Chương 367: Kẻ Địch Bí Mật (2)

Mọi người nghe đều vui mừng, song lập tức lại cảm thấy buồn bã. Giờ đây bốn bên đều đen như mực, không có lợi cho kẻ địch tấn công, nhưng cũng không có lợi cho bọn họ bỏ chạy, bởi vì không ai nhìn rõ phương hướng.

Hạng Thiếu Long trầm giọng nói,Kẻ địch nếu muốn dùng binh lực có hạn để ngăn chặn chúng ta, tất phải chiếm những chỗ cao để khống chế xuống, chúng ta hãy cứ lội theo dòng suối, thì sẽ không bị lạc đường, như thế có thể lợi dụng được những bụi cây hai bên bờ mà tránh được tên của kẻ địch."

Mọi người dắt ngựa, lội xuống con suối, lúc này nước không quá eo, dần dần tiến về phía trước.

Trong tình thế nguy ngập này, rõ ràng mấy năm huấn luyện trong quân đội thật không uổng phí chút nào.

Ðặc biệt là vì để che mắt người khác, những cuộc huấn luyện của tinh binh đoàn Ô gia đều được tiến hành trong đêm tối, nên lội nước đi như thế này, quả thật chỉ là một truyện rất nhỏ.

Càng hay hơn là hơn hai mươi con ngựa chiến mã không hề lên tiếng, ngoan ngoãn cùng chủ nhân đi tìm lấy sự sống.

Ði hàng đầu là Ô Thư và Kinh Thiện, hai người đều giơ cao mộc thuẫn, Kinh Thiện rất giỏi đi trong đêm tối ở vùng rừng núi, dùng y dẫn đường là hợp lý nhất, lại có hai người phụ trách khiêng Ô Ðạt, một người dắt ngựa. Còn những người khác bao gồm cả Kỷ Yên Nhiên và Triệu Chi, tay đều cầm cung nỏ, chỉ cần bất cứ nơi nào khác lạ, sẽ lập tức phóng tên ra, tuyệt không lưu tình.

Ði được hơn hai mươi trượng, mọi người đều biết thời khắc quan trọng đã đến, nâng cao cảnh giác đến cực điểm.

May mà địa thế hơi xiên xuống, nước suối chảy từ trên cao xuống thấp, nên đã át được tiếng lội nước của họ.

Bốn bề cây cối rậm rạp, trên ngọn cây tuy có thể thấy được ánh sao, nhưng giữa dòng suối thì tối đen đến nỗi chìa bàn tay ra chẳng thấy được năm ngón, mùi lá mục bên dòng suối thoang thoảng trong không gian.

Kinh Thiện dựa vào cảm giác sắc bén như loài dã thú, dắt mọi người chầm chậm hướng về phía trước.

Ði thêm mười bước nữa, thì lòng suối chợt thấp hơn bình thường, hai bên bờ cao hơn mặt nước khoảng một trượng.

Cây cối nơi ấy càng rậm rạp hơn, không hề thấy được ánh sao, khiến mọi người mở căng mắt ra, nhưng vẫn không thấy gì, chỉ đành dựa vào cảm giác và thính giác.

Chính lúc ấy, có tiếng ho ở bờ bên trái vang lên.

Bọn họ tuy đã chuẩn bị tâm lý để đụng mặt với kẻ thù, nhưng không ngờ bọn chúng lại đến bất ngờ như thế.

ở một nơi thế này, nếu kẻ địch bắn ra loạn tiễn, bọn họ nhất định sẽ không còn ai sống sót.

Lúc này chỉ cần một thớt ngựa hí lên, thì mọi người sẽ xong đời.

May mà giờ đây bọn họ dĩ nhiên không nhìn thấy kẻ địch, kẻ địch cũng không nhìn thấy được bọn họ.

Bờ bên phải lại vang lên một thanh âm, trước tiên mắng hai câu rồi mới hỏi,Muốn hù chết người ta hay sao? Ðánh thức cả du hồn dã quỷ cả lên!"

Người ở bờ bên trái cười,Các người đã bị Hạng Thiếu Long hù dọa rồi, lúc nào cũng căng thẳng! Theo ta thấy sau khi người của y đã bị chúng ta bắn, thì dù gan có to bằng trời, y cũng không giám đi bừa, huống chi chúng ta đã đặt bẫy chân ngựa ở những nơi hiểm yếu, cả đường thủy cũng không bỏ qua!"

Mọi người nghe mà mồ hôi chảy ròng ròng, thầm kêu nguy hiểm.

Kinh Thiện nhân lúc kẻ địch trên bờ nói chuyện, đây chính là lúc bọn chúng phân tán tinh thần, đưa tấm mộc thuẫn cho Ô Thư, rồi rút ra một thanh trủy thủ bước lần mò tới phía trước, cắt đứt ba sợi dây bẫy chân ngựa, trừ đi tất cả các trở ngại.

Khi đang định bước tiếp tới, thì có tiếng bước chân ở phía trái vang lên.

Trong chốc lát kẻ địch truyền lệnh,Bạch gia có lệnh, khi trời sáng hãy lập tức tấn công theo đường đã định sẵn, ai có thể cắt được đầu của Hạng Thiếu Long, được thưởng năm trăm đỉnh hoàng kim; bắt sống được Kỷ tài nữ, được thưởng một ngàn đỉnh hoàng kim, rõ chưa?"

Người ở dưới suối nghe mà sửng sốt, không ngờ giá trị của Kỷ Yên Nhiên cao gấp hai lần giá trị của Hạng Thiếu Long.

Nhưng lúc này còn có lòng dạ nào để tính toán giá cả với kẻ địch nữa, dưới sự dẫn đường của Kinh Thiện, mọi người càng lúc càng xa.

Khi trời sáng, mọi người đã cách nơi nguy hiểm hai dặm.

Bọn họ trèo lên đỉnh núi, nhìn ra quân địch ở phía xa xa.

Tình trạng Ô Ðạt đã được ổn định, khiến mọi người bớt đi nỗi lo lắng.

Các thiết vệ phân tán khắp nơi, bọn Kinh Thiện thì leo lên ngọn cây, quan sát bốn bên.

Dưới núi thảm cỏ trải dài vô tận, cây rừng chập chùng, xa xa có thể thấy được dòng suối nhỏ. Một bầy chim bay liệng trên trời cao, điểm tô thêm bức tranh mùa xuân.

Hạng Thiếu Long và hai thiếu nữ nấp sau một tảng đá lớn, thầm than tuy cảnh đẹp trước mặt, nhưng không còn lòng dạ để thưởng thức, Kỷ Yên Nhiên ghé tai gã thì thầm,Hôm qua kẻ địch đã nhắc tên đầu lĩnh của của bọn chúng là họ Bạch. Trong số gia tướng của Ðỗ Bích có người tên Bạch Phi, ở nước Tần rất có tiếng, vốn là một tên Mã tặc tung hoành ở phía bắc, nhưng vì đắc tội với vua Hung Nô, sau đó mới đi theo Ðỗ Bích, kẻ này rất giỏi thuật lần theo dấu vết, nếu quả là kẻ này, chúng ta đã gặp nguy hiểm."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên,Yên Nhiên cớ gì biết rõ người của Ðỗ Bích đến thế?"

Kỷ Yên Nhiên hôn lên má gã, dịu dàng nói,Người ta quan tâm đến chàng mà! Những chuyện chàng không có thời gian để làm, thì thiếp đành phải thay chàng mà thôi. Ðừng thấy Thanh tỷ cứ ở mãi trong nhà, sự thực Thanh tỷ để ý đến tất cả mọi chuyện trong ngoài nước Tần, chuyện của Ðỗ Bích chính là nhờ Thanh tỷ hỏi được."

Hạng Thiếu Long ngưng thần nhìn nơi đêm qua đã cắm trại, trầm giọng nói,Nếu là như thế, chúng ta sẽ có cơ hội ám toán Bạch Phi, chính y là kẻ dẫn đường đuổi đến đây, hãy nhắm thẳng vào y mà phóng tên để trừ đi mối lo sau này cho chúng ta."

Khi vầng kim Ô đã lộ ra phía đông, từ xa có tiếng người kêu ngựa hí, ước lượng khoảng hơn năm trăm tên địch, chia thành năm nhóm, xuyên rừng mà đuổi theo bọn họ.

Nhóm đi đầu, nhân số ít nhất, khoảng năm mươi tên, nhưng hành động rất nhanh chóng.

Ðiều đáng sợ hơn là khi bọn Hạng Thiếu Long rời dòng suối khoảng nửa tuần trà, thì bọn chúng đã theo đường ấy mà đuổi đến, thật là đáng sợ. Song Bạch Phi là một tên mã tặc nổi danh, có bản lĩnh này, chẳng lấy gì làm lạ.

Hạng Thiếu Long, Kỷ Yên Nhiên sử dụng một chiếc nỏ lớn, dùng chân để lắp tên, có thể bắn xa đến ngàn bước, nếu từ trên cao bắn xuống thì uy lực sẽ tăng lên.

Vì Bạch Phi đi đầu dẫn đường, cho nên chỉ cần thấy ai là kẻ đi đầu, thì biết phải nhắm vào kẻ ấy.

Nhìn kẻ địch từ xa tiến tới, mọi người đều cảm thấy căng thẳng, hơi thở khó khăn.

Nếu không thể giết chết Bạch Phi, bởi vì đối phương là một kẻ giỏi truy kích, nhân số lại hơn đến hai mươi lần, kẻ nào cũng thân thủ cao cường, bọn họ vì có Ô Ðạt bị thương, nên tình thế càng hung hiểm hơn.

Bạch Phi này quả là một nhân vật chẳng tầm thường, cứ len lỏi trong những tán cây rừng, khiến người ta khó mà tìm cách hạ thủ.

Một kẻ hung tàn như Bạch Phi, tất có bản lĩnh của mình.

Ðến lúc này, Bạch Phi đã đến khu rừng thưa, Kỷ Yên Nhiên không hề do dự, vội vàng bật nỏ.

Nào ngờ khi tiếng nỏ vang lên, Bạch Phi đã lách mình né qua, mũi tên bay lướt trên lưng ngựa, cắm vào bụi cây.

Tiếng cung nỏ liên tiếp vang lên.

Bọn Ô Ngôn vội vàng phóng tên ra, thớt ngựa của Bạch Phi trúng tên, ngã lăn xuống đất, nhưng không thấy bóng dáng của Bạch Phi đâu cả.

Lúc này mọi người mới biết, lỗ tai, đôi mắt và chiếc mũi của y đều lợi hại như nhau.

Kẻ địch rối loạn, vội vàng nhảy xuống lưng ngựa, tản ra ẩn nấp.

Hạng Thiếu Long than thầm trong bụng. Những ngày sắp tới có lẽ phải sống chui rúc như chuột. Nếu việc này không xong, thì chắc sẽ bỏ mạng nơi hoang dã này.

Đề xuất Voz: Nhật ký đời tôi
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN