Chương 43: Vương Hậu Nước Triệu (2)

Hạng Thiếu Long áp giải y về nhà, Ni phu nhân đã sớm nghe tin này, nên ra cổng chờ bọn họ trở về.

Công tử Bàn vừa thấy mẹ đã khóc òa lên.

Ni phu nhân xem ra rất đau lòng, toan an ủi thì Hạng Thiếu Long quát,Phu nhân một là giao thằng nhãi này cho ta, hai là từ nay về sau ta không thèm để ý nữa."

Ni phu nhân sợ quá cúi đầu nói,Ðương nhiên là giao cho tiên sinh!"

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Thế thì tốt!" rồi một tay nắm ót công tử Bàn kéo y vào thư phòng, khóa trái cửa lại, ngồi xuống chiếc nệm mềm, cười hì hì nhìn công tử Bàn đang lồm cồm bò dưới đất với đôi mắt rực lửa.

Hạng Thiếu Long quát,Ngồi xuống!"

Công tử Bàn hoảng hốt ngồi xuống.

Hạng Thiếu Long lạnh nhạt nói,Xem đấy! Ngươi chẳng ra thể thống gì cả, chẳng có chút bản lĩnh, lại tìm người khác giúp đỡ, định lấy nhiều hiếp ít, thua rồi lại gào khóc, chẳng ra dáng anh hùng hảo hán gì cả."

Công tử Bàn cắn răng nói,Ngươi mới không phải anh hùng hảo hán, ỷ lớn hiếp nhỏ."

Hạng Thiếu Long bĩu môi nói,Nếu ngươi sợ ta, thì sẽ không chủ động đến tìm ta. Có thể nói đây không phải là vấn đề lớn nhỏ mà là vấn đề ai mạnh ai yếu."

Công tử Bàn đành cứng họng, không ngờ Hạng Thiếu Long lại lợi hại như vậy, nghĩ một lát rồi dọa,Lúc nãy ngươi đá vào mông thiếu quân, y nhất định báo cho đại vương chém đầu ngươi."

Hạng Thiếu Long than rằng,Ta xem ngươi tuổi tác nhỏ như vậy mà đã biết trêu ghẹo nữ nhân, tưởng ngươi cũng có gì hay ho cho lắm, nào ngờ đấu không lại người chỉ biết dùng thủ đoạn đê tiện. Ta đã lầm ngươi rồi, cút đi, từ rày ta không muốn thấy mặt ngươi nữa."

Công tử Bàn lấy làm lạ nhìn gã rồi ngồi dậy, toan quay người bỏ đi nhưng ngoái đầu lại hỏi,Tại sao ta trêu ghẹo bọn nữ nhân ấy ngươi lại cho rằng ta hay ho?"

Hạng Thiếu Long hờ hững nói,Phàm là nam nhân, đa số đều háo sắc, tuổi tác lớn nhỏ cũng chẳng có phân biệt gì.

Hôm trước ta thấy ngươi tệ bạc với bọn cung nữ ấy, quả thật rất có thủ đoạn, còn tưởng rằng chắc những công phu khác của ngươi cũng khá lắm, nào ngờ lại tệ như thế. Nếu có ý chí thì hãy học bản lĩnh hay hơn ta để đường đường chính chính đánh ngã ta."

Ðây là lần đầu tiên công tử Bàn nghe kẻ khác khen ngợi việc làm xấu xa của mình, gật đầu nói,Chống mắt lên xem!

Có một ngày ta sẽ đánh bại ngươi."

Hạng Thiếu Long biết đã khơi dậy được lòng hiếu kỳ và tranh thắng của y, bĩu môi nói,Chỉ nói ở đầu miệng có ích gì, thôi cút đi! Ta căm ghét nhất là bọn vô dụng chỉ biết nói, hy vọng ngươi đừng bao giờ ra chốn sa trường, nếu không sẽ bị đá vào mông."

Bọn thiếu niên đều rất sủng bái anh hùng. Hạng Thiếu Long có hình tượng uy võ lại đã từng đánh ngã kẻ mạnh trong lòng y nên từ lâu đã nảy sinh tâm lý vừa kính vừa sợ đối với Hạng Thiếu Long, lại thêm Hạng Thiếu Long nói câu nào cũng hợp tai, nên bất đồ địch ý giảm nhiều, nên ngồi lại trước chiếu, nói,Nếu ta nghe lời ông, ông có dạy ta bản lĩnh đánh người vừa rồi hay không?"

Hạng Thiếu Long hai mắt sáng lên, nói,Ngươi có biết bản lĩnh của ta quý giá bao nhiêu chăng, đâu chỉ dựa vào một câu nói của mẹ ngươi là truyền cho ngươi. Nếu muốn học thì phải khảo nghiệm mới được."

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói tiếp,Nếu ngươi nghe lời ta, ta không những sẽ giúp ngươi thành một anh hùng và kiếm thủ chân chính của nước Triệu mà còn sẽ dạy cho ngươi trở thành một cao thủ trong ái tình, mỹ nữ trong thiên hạ tùy ngươi chọn lựa."

Công tử Bàn mặt sáng rỡ lên, sau khi cha chết, y vẫn luôn hâm mộ cha của người khác. Hạng Thiếu Long đã bù đắp chỗ trống này trong lòng y, y đương nhiên không biết, nhưng từ trong thâm tâm vẫn luôn khát vọng có một người như Hạng Thiếu Long xuất hiện.

Trầm ngâm một lát rồi dè dặt nói,Có thật không? Ta phải khảo nghiệm như thế nào?"

Hạng Thiếu Long biết chuyện này không thể thành công ngay được, đứng dậy rồi kéo gã dậy theo.

Khi công tử Bàn còn đang hoảng hốt, Hạng Thiếu Long nắm lấy y, ném y nằm phơi lưng trên chiếu, cười hà hà nói,Ðầu tiên là phải chịu đòn, người không thể chịu đòn được thì làm sao đánh nhau."

Công tử Bàn tuy nằm dưới đất, nhưng chỉ cảm thấy hơi đau, lại cảm thấy rất thích thú, đứng dậy.

Hạng Thiếu Long dạy y vài đòn quăng ném của môn Judo, lại để y ném mình, lúc ấy y bắt đầu có hứng thú, sau một hồi vờn nhau, tính trẻ con nổi lên, chẳng nhớ gì đến thù hận nữa.

Hạng Thiếu Long xoa đầu y nói,Ngươi hãy tìm kẻ khác thử thủ pháp ta vừa dạy đi! Nếu chịu nghe lời, sau này nhất định sẽ trở nên cao lớn, có bản lĩnh hơn người như ta."

Công tử Bàn reo lên rồi phóng ra cửa.

Ni phu nhân đứng ở ngoài cửa trợn tròn mắt, hoàn toàn không hiểu đứa con hư hỏng của mình sao lại vui vẻ như thế.

Nàng bước vào thư trai, lặng nhìn Hạng Thiếu Long mà không nói được lời nào.

Hạng Thiếu Long khóa cửa rồi đến sau lưng nàng cười nói,Nếu ta dạy tiểu công tử làm thế nào để thân mật với nữ nhân, phu nhân nghĩ như thế nào?"

Ni phu nhân giật mình, ngạc nhiên quay lại, lạc giọng hỏi,Cái gì?" rồi suýt nữa đổ nhào vào người gã, nên phải lui ra, nhưng chỉ có nửa bước.

Hạng Thiếu Long hờ hững nói,Bọn con nít rất hiếu kỳ, phu nhân càng cấm y, y càng mong muốn, cho nên hãy cú cho y biết rõ mình đang làm gì, sẽ có hậu quả gì nên gánh vác những trách nhiệm gì, y ngược lại sẽ tiết chế được bản thân Ni phu nhân run giọng hỏi,Nhưng y chỉ mới mười ba tuổi!"

Hạng Thiếu Long nói,Phu nhân khi gả cho người ta đã được bao nhiêu tuổi?"

Ni phu nhân hơi đỏ mặt, mắt nhìn xuống đất, nói,Lúc ấy thiếp chỉ mới mười bốn tuổi."

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Bởi vậy, mười ba tuổi đâu còn nhỏ nữa, có khối người đàn ông mười lăm tuổi đã có thê thiếp Hơn nữa cung đình là như thế này, phu nhân lại ngăn y không gần nữ sắc xem ra thật là khó."

"Nhưng thiếp vẫn nghĩ y là một đứa trẻ chưa hiểu chuyện, song cách nghĩ của tiên sinh thật đặc biệt, thiếp chưa bao giờ nghe ai nói như vậy, Ni phu nhân buồn rầu nói.

Hạng Thiếu Long thừa cơ ngắm nhìn nàng, thầm nghĩ sẽ có lúc nàng thực sự biết được con người hiện đại như ta có bản lĩnh đặc biệt như thế nào.

Ni phu nhân đang trộm nhìn gã, thấy ánh mắt hau háu của gã đang nhìn mình, run giọng nói,Tiên sinh!"

Hạng Thiếu Long thấy nàng nhìn thấu được lòng háo sắc của mình nên cảm thấy lúng túng lắm, mượn cớ chuồn mất.

Ni phu nhân muốn giữ gã lại, nhưng không tìm được cớ gì đành e thẹn tiễn gã ra cửa.

Hai người đã cá mè một lứa, tuy không nói lời nào, nhưng cảm thấy có một cảm giác lạ lẫm trong lòng.

Hạng Thiếu Long về đến chỗ Nhã phu nhân đang đùa giỡn với bọn nữ nhân thì đột nhiên Triệu vương sai người tới gọi nên gã phải vội vàng đi.

Bọn vệ sĩ dẫn y vào chính cung. Hạng Thiếu Long nhớ lời cảnh cáo của Thành Tế, nhíu mày hỏi,Ðại vương sao không làm việc ở ngoại cung?"

"Tiểu nhân chỉ biết phụng mạng hành sự, chuyện khác đều không biết, tên vệ sĩ mặt tỉnh bơ nói.

Hai người đi dọc theo hành lang các cung điện, các cung nga phi tần gặp được gã đều liếc mắt đưa tình cùng Hạng Thiếu Long. Bọn chúng đều là những nữ tử được lựa chọn kỹ càng, tư dung đều thoát tục.

Ðến trước một cung điện bề thế, tên vệ sĩ giao gã cho hai viên nội thị rồi bỏ đi.

Một trong hai tên tháo kiếm của gã, lấy ra các loại vũ khí rồi mới dắt gã vào trong.

Bước vào trong, Hạng Thiếu Long đã biết không ổn.

Chỉ thấy hai bên là các nhân vật cao lớn, khỏe mạnh, ở góc điện là một đài cao, một quý phụ tóc búi, người mặc áo hoa, ngồi dựa nghiêng trên một chiếc giường nhỏ, lạnh lùng nhìn gã.

Đề xuất Tiên Hiệp: Lăng Thiên Độc Tôn
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN