ương đang giỡn nước, khiến cho nàng xem mà lòng hoa nở rộ, nhưng nỗi nhớ càng tăng thêm Phối hợp với bàn tay uyển chuyển của nàng là vẻ mặt, Ðiền Mỹ Mỹ đã thể hiện tình cảm của mình lên khuôn mặt, khiến cho Hạng Thiếu Long cũng phải điên đảo.

Dung mạo của nàng chỉ kém Kỷ Yên Nhiên và Cầm Thanh một chút, không ngờ trong chốn kỹ viện mà cũng có một tuyệt phẩm như vậy. Hạng Thiếu Long cảm thấy kỳ lạ, một mỹ nữ tài sắc song toàn như nàng, lẽ ra phải thuộc về một nhà quyền quý, cớ gì lại lưu lạc đến đây? Chỉ nghe nàng hát rằng,Ðắp cùng tấm chăn hợp hoa, lòng vẫn nhớ mãi chàng, duyên từ đây kết không gỡ."

Tiếng ca tiếng nhạc dần dần dứt hẳn, ai nấy đều hoàn hồn, lập tức khen hay.

Ðiền Mỹ Mỹ thi lễ hai bên rồi cất bước về phía Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long tự nhắc nhở mình, mỹ nữ trước mặt chỉ là loài rắn rết có bề ngoài của một nàng tiên, gã lúc ấy mới vỗ tay đứng dậy nói,Hoan nghênh phương giá của Ðiền cô nương."

Ðiền Mỹ Mỹ nhoẻn miệng cười, đôi mắt lúng liếng nhìn Hạng Thiếu Long, đột nhiên sáng lên, trong đó là nét kinh dị, ưa thích mâu thuẫn và phức tạp.

Hạng Thiếu Long lúc này biết rõ Ðiền Mỹ Mỹ quả thật là công cụ do Quản Trung Tà và Mạc Ngạo để ám hại mình, nếu không ánh mắt của nàng sẽ không lạ kỳ như vậy.

Nàng quả thật có một đôi mắt biết nói, nhờ thế Hạng Thiếu Long mới có thể đọc được nội tâm của nàng.

Nhìn thấy Hạng Thiếu Long, khiến cho nàng liên tưởng đến tình nhân Lao ái của mình, điều khiến cho nàng giật mình là Hạng Thiếu Long hơn hẳn Lao ái, Lao ái không có khí phách anh hùng như Hạng Thiếu Long.

Ðiền Mỹ Mỹ cố né tránh ánh mắt của Hạng Thiếu Long, nàng uyển chuyển bước đến chỗ Hạng Thiếu Long rồi quỳ xuống Hạng Thiếu Long len lén đưa mắt nhìn Quản Trung Tà, chỉ thấy gã đang chăm chú nhìn Ðiền Mỹ Mỹ, một dáng vẻ căng thẳng mà lần đầu tiên Hạng Thiếu Long mới thấy, rõ ràng đã phát giác Ðiền Mỹ Mỹ động lòng với Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long nghiêng người đưa tay ra, đỡ nàng ngồi xuống.

Ðiền Mỹ Mỹ ngẩng mặt, lên tiếng,Ðiền Mỹ Mỹ bái kiến Hạng đại nhân!" rồi cúi đầu xuống, dáng vẻ rất ngoan ngoãn, khiến người ta phải thương yêu.

Nhưng Hạng Thiếu Long lại biết vì nàng ta đã có ý đồ trong lòng, cho nên sợ ánh mắt của mình.

Xương Bình cười,Ðiền mỹ nhân phải chăng đã động lòng với Hạng đại nhân cho nên trở nên e thẹn như thế."

Xương Văn quân tiếp lời,Vết thương của Hạng đại nhân phải chăng lập tức lành lại."

Câu nói ấy khiến cho mọi người cười ầm cả lên.

Khi Hạng Thiếu Long đỡ nàng ngồi xuống, Quản Trung Tà nói,Anh hùng sánh cùng mỹ nhân, Ðiền mỹ nhân sao không kính Hạng đại nhân một chén để làm lễ ra mắt."

Hạng Thiếu Long để ý đến Ðiền Mỹ Mỹ, thấy nàng hơi giật mình, bất đồ trong lòng buồn cười, biết Quản Trung Ta sợ đêm dài lắm mộng nên ép nàng lập tức ra tay.

Chiêu này của Mạc Ngạo quả thật cao minh, nếu không phải Hạng Thiếu Long biết được Ðiền Mỹ Mỹ là người tình của Lao ái, thì đã bị ả hại chết.

Ðiền Mỹ Mỹ do dự một lúc, rồi mới thò đôi tay trắng như ngọc của mình bưng bình rót rượu vào chén cho Hạng Thiếu Long.

Nhìn dáng vẻ của nàng, Hạng Thiếu Long bất đồ hận Quản Trung Tà, y đã nhân tâm ép một mỹ nhân xinh đẹp nhu thế này làm chuyện thương thiên hại lý.

Ðôi tay ngọc của Ðiền Mỹ Mỹ hơi run run.

Quy Yến ghé vào tai của Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Ðại nhân chắc đã quên nô gia."

Hạng Thiếu Long đang suy nghĩ, nghe thấy thế thì đưa tay ra ôm lấy eo Quy Yến, hôn lên má nàng.

Ðiền Mỹ Mỹ bưng chén rượu đã rót đầy, dịu dàng nói,Mỹ Mỹ trước tiên uống một nửa, phần còn lại chính là tâm ý của Mỹ Mỹ đối với đại nhân, mong đại nhân uống cạn."

Một tay nâng chén lên, còn tay kia thì dùng ống tay áo che, bưng chén uống cạn bằng một tư thế rất đẹp mắt, không hề phát ra tiếng gì.

Hạng Thiếu Long để ý thấy tay không cầm chén rượu của nàng hơi run, thì biết được rằng nàng đã thừa cơ bỏ thuốc độc vào ly Rồi nàng bỏ tay áo xuống, hai tay bưng chén rượu, đưa lên môi Hạng Thiếu Long, ánh mắt thì nhìn xuống.

Bọn Xương Bình quân đều vỗ tay khen hay.

Hạng Thiếu Long nhìn chén mỹ tửu chỉ còn một nửa, trong đầu thoáng qua rất nhiều ý nghĩ.

Gã phải chăng nên phá vỡ âm mưu này ngay tại trận, có lẽ đây là thời cơ tốt nhất để đối phó với Quản Trung Tà.

Đề xuất Voz: Đơn phương
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN