Chương 338: Ðại Lễ Ðiền Liệp (2)

À này, Hạng huynh chắc không từ chối?"

Hạng Thiếu Long cười gượng,Lý huynh nghĩ thế nào?"

Hai người nhìn nhau rồi cười rộ.

Lý Tư nói,Theo lệ của đại Tần ta, trong lễ Ðiền Liệp thường có sự sắp sệp và điều động về mặt nhân sự, hoặc đề bạt người mới. Hạng huynh đề nghị với bị quân phong cho Lã Bất Vi làm trọng phụ, quả thật tuyệt vời, vừa có thể bịt miệng của y, vừa có thể khiến y càng làm cho người khác nghi ngờ. Bị quân chuẩn bị khi thái hậu ép ngài chấp nhân cho Lã Bất Vi làm nhiếp chính đại thần, thì dung cách này để ứng phó."

Hạng Thiếu Long lúc này thấy Quản Trung Tà thúc ngựa chạy tới thì vội vàng lảng sang chuyện khác.

Quản Trung Tà tuy không ngủ, nhưng tinh thần vẫn còn khá hơn Hạng Thiếu Long, hớn hở đến bên Hạng Thiếu Long, chào hỏi Lý Tư rồi thuận miệng nói,Lý đại nhân từ ngày vào cung hầu hạ cho bị quân, chúng ta rất ít cơ hội gặp nhau, nhân lúc ba ngày lễ này, chúng ta hãy cùng nhau no say cho thỏa thích mới được."

Hạng Thiếu Long chợt nghĩ, nếu Lã Bất Vi hoàn toàn khống chế được tiểu Bàn, tất sẽ dùng những kể như Mạc Ngạo để thay thế cho Lý Tư, cho nên Lý Tư cũng là một trong những mục tiêu lần này mà Lã Bất Vi trừ khử, cớ gì trước nay mình lại không nghĩ đến chuyện này?

Nói cho cùng, cũng bởi vì phía mình thiếu một mưu sĩ có đầu óc lanh lẹ như là Mạc Ngạo.

Lý Tư vốn là người tốt nhất, nhưng vì hàng ngày phải giúp đỡ cho tiểu Bàn không thể phân thân được. Nghĩ đến đây, bất đồ nhớ đến Kỷ Yên Nhiên, không khỏi mắng thầm mình đã quên mất vị hiền thê có đầu óc của Khổng Minh này, khi có chuyện lại không hỏi nàng.

Tiếng Quản Trung Tà vang lên bên tai,Hạng đại nhân cớ gì thừ người ra thế?"

Hạng Thiếu Long có ý muốn trêu đùa y, nháy mắt với Lý Tư, nói,Tại hạ có chuyện muốn nói với Quản đại nhân."

Lý Tư hiểu ngay, vội vàng lảng đi chỗ khác.

Quản Trung Tà ngạc nhiên nói,Hạng đại nhân có gì muốn nói với bỉ chức?"

Hạng Thiếu Long chép miệng,Lúc nãy Lý trưởng sử cho hay, Lã tướng có ý gả tam tiểu thư cho ta, nói không chừng hôm nay sẽ do thái hậu chính thức tuyên bố. Nhưng ta cũng biết tam tiểu thư có ý với Quản huynh, nói thật ra, dù sau này ta và Quản huynh mỗi người có lập trường thế nào đi nữa, nhưng ta vẫn thực sự bội phục khí phách và kiếm thuật của Quản huynh, chỉ cần một câu nói của Quản, Hạng Thiếu Long này sẽ lập tức tỏ lập trường với thái hậu và bị quân, không dám làm trễ nải chuyện lớn của tam tiểu thư."

Quản Trung Tà hai mắt vốn sắc bén, nghe xong thì trầm ngâm không nói, mặt lộ vẻ rất phức tạp.

Hạng Thiếu Long trong lòng cũng khâm phục, bởi vì nếu y phủ nhận, thì mình cũng chẳng làm được gì. Nhưng thế rõ ràng y cũng là hạng tiểu nhân đê tiện, dám mở to mắt mà nói dối.

Tình thế giờ đây rất tế nhị, ngoài mấy người trong cuộc ra, không ai biết rõ được.

Kỳ thực mỗi người trong bụng đều biết rõ phải trừ khử cho được đối phương, Quản Trung Tà lại nghĩ, Hạng Thiếu Long đã sắp bước vào quỷ môn quan, không ai cứu nổi y, chỉ vì y tưởng mình đã thoát được đại nạn, cho nên Hạng Thiếu Long tỏ ý không muốn chiếm phần tiện nghi của Lã Nương Dung, cũng có thể thấy Hạng Thiếu Long quả là một bậc anh hùng chân chính, không vì chuyện mình dùng kế hạ độc hại y mà lợi dụng Lã Nương Dung để đả kích mình, cho nên Quản Trung Tà có hơi hổ thẹn trong lòng.

Hạng Thiếu Long thì cười thầm trong bụng, chờ phản ứng của đối thủ.

Quản Trung Tà đột nhiên cười gượng nói,Lời giả dối Quản Trung Tà này không muốn nói nữa, song chuyện tam tiểu thư gả cho Hạng huynh chẳng thế đến lượt tại hạ làm chủ, càng không thể vì tại hạ mà đổ vỡ. Sở cầu tất có sở thất, đời người là như thế. Tam tiểu thư tuổi tác còn nhỏ, lại có tính háo thắng, nhưng với bản lãnh của Hạng đại nhân, có thể khiến cho nàng ngoan ngoãn, Hạng đại nhân đừng lấy làm buồn lòng vì chuyện này nữa." Nói xong rồi cáo từ, vỗ ngựa đi.

Hạng Thiếu Long than thầm trong bụng. Đồ Tiên nói không sai, Quản Trung Tà thủy chung vẫn không phải là bậc quân tử chân chính, đối với người mình đã biết rằng y sắp chết mà vẫn không nói nửa câu chân thành, có thể thấy y vô tình đến mức nào. Song đó chính là điều mà gã đã dự tính trước bởi vì ba ngày sau nếu Hạng Thiếu Long gã không chết, còn Lã Nương Dung chấp nhận sự sắp xếp này chính là bản thân Quản Trung Tà, thì lúc ấy sự hối hận của y sẽ là một đả kích nghiêm trọng trong tâm lý của y.

Năm xưa, khi đoạt Ô Ðình Phương và Triệu Nhã trong tay của Liên Tấn, sư đệ của Quản Trung Tà, chính điều ấy đã kiến cho Liên Tấn mất đi lý trí, tiến thoái lưỡng nan, nhờ vậy gã có thể chiến thắng được.

Không ngờ tình huống này lại diễn ra ở Quản Trung Tà.

Lúc ấy y sẽ có hành động gì?

Nghĩ đến đây, vội vàng chạy đi tìm Kỷ Yên Nhiên để kể mọi chuyện cho nàng nghe.

Cầm Thanh, bọn Kỷ Yên Nhiên đang cười nói cùng với thái hậu Chu Cơ, phía trước là tiểu Bàn và bọn người Lã Bất Hạng Thiếu Long sợ gặp Chu Cơ, nên chỉ đành né ở phía sau, chờ cơ hội.

Có người gọi,Hạng đại nhân!"

Hạng Thiếu Long nhìn qua, thấy Lao ái rời đội ngũ của nội thị, đến bên gã thì cúi người thi lễ.

Hạng Thiếu Long trả lễ rồi vui mừng nói,Lao đại nhân thần thái bay bổng, chắc là gặp chuyện may mắn đây."

Lao ái hạ giọng nói,Toàn nhờ Hạng đại nhân yêu thương mà đề bạt, bị quân đã bảo Hạng đại nhân toàn lực đề cử tiểu nhân! rồi trở nên hớn hở,Bị quân sẽ chính thức phong cho tiểu nhân làm nội sử, sau này có nhiều cơ hội hợp tác với Hạng đại nhân."

Hạng Thiếu Long biết y thật lòng cảm kích mình. Ðối với Lao ái mà nói, điều y muốn chỉ là quyền lực tiền tài, mà không hề biết đối tượng hầu hạ là ai. Trước đây phải nghe lời Lã Bất Vi, chỉ là vì muốn có cơ hội thăng tiến. Ðối với con người vô tình bạc nghĩa, lòng dạ cầm thú như y mà nói, thì nào nhớ đến tình cũ của Lã Bất Vi.

Hạng Thiếu Long hạ giọng hỏi,Lã tướng có biết chuyện này chăng?"

Lao ái giận dữ nói,Hôm qua y mới biết được, lại còn nổi giận trước mặt thái hậu, may mà bị thái hậu gạt đi."

Hạng Thiếu Long giả vờ ngạc nhiên,Lao huynh thăng quan phát tài, theo lý ngài vui mừng mới phải, cớ gì lại phản đối như vậy.

Lao ái gằn giọng nói,Y đương nhiên không nói phản đối tiểu nhân làm nội sử chỉ bảo rằng tiểu nhân vì phạm tội mà phải vào cung, nay lại thăng thêm mấy cấp, tất sẽ khiến người ta đàm tiếu. Nói cho cùng, chẳng qua chỉ muốn tiểu nhân suốt đời làm nô bộc."

Hạng Thiếu Long mừng thầm, biết được mâu thuẫn giữa y và Lã Bất Vi ngày càng rõ rệt, nghiêm mặt nói,Lao huynh hãy yên tâm, ta sẽ nói lời tốt đẹp cho huynh trước mặt Từ tướng và thượng tướng quân, đảm bảo bọn họ sẽ che chở cho Lao huynh."

Lao ái há hốc mồm nói,Chao ôi! Ðiều này... điều này...“ nhưng nói không nên lời.

Hạng Thiếu Long cố nén cười, trầm giọng nói,Lã Bất Vi chính là hạng người như thế, chức quan của Lao huynh càng lớn, thái hậu và bị quân càng coi trọng huynh, y sẽ càng đố ky với huynh. Nhưng Lao huynh hãy tạm thời yên tâm, một ngày y không trừ được Hạng Thiếu Long ta, thì đừng hòng động đến huynh."

Lao ái giật mình, lộ ra vẻ trầm tư. Lúc này Ðiền Trinh thấy gã nên cố ý đi chậm lại để gặp mặt.

Hạng Thiếu Long vỗ vai Lao ái, rồi tiến lên phía trước.

Hạt giống dùng để đối phó với Lã Bất Vi, cuối cùng cũng đã nảy mầm.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đã Nói Thể Nghiệm Nhân Sinh, Tiên Tử Ngươi Thế Nào Thành Sự Thật
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN