Chương 4: Người Đẹp Thời Cổ (2)
Xem ra, dù cho tạm thời không quay về được thế kỉ XXI, cuộc sống vẫn còn có chỗ thú vị lắm.
Thay quần áo khô xong, Hạng Thiếu Long và thiếu nữ ấy ngồi xuống chiếu, ăn cơm, trong bữa cơm còn có rau đắng và thịt dê cùng với món tàu hủ.
Không biết có phải là vì đói bụng hay không, Hạng Thiếu Long ăn rất ngon miệng, gã cảm thấy món ăn ở đây đều ngon hơn món vịt quay Bắc Kinh hoặc món Hamburger nhiều.
Thiếu nữ xinh đẹp vừa ăn vừa thích thú nhìn gã.
Hạng Thiếu Long cảm thấy nơi đây thật vắng vẻ, chẳng có nhà cửa hay người khác, không biết vì sao cuộc sống của cô ta lại đầy đủ như thế này, chẳng phải thời cổ tốt hơn thời hiện đại hay sao?
Thiếu nữ ấy thỏ thẻ mấy câu.
Thiếu nữ ấy lặp lại vài lần nữa, thì ra nàng bảo hắn sao cao lớn đến thế, nàng chưa bao giờ gặp người cao to như hắn.
Gã cười thầm vì con người ở thời này tất sẽ rất nhỏ bé, gã thuận miệng hỏi, "Cô tên là gì?"
Thiếu nữ ấy lắc đầu tỏ vẻ không hiểu, gã lập lại thêm mấy lần, nàng rằng, "Người trong thôn Tang Lâm đều gọi nô gia là Mỹ Tàm Nương."
Lần này đến lượt Hạng Thiếu Long không hiểu, đến lúc này, hai người thích thú cười lên. Vì thế Hạng Thiếu Long cũng nói tên mình ra. Câu chuyện cứ thế tiếp diễn, chẳng ai muốn ngừng lại, cho đến khi Hạng Thiếu Long hiểu được tám phần phương ngôn của thiếu nữ ấy, gã mới hỏi về chuyện mình đã rơi từ trên không trung xuống mái nhà hôm ấy.
Mỹ Tàm Nương mặt đỏ ửng bảo, "Kẻ hôm đó công tử đè chết là một tên ác bá ở thôn bên tên gọi Tiêu Ðộc, y đã theo dõi nô gia từ thị tập đến đây, toan cưỡng bức nô gia, may sao công tử từ trên trời rơi xuống đè chết y. Nô gia đã mang xác y vùi trong rừng dâu."
Dừng một hồi, tai nàng đỏ lựng lên, nàng cúi đầu e thẹn, "Nô gia được gả cho hai anh em, nhưng đã bị ép ra trận, đã bị giết ở trận Trường Bình."
Cuộc chiến Trường Bình là một cuộc chiến nổi tiếng giữa Tần quốc và Triệu quốc trong lịch sử, trong trận này, tướng của Tần quốc là Bạch Khởi đã chôn sống bốn chục vạn quân Triệu.
Hạng Thiếu Long vội hỏi, "Chuyện này xảy ra bao lâu rồi?"
Mỹ Tàm Nương sụt sịt đáp, "Ðã chín năm rồi."
Cuộc chín Trường Bình xảy ra vào năm 260 trước công nguyên, đây là chẳng là năm 25 1 trước công nguyên hay sao? Lão viện trưởng họ Mã điên rồ kia muốn đưa gã về năm 246 trước công nguyên, tức năm Tần Thủy Hoàng đăng cơ, giờ đây vẫn còn thiếu năm năm, có thể nói tương đối chính xác.
Hạng Thiếu Long giật mình hỏi, "Ðây là đâu?"
Mỹ Tàm Nương nũng nịu, "Người ta chẳng phải nói rồi hay sao. Ðây là thôn Tang Lâm kia mà!"
Hạng Thiếu Long nói, "Phải chăng đây là xứ của Triệu quốc?"
Mỹ Tàm Nương lắc đầu, "Nô gia chẳng hiểu người nói gì? Nô gia chỉ biết chuyện trong thôn Tang Lâm, tin tức về cái chết của hai người chồng nô gia đều là do người thị tập kể lại."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên hỏi, "Nàng quả thật có một lúc hai người chồng ư?"
Mỹ Tàm Nương cũng ngạc nhiên, "Ðương nhiên là thật rồi!"
Hạng Thiếu Long nghĩ bụng tuy bảo rằng đã đọc vài cuốn sách về thời Chiến Quốc, nhưng chẳng mấy hiểu rõ về phong tục của thời này, gã chỉ hỏi, "Nàng chưa sinh con cho họ sao?"
Mỹ Tàm Nương buồn bã đáp, "Sau khi hai người cha của đứa con ra trận, nô gia sống rất cực khổ, đứa con cũng mắc bệnh mà chết, sau này nô gia biết cách nuôi tằm nên cuộc sống mới tạm ổn."
Hạng Thiếu Long chặc lưỡi tiếc rẻ, người đẹp thường khổ.
Mỹ Tàm Nương hạ giọng nói, "Mỗi ngày nô gia đều ngửa mặt cầu trời ban cho một người chồng mới, trong lúc người ta đau khổ nhất, trời già đoái thương đã ban chàng cho nô gia, nô gia thật vui mừng quá đỗi, sau này chàng chính là trượng phu của Tàm Nương."
Hạng Thiếu Long nghe xong há hốc mồm trợn tròn mắt, nhưng như thế cũng tốt, không cần phải hao hơi tổn sức để giải thích nguồn gốc của mình. "Hấy, e rằng phải sống dựa vào cô nàng mới xong."
Chỉ một chớp mắt, gã đã đến năm 251 trước công nguyên, Tần Thủy Hoàng vẫn chưa đoạt được Hàm Ðan của nước Triệu, giả sử mình có thể giúp ông ta, vậy ngày sau ông lên ngôi hoàng đế, mình sẽ đường mây rộng bước, muốn mưa được mưa, muốn gió được gió, muốn bao nhiêu gái đẹp cũng có hay sao? Nghĩ tới đó, gã cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, hỏi, "Nàng có biết đường đến Hàm Ðan hay không ?"
Mỹ Tàm Nương bối rối gật đầu, tiếp đó sắc mặt nàng trắng bệch, nàng run run hỏi, "Chàng phải chăng muốn rời khỏi nơi đây ?"
Hạng Thiếu Long ngồi dậy, ôm lưng nàng, dịu dàng nói, "Ðừng sợ! Dù tới nơi đâu, ta cũng đem nàng theo bên cạnh."
Mỹ Tàm Nương vui mừng, "Thật chứ !"
Hạng Thiếu Long thì thầm vào tai nàng, "Ðương nhiên là thật rồi!"
Hai người chồng trước của Mỹ Tàm Nương vốn là những kẻ thô kệch lỗ mãng, nàng chưa bao giờ được âu yếm như thế này, nàng nũng nịu nói, "Ngày mai khi đến thị tập, thiếp sẽ hỏi người ta đường đến Hàm Ðan cho chàng."
Hạng Thiếu Long hỏi, "Cái gã Tiêu Ðộc đã... đã cái gì nàng chưa?"
Mỹ Tàm Nương cúi đầu đáp, "Hắn chỉ vừa cởi áo nô gia, vẫn chưa... "
Nói tới đó nàng đã im bặt.
Hạng Thiếu Long chưa bao giờ gặp qua một thiếu nữ xinh đẹp dịu dàng dễ bảo như vậy, gã lập tức trổ ngón nghề của mình, trong chốc lát cả hai xuân tình lai láng.
Hạng Thiếu Long cảm thấy mũi nhột nhạt nên hắt xì hơi, gã tỉnh dậy, thì ra Mỹ Tàm Nương dùng lá dâu trêu đùa hắn.
Trời vẫn chưa sáng, Mỹ Tàm Nương thỏ thẻ nói, "Thiếu Long này, chúng ta phải đến thị tập thôi !"
Mỹ Tàm Nương đưa một bộ quần áo cho Hạng Thiếu Long, "Ðây là bộ quần áo nô gia đã may cho chàng lúc chàng còn hôn mê, mặc vào chắc là đẹp lắm đấy."
Nàng giúp Hạng Thiếu Long mặc bộ quần áo vào, trông cũng rất vừa vặn, tuy bằng vải thô nhưng cũng rất đẹp. Mỹ Tàm Nương khen, "Mỹ Tàm Nương chưa bao giờ thấy được một người đàn ông nào trên đời đẹp như chàng!" nói rồi dùng sợi dây vải cột búi tóc đã dài của gã lên cao.
Sau khi chải đầu rửa mặt xong, cả hai vội vã lên đường.
Hạng Thiếu Long vai mang một bao phục đầy tơ tằm, lưng dắt sài đao, chân mang giày cỏ bước theo Mỹ Tàm Nương ra ngoài sơn cốc để đi vào thế giới cổ đại cách đây hơn hai ngàn năm.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tâm Ma