Chương 398: Thân Thế Đáng Thương (2)

Rồi trầm giọng nói,Trong phủ Xuân Thân quân, Hoàng Chiến có kiếm thuật cao nhất, nếu có thể giết được y, thì đó là sự đả kích nghiêm trọng đối với Xuân Thân quân."

Hạng Thiếu Long bình thản nói,Chỉ cần làm y tàn phế hoặc trọng thương là đủ."

Lâu Vô Tâm cười nói,Làm việc cho Hạng gia, quả thực khác...“

Ðang định nói tiếp thì Kinh Thiện vào báo, thái hậu mời Hạng Thiếu Long vào cung.

Hạng Thiếu Long trong bụng cả mừng, biết Lý Yên Yên cuối cùng đã động lòng.

Sau khi bọn cung nga dâng trà lên, Lý Yên Yên vẫn lặng thinh, khiến cho Hạng Thiếu Long chỉ biết ngồi uống trà khan.

Ðây là một sảnh đường vắng lặng trong hậu cung, không hề có ai ra vào, chỉ còn có hai người.

Nghĩ lại Lý Yên Yên năm xưa bị nỗi sỉ nhục và bất hạnh, giờ đây vì thân huynh và đại cuộc của nước Sở, đành phải giả vờ giả vịt với kẻ địch, bất đồ cảm thấy tội nghiệp cho nàng.

Nàng tuy trở thành thái hậu, nhưng không hề sung sướng chút nào.

Chỉ cần nghĩ nàng phải buộc bản thân hầu hạ hai lão già Xuân Thân quân và Hiếu Liệt vương, thì cũng biết sự thống khổ và bẽ bàng của nàng.

Giờ đây tất cả đã qua đi, nhưng lại bị quần thần khống chế, mọi chuyện đều đưa ra di mệnh của tiên vương để áp chế một nữ lưu yếu đuối như nàng, buộc nàng phải làm những chuyện không hợp với lòng mình.

Nghĩ đến đây bất đồ thở dài.

Lý Yên Yên lạnh lùng nói,Tiên sinh cớ gì thở dài?"

Hạng Thiếu Long nghe ra được sự cảnh giác trong lời nói của nàng, biết nàng vì cảnh ngộ trước kia, nên đặc biệt nhạy cảm, không thể nào xem nàng như người bình thường, hạ giọng nói,Thần bình thường rất ít để tâm nghe một việc gì, nhưng vừa rồi thần đã chú ý tiếng gió reo qua kẽ lá ngoài sân, nghe vui tai như tiếng sáo trời, chỉ là lúc bình thường thần quá sơ ý Vì thế mới tỉnh ngộ ra, rất nhiều chuyện tốt đẹp trước nay vẫn tồn tại bên mình, chỉ là chẳng qua chúng ta chỉ để ý đến chuyện khác, nên đã bỏ lỡ."

Lý Yên Yên hơi giật mình, không nói lời nào, vì có mạng che mặt, Hạng Thiếu Long cũng không nhìn thấy được phản ứng của nàng.

Một lát sau, Lý Yên Yên hạ giọng nói,Thái quốc cửu là huynh trưởng cùng cha khác mẹ với ta, phụ thân chỉ có hai người con là chúng ta, từ nhỏ y đã bảo vệ cho ta, ta... ta vẫn còn nhớ năm mười bốn tuổi, trong một buổi tiệc của bản tộc, lúc ấy Lý Lệnh là tiểu bá vương trong Lý tộc đã trêu ghẹo ta trong vườn, đại ca đã đánh nhau với bọn chúng, một người thì làm sao chống lại với mười người bọn chúng, tuy bị đánh thương tích khắp người, nhưng vẫn liều chết chống trả, cuối cùng làm kinh động đến người lớn, nên mới được giải vây. Sau đó ta đã hầu hạ cho đại ca bảy ngày bảy đêm, y mới tỉnh dậy."

Hạng Thiếu Long có thể tưởng tượng ra nỗi thống khổ ấy, cũng nghĩ đến tình huynh muội của bọn họ, không phải là không có lý do. Mà thảm họa sau này của Lý Yên Yên, không chừng cũng bắt đầu nảy mầm từ lúc này.

Lý Yên Yên nói như nửa mơ nửa tỉnh,Trong Lý tộc, trước nay không ai coi trọng phụ thân của ta, khiến cho huynh muội chúng ta thường bị kẻ khác bức hiếp, may mà đại ca không cam lòng, mỗi ngày đều luyện kiếm thuật và xạ ky từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn, lại ham đọc sách. Trong lòng ta, không ai có kiếm thuật cao minh hơn đại ca, không ai học rộng hiểu nhiều hơn đại ca."

Hạng Thiếu Long biết nàng vì đã có một quyết định rất hệ trọng, cho nên mới nhớ lại những chuyện xưa ấy, để tăng cường thêm cho niềm tin của quyết định ấy. Giờ đây Lý Yên Yên thở dài, dịu giọng nói,Có biết ai gia cớ gì nói với ngươi những chuyện này không?"

Hạng Thiếu Long nhỏ nhẹ nói,Bởi vì thái hậu tin tưởng tại hạ, biết Hạng Thiếu Long này không phải là hạng tiểu nhân nắm lấy chỗ yếu của người khác."

Lý Yên Yên chậm rãi nói,Ðó chỉ là một nguyên nhân, khi đại ca từ Hàm Ðan quay về, ta mới nhờ Quách Tú Nhi mà biết được té ra y đã thất bại trong tay của Ðổng mã si, khi ta hỏi rõ tình huống, lại phái người đi điều tra Ðổng mã si thực sự, thì mới biết đại ca đã bị ngươi lừa gạt, khi đại ca từ Hàm Dương quay về, thì mới chứng thực cho điều này, lại còn kể cho Tú Nhi. Lúc ấy ta nghĩ, Hạng Thiếu Long rốt cuộc là nhân vật như thế nào, cớ gì có thể bỡn cợt với những nhân vật lợi hại như đại ca, Ðiền Ðan, đến lúc thất bại mà vẫn không biết. Một nhân vật lợi hại khuynh đảo triều đình nước Tần như là Lã Bất Vi mà cũng không làm gì được ngươi? Ngày nay cuối cùng đã biết."

Hạng Thiếu Long cười gượng nói,Tại hạ chẳng qua là có chút may mắn mà thôi!"

Lý Yên Yên cúi đầu, thì thầm,Ngài có thể ngồi cạnh ai gia được chăng?"

Hạng Thiếu Long sững người ra một lúc, rồi mới đến ngồi xuống bên phải của nàng, cách nàng khoảng ba xích.

Lý Yên Yên cúi đầu, tháo mảnh khăn, khi ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy nước mắt.

Hạng Thiếu Long xúc động lắm, lạc giọng kêu lên,Thái hậu!"

Lý Yên Yên nhắm mắt, nước mắt cứ rơi xuống mà không thể cầm lại được, ngữ khí trở nên bình tĩnh, nói rõ từng chữ,Hạng Thiếu Long! Hãy thay thế ai gia bắt bọn Lý Quyền, Lý Lệnh và Xuân Thân quân giết hết, bọn chúng là thứ không bằng loài cầm thú."

Hạng Thiếu Long nói,Hạng Thiếu Long xin tuân chỉ ý của thái hậu!"

Lý Yên Yên từ từ mở mắt ra, một khuôn mặt trông rất tội nghiệp, khiến cho Hạng Thiếu Long quên cả e dè, đưa tay áo ra, dịu dàng lau nước mắt cho nàng.

Lý Yên Yên vẫn ngồi im, mặc cho gã làm gì thì làm.

Hạng Thiếu Long thu lại tay áo, trầm giọng nói,Thái hậu hãy yên tâm, tại hạ nhất định bảo vệ cho thái quốc cửu gia, không để cho y bị tổn thương."

Bất đồ trong lòng dâng lên một cảm giác hoang đàng, ngày ấy khi còn ở Hàm Ðan, Lý Viên đã nói gã là một trong những kẻ mà y muốn giết nhất, nhưng không ngờ giờ đây lại toàn tâm toàn ý sánh vai tác chiến.

Lý Yên Yên đôi mắt trở nên dịu dàng, dừng lại trên khuôn mặt gã, nói bằng giọng điệu bình tĩnh,Võ Ðảm đã báo, Ðấu Giới đã tự tiện, điều động ngoại thành quân, đưa một toán quân từ thượng du Hoài Thủy đến gần Thọ Xuân, còn cách khoảng mười dặm, lại điều động hai mươi chiếc thuyền đến thành Thọ Xuân, rõ ràng là ép ta không được khinh cử vọng động Cho nên ta chỉ biết nhẫn nhục chứ không còn cách nào khác, nếu không có Võ Ðảm nắm giữ đại cuộc, ta và đại ca đã sớm xong đời, nhưng đại ca hình như không biết nỗi khổ của ta."

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Quân đánh thành phải nhiều hơn quân giữ thành gấp hai lần mới là uy hiếp, Ðấu Giới trông bề ngoài mạnh mẽ, nhưng thực sự là yếu ớt, thái hậu đừng lo."

Lý Yên Yên liếc gã rồi nói,Ngài nói thật dễ nghe, chỉ hận là chúng ta trong thành cũng không vững, giờ đây ngoại thành quân đều tập trung phòng thủ ở ngoại vi, cấm vệ quân lại phải điều về để bảo vệ cho hoàng cung, nếu như bọn Xuân Thân quân đối phó với các người, ai gia phải làm sao đây?"

Hạng Thiếu Long cười ha ha, tỏ vẻ đầy tự tin rồi ung dung nói,Quân quý ở chỗ là tinh nhuệ chứ không phải là đông đúc, kẻ phải lo chính là bọn Lý Quyền và Lý Lệnh mới phải."

Lý Yên Yên trừng mắt nhìn gã,Hạng Thiếu Long! Phải chăng người của ngươi đã lẻn vào thành Thọ Xuân?"

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Thái hậu xin thứ cho tại hạ chưa thể nói được, sáng ngày mai, Lý Lệnh sẽ chầu trời, đó là chút công bằng tại hạ đòi trước cho thái hậu."

Lý Yên Yên giật mình, nghiêm giọng nói,Phải chăng đại ca đã kể chuyện của ta cho ngươi, nếu không ngươi làm sao nói những lời như thế."

Hạng Thiếu Long không ngờ nàng nhạy cảm đến thế, ngạc nhiên nói,Thái hậu chẳng phải đã nói Lý Lệnh đã ức hiếp huynh muội các người hay sao? Lại còn đánh đại ca của người hôn mê đến bảy ngày bảy đêm."

Lý Yên Yên đột nhiên thở dốc, ngực phập phồng, nước mắt cứ lăn dài xuống má, rồi khóc òa lên, ngả vào lòng Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long âu yếm ôm lấy đôi vai nàng, trong lòng thấy thương cảm, tiếc rằng những nỗi đau khổ chất chứa trong lòng nàng bấy nhiêu năm cuối cùng đã dâng tràn lên, không thể nào che giấu được.

Gã không lên tiếng an ủi, chỉ âu yếm nàng như một đứa trẻ, không hề có chút dục vọng xác thịt nào.

Lúc này trong lòng gã đầy tình cảm cao thượng và thương xót, chỉ mong có thể an ủi và thông cảm cho nữ tử yếu đuối mà trước nay vẫn cố che đậy mình bằng lớp vỏ kiên cường.

Một lát sau, Lý Yên Yên ngừng khóc, ngồi thẳng người dậy, để cho gã chùi nước mắt, cúi đầu dịu dàng nói,Ðêm nay ai gia sẽ đợi tin tốt lành của ngài."

Hạng Thiếu Long không nói lời nào, đứng dậy, lặng lẽ bỏ đi, áo gã thấm đẫm nước mắt của nàng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Theo Môn Phái Võ Lâm Đến Trường Sinh Tiên Môn
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN