Chương 363: Sung Sướng Lòng Người (2)

Chỗ này cách Lã Bất Vi khoảng ba chiếu, nhưng Hạng Thiếu Long, Quản Trung Tà và Lao ái dáng người đều to cao, khiến Chu Cơ lúc này đang nói chuyện với Lã Bất Vi cũng ngạc nhiên nhìn xuống Hạng Thiếu Long ngẩng đầu nhìn vầng trăng cong cong, lắc đầu nói,Ðêm nay ánh trăng thật mờ, rất dễ bị đánh lén, tại hạ đang có nhiệm vụ, không tiện uống rượu, xin quản đại nhân hãy bỏ qua cho."

Với một kẻ lạnh lùng thâm trầm như Quản Trung Tà mà cũng không nén được, mặt hơi biến sắc.

Lao ái thì rõ ràng không biết chuyện gì cả, cười nói,Có Hạng Thiếu Long ở đây, kẻ nào dám đến cướp trại, tất to gan bằng trời."

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ lúc này không làm cho Quản Trung Tà mất đi lòng tin, còn đợi lúc nào nữa, nhấn giọng nói,Chuyện trên đời nhiều khi ngoài tầm suy nghĩ của con người, đó gọi là người tính không bằng trời tính. Quản đại nhân cho rằng lời này của ta có lý chăng?"

Quản Trung Tà cảm thấy bất ổn, khi mặt đang biến sắc, Hạng Thiếu Long mỉm cười bỏ đi.

Hạng Thiếu Long bước về phía Lã Bất Vi và Mạc Ngạo.

Trong lòng nổi lên nhiều mối lo.

Từ ngày Thiên công chúa và bọn Xuân Doanh chết thảm, gã bao giờ cũng lọt xuống thế hạ phong, dù trong lòng có bao nhiêu oán hận cũng phải nén xuống.

Ðến khi Ô Ðình Uy gián tiếp bị Lã Bất Vi hại chết, rồi Trang Tương vương, người có tình thâm nghĩa trọng với mình qua đời, chuyện gã mong đợi nhất là cuối cùng sẽ có một ngày lóc da, xẻ thịt Lã Bất Vi.

Nhưng vì biết Lã Bất Vi khí số chưa hết, nỗi chờ đợi đã trở thành nỗi đau khổ. Dùng thủ đoạn để khiến cho Lã Hùng mất đi chức quan, chỉ có thể hả chút giận, nhưng vẫn không khiến gã có cảm giác vui mừng trong lòng.

Nhưng hôm nay thì mọi chuyện khác hẳn, bởi vì kẻ sẽ chết chính là Mạc Ngạo.

Giả sử không có Mạc Ngạo, Lã Bất Vi làm sao có thể dùng những thủ đoạn độc ác đối phó với mình. Cho nên Mạc Ngạo mới thực là kẻ gây tội ác. Sau đêm nay, gã không còn khách sáo với Lã Bất Vi nữa. Trước khi Mạc Ngạo chết, gã nhất định phải đùa bỡn với Lã Bất Vi và Mạc Ngạo một phen, coi như là đòi trước một chút nợ vậy. Nghĩ đến đấy thì bước đến chỗ Mạc Ngạo.

Lã Bất Vi và Lã Nương Dung đều ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, Lã Bất Vi mỉm cười nói,Thiếu Long hãy mau cạn chén với ta."

Chu Cơ thì nhìn sang hướng gã, thấy gã vẻ mặt nghiêm túc, nên cảm thấy ngạc nhiên lắm.

Quản Trung Tà lúc ấy đuổi theo sau Hạng Thiếu Long, thấy gã lạnh lùng nhìn Mạc Ngạo, mặt lại biến sắc lần nữa.

Lúc này buổi tiệc rất náo nhiệt, còn bọn Lộc Công, Từ Tiên, Vương Lăng đều nhận được ám hiệu nên lần lượt chuồn mất.

Tiểu Bàn thì vẻ mặt vẫn bình thường, thân mật nói chuyện với Chu Cơ, nhưng ánh mắt của hai ngươi luôn hướng về phía Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long nhìn Lã Bất Vi và Lã Nương Dung, mỉm cười nói,Lần này tại hạ đến đây là muốn đáp tạ Mạc tiên sinh, Một kẻ tài trí như Mạc Ngạo mà vẫn không hiểu nổi, nhưng vẫn cảm thấy không ổn, ngạc nhiên đứng dậy, mặt hoang mang nói,Hạng đại nhân vì chuyện gì mà đáp tạ Mạc mỗ?"

Buổi tiệc của người Tần, thích thoải mái tùy tiện, không ít người đứng dậy chúc rượu nhau. Cho nên ba người tuy đứng mà nói chuyện, lại thêm đứng ở phía sau cho nên không gây sự chú ý nhiều lắm.

Chu Cơ và tiểu Bàn thì ngừng lại không nói nữa, dỏng tai nghe bọn họ đối đáp.

Lã Bất Vi cũng thấy không ổn, bưng chén rượu đứng dậy, đến phía bọn họ nói,Thiếu Long muốn cảm tạ Mạc tiên sinh chuyện gì? Ta cũng nóng lòng muốn nghe đây."

Hạng Thiếu Long nhìn Quản Trung Tà rồi ung dung nói,Ðiều đầu tiên phải cảm kích là Mạc tiên sinh đã phái chủ nhân của Túy Phong lâu là Ngũ Phù tiên sinh tặng Phi Long cho ta, sau này Hạng Thiếu Long nhất định sẽ dùng nó để tung hoành nơi sa trường, để ghi nhớ tấm thâm tình của Mạc tiên sinh."

Keng một tiếng.

Lã Bất Vi giật bắn người, chén rượu tuột tay rơi xuống đất, vỡ ra thành từng mảnh.

Cả ba người đều biến sắc.

Hạng Thiếu Long nhìn chén rượu vỡ tan dưới đất, cười ha hả nói,Lạc địa khai khoa, phú quý vinh hoa, hay lắm!

Chúc trọng phụ sống lâu trăm tuổi, sức khỏe an khang."

Mấy câu này vừa nói ra, không những Lã Bất Vi không hiểu, mà cả Chu Cơ cũng biến sắc, nhìn thấy sự bất ổn trong Mạc Ngạo kinh ngạc nói,Ngũ Phù lâu chủ tặng thương quý cho Hạng đại nhân có quan hệ gì đến Mạc mỗ ta?"

Lã Bất Vi mặt tối sầm lại, vừa rồi Hạng Thiếu Long chúc y sống lâu trăm tuổi, rõ ràng là muốn nói ngược lại, nhưng biết gã không còn sống được lâu nữa, đương nhiên không dại gì gây gổ với gã trước mặt Chu Cơ và tiểu Bàn.

Bọn người bên cạnh như Thái Trạch và Vương Quan đều cảm thấy không khí khác lạ ấy, cũng ngừng cuộc nói chuyện, nhìn qua bọn họ.

Tiểu Bàn biết Hạng Thiếu Long đang tạo cơ hội cho mình, nên mượn cớ đi nhà xí, tránh khỏi chỗ này.

Bọn Lã Bất Vi thì không biết tiểu Bàn đã rời khỏi, chỉ là đang lo lắng lời nói của Hạng Thiếu Long nên không rảnh để ý đến chuyện khác.

Hạng Thiếu Long quắc mắt lên, nhìn thẳng vào Mạc Ngạo nói,Kẻ trí giả tính kỹ, nhưng cũng có lúc sơ hở. Ta chỉ nói Ngũ Phù tặng cho ta Phi Long, chứ không nói thương hay kiếm, cớ gì Mạc tiên sinh biết đó là một ngọn thương quý?

Khi Mạc Ngạo còn đang ngạc nhiên, Quản Trung Tà trầm giọng nói,Chuyện thứ hai Hạng đại nhân muốn cảm tạ Mạc tiên sinh là chuyện gì?"

Hạng Thiếu Long ngửa mặt lên trời cười,Ðương nhiên là nụ hôn của Quy Yến tiểu thư. Mạc tiên sinh đã quen với nụ hôn của mỹ nhân ấy, đương nhiên biết rõ mùi vị hơn cả tiểu đệ nữa."

Lã Bất Vi không thể kiềm chế nổi nữa, đồng thời mặt biến sắc lắm.

Mạc Ngạo rốt cuộc là kẻ tài trí hơn người, đột nhiên đưa tay bóp cổ họng, kinh hãi kêu lớn,Ngươi...“

Hạng Thiếu Long ngửa mặt nhìn trời, bùi ngùi nói,Thời gian không còn nhiều nữa, Mạc tiên sinh lâu nay vẫn giỏi tính toán, đối với sự sinh tử của mình không nên sai sót như vậy."

Rồi ánh mắt trở nên lạnh lẽo, nhìn Mạc Ngạo, gằn từng chữ nói,ám toán kẻ khác, cũng có thể bị kẻ khác ám toán lại, Mạc tiên sinh có hiểu ý của câu này chăng?"

Lã Bất Vi lạnh lùng quát,Thiếu Long!"

Hạng Thiếu Long lạnh lùng nhìn y, trầm giọng nói,Hai người Châu Tử Hoàn và Lỗ Tàn đã đi đâu? Giờ đây bên ngoài hỗn loạn, hãy cẩn thận bị kẻ khác giết nhầm thì hỏng bét."

Lã Bất Vi lại biến sắc lần nữa, quát lớn,Mấy câu này của Hạng thống lĩnh có ý nghĩa gì?"

"ôi chao!"

Mạc Ngạo mặt biến sắc, hai tay bóp lấy cổ họng, kêu lên ằng ặc, hai mắt lộ ra vẻ kinh khiếp.

Quản Trung Tà vội vàng bước lên đỡ y, kinh hãi kêu lên,Chuyện gì?"

Mạc Ngạo giật mạnh người, mồ hôi trên trán rịn ra, miệng ứa máu, dáng vẻ trông rất đáng sợ.

Hạng Thiếu Long đến bên Quản Trung Tà nói,Quản đại nhân tốt nhất đừng rời khỏi nơi đây, nếu không đừng trách ta dùng quân pháp trị tội ông rời khỏi nhiệm vụ."

Rồi quay sang Lã Bất Vi cười nhạt,Ðêm nay ánh trăng ảm đạm trọng phụ khi bước qua cầu hãy cẩn thận đấy."

Khi Mạc Ngạo đổ vào lòng Quản Trung Tà, Hạng Thiếu Long đã hiên ngang bước đi.

ánh lửa và tiếng la hét nổi lên ở ven sông, cuộc phản loạn đầu tiên sau khi tiểu Bàn lên ngôi đã nổ ra.

Đề xuất Tiên Hiệp: Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN