Chương 432: Lời Nói Nửa Đêm (2)

Kỷ Yên Nhiên ngạc nhiên, ngắm nhìn bầu trời rồi dịu dàng nói,Lời của phu quân đại nhân thật là sâu sắc, khiến cho Yên Nhiên cũng hồ đồ cả, nghĩa phụ đã từng nói, mỗi con người chính là một ngôi sao trên trời hạ phàm xuống, sau khi qua đời thì quay về, quy nghĩ đó thật là đẹp."

Hạng Thiếu Long ngắm nhìn Cầm Thanh.

Nàng mỹ nữ ấy ngửa mặt nhìn trời, ánh trắng dịu dàng trải trên khuôn mặt nàng, Hạng Thiếu Long nén không được, đưa tay ra nắm chặt lấy tay nàng.

Cầm Thanh hơi run, cúi đầu nhìn gã, cố gắng rụt tay ra, nhưng rồi lại để yên, khuôn mặt như nóng lên.

Hạng Thiếu Long cảm thấy mình đột nhiên có cả một bầu trời đẹp đẽ.

Tất cả giống như mộng đã thành hiện thực.

Nghĩ lại lúc mới đến thời Chiến Quốc, gặp phải những chuyện không như ý, bị bọn ác nhân Triệu Mục bức hiếp, toàn phải nhờ vào tinh thần chiến đấu không ngừng, không những đã dựng lên một Tần Thủy Hoàng, mà còn chiếm được trái tim của những vị nữ tử xinh đẹp nhất của thời đại này, đời người như thế này, còn cần gì nữa.

Ðối với những người ở thế kỷ hai mươi mốt, đã từng quen biết gã, gã đã chết từ lâu, nhưng không thể đoán được rằng vào thời Chiến Quốc ở hai ngàn năm trước, gã đã có được một cuộc sống mới.

Ðây có được xem là một kiểu luân hồi hay không?

Có lẽ sau khi chết người ta lại bắt đầu một cuộc sống mới ở thời gian và không gian như thế này, chẳng qua gã nhờ cỗ máy thời gian mà có thể giữ được thân xác và ký ức mà thôi.

Kỷ Yên Nhiên hơi giận nói,Tại sao hai người không lên tiếng?"

Cầm Thanh lại rút tay ra, biết không thể nào thoát khỏi Hạng Thiếu Long, dịu dàng nói,Không biết cớ gì, giờ đây ta lười biếng đến nỗi không muốn nói gì cả."

Hạng Thiếu Long nén không được nói,Ðây gọi là nửa đêm không người nói lời tâm sự, lúc này im lặng còn hơn ngàn vạn lời nói."

Hai mỹ nữ đồng thời giật mình nhìn gã.

Kỷ Yên Nhiên nói,ý của hai câu này thật đẹp, vừa rất sát với tình huống giờ đây, không thể có hình dung nào đẹp hơn nữa."

Cầm Thanh rõ ràng đã động lòng, ngược lại nắm chặt lấy tay gã, hạ giọng nói,Ðọc hai câu nữa cho Cầm Thanh nghe, được không?"

Hạng Thiếu Long có nỗi khổ của mình, biết được đây là mấy câu nhặt nhạnh từ môn văn học từ thời trung học, đã lâu không nói ra, cười khổ nói,Mấy câu này chỉ là thuận tay nhặt lấy, nếu cố ý suy nghĩ thì sẽ không hay."

Cầm Thanh nói,Bốn chữ thuận tay nhặt lấy nghe thật là đầy ý thơ, chao ôi, Hạng Thiếu Long sao đầy óc của ngài lại khác người đến thế?"

Kỷ Yên Nhiên cười nói,Nếu Hạng Thiếu Long bình thường, Thanh tỷ đâu chịu ngồi bên cạnh y, cả việc y mời Thanh tỷ cùng ngủ ngắm sao, cũng không hề trách y mạo phạm."

Cầm Thanh lập tức đỏ mặt, kêu lên,Yên Nhiên muội thật là, ai đã chấp nhận cùng y... người ta không nói nữa."

Kỷ Yên Nhiên thúc giục,Phu quân ơi, hãy nói mấy câu tình tứ cho Thanh tỷ nghe, thiếp rất muốn thấy vẻ e thẹn của Thanh tỷ vì chàng đó."

Hạng Thiếu Long vốn muốn đọc câu“kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, tiện thắng khuyết nhân gian vô số"

nhưng lại nhớ đến câu này vốn là trước đây Triệu Nhã khi bệnh đã không hề quên, lập tức lòng đau như cắt, nói không ra lời.

Cầm Thanh đang nhìn gã, ngạc nhiên nói,Hạng thái phó phải chăng không khỏe?"

Hạng Thiếu Long ngồi dậy, thở dài, cố nén nỗi nhớ Triệu Nhã, lắc đầu,Không có gì!"

Kỷ Yên Nhiên tiến sát tới, dịu dàng nói,Giờ đây ngoài thiếp và Thanh tỷ, chàng không được nghĩ đến việc khác nữa."

Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy trống trải, nhìn ra phía xa, gật đầu.

Cầm Thanh nói,Nếu Yên Nhiên có cây ngọc tiêu kia thì thật là hay."

Kỷ Yên Nhiên cười,Muội giờ đây chỉ muốn nghe mấy câu thơ mê người của Hạng Thiếu Long, Thanh tỷ không muốn nghe sao?"

Cầm Thanh giận dỗi nói,Hạng Thiếu Long bức hiếp người ta vẫn chưa đủ sao? Lại thêm một Kỷ tài nữ đáng ghét này."

Hạng Thiếu Long trở lại bình thường, đọc,Hà xứ cao lâu vô khả tri? Thùy gia học tụ bất tương lân. Hạng Thiếu Long này nào có tài cán gì, có thể được lòng hai vị tài nữ đương thời, làm sao có thể nói những lời cao xa?"

Hai mỹ nữ biến sắc, nhìn gã chằm chằm.

Lúc này có tiếng của Kinh Tuấn từ sau truyền đến,Ðã tìm được bọn chúng."

Rồi tiếp theo Ô Ðình Phương và Triệu Chi chạy đến khiến cho Cầm Thanh hoảng hốt buông tay ra.

Hôm sau trời chưa sáng Hạng Thiếu Long đã tỉnh dậy, mặc áo khoác ngoài, tìm đến trại của Cầm Thanh.

Trong trại tối đen như mực, có tiếng thở của Cầm Thanh.

Song lập tức Hạng Thiếu Long thấy điều không ổn, thì ra ở bụng có kề một ngọn trủy thủ, trong tai vang lên tiếng Kỷ Yên Nhiên,Ai?"

Hơi thở của Cầm Thanh như ngừng lại, rõ ràng bị đánh thức.

Hạng Thiếu Long lúng túng lắm, hạ giọng,Là ta!"

Kỷ Yên Nhiên khúc khích cười, thu lại ngọn trủy thủ, ngả vào lòng gã, yểu điệu cười,Xin thứ lỗi, tội của Yên Nhiên không thể tha thứ được, đã phá vỡ hành động trộm hương tráo ngọc của phu quân đại nhân."

Cầm Thanh không nói lời nào, nhưng Hạng Thiếu Long thì lại tiếc không thể đào lỗ mà chui xuống đó.

Ðến khi trời sáng thì mọi người nhổ trại lên đường.

Cầm Thanh trên đường vẫn cứ xa cách với Hạng Thiếu Long, Hạng Thiếu Long trong lòng cũng hổ thẹn, cùng với bọn Kinh Tuấn đi phía trước. Cho đến giờ ngọ thì đến mục trường.

Chỉ thấy ở những nơi gò cao và nhưng nơi mang tính chiến lược đều có những lầu canh gác, phòng thủ rất nghiêm ngặt Ðằng Dực đang chỉ huynh tinh binh đoàn đặt các cạm bẫy.

Hạng Thiếu Long và Kinh Tuấn vào giúp bọn họ, Kỷ Yên Nhiên cùng các mỹ nữ thì quay về căn nhà trong mục trường.

Ðằng Dực dắt hai người xem xét việc bố trí phòng thủ của mục trường, vừa đi vừa nói,Vì mục trường quá rộng, muốn canh phòng tất cả là chuyện không thể, cho nên ta đã tập trung lực lượng phòng thủ ở tòa nhà chính, chỉ cần gia cố thêm bờ tường, đặt thêm các lầu canh gác, rồi đặt các cạm bẫy ở phía ngoài, sau đó đưa gia súc đi nơi khác để tránh, chỉ để lại một ít để làm nghi binh."

Lúc này ba người đã đến nơi cao nhất của ngọn đồi nhỏ, đưa mắt nhìn ra khắp mục trường.

An Long biệt viện nằm trong tòa nhà chính, tòa nhà này có hơn sáu mươi dãy nhà, bốn bên đều có tường cao, như một tòa thành thu nhỏ. Nhưng nếu muốn dùng hai ngàn người phòng thủ chiến tuyến dài hai dặm này, quả thật không đủ sức Kẻ địch có chuẩn bị mới đến, lúc này chỉ cần chọn một hai nơi tấn công vào, thì rất dễ dàng.

Hạng Thiếu Long nói ra những suy nghĩ đó, cuối cùng đề nghị,Chúng ta hãy chuẩn bị một đạo kỳ binh ở phía ngoài, khi có chuyện thì nội ứng ngoại hợp, nhất định sẽ làm cho chúng trở tay không kịp."

Ðằng Dực nhíu mày nói,Huynh cũng nghĩ đến điểm này, vấn đề Mông Ngao đã tự cầm binh đến đây, kẻ này tinh thông binh pháp, nhất định sẽ không dốc hết sức tấn công vào, mà sẽ bố trí quân chủ lực ở nơi cao, sai người luân phiên tấn công, vậy thì đạo kỳ binh ở bên ngoài của chúng ta sẽ bị cô lập, tình thế càng bất lợi hơn."

Hạng Thiếu Long nói,Nơi cao này chính là chỗ mà chúng ta dừng chân."

Rồi chỉ ra khu rừng đầy tuyết ở bên dưới nói,Nếu có thể đào một con địa đạo, dẫn từ khu rừng đến đây, chúng ta có thể hạ được đội quân chủ lực của kẻ địch."

"Muốn đào được một con địa đạo như thế sẽ mất hai tháng, Kinh Tuấn lè lưỡi nói.

Hạng Thiếu Long thầm trách mình hồ đồ nói,Vậy chi bằng hãy đào công sự để ẩn nấp vậy."

Ðằng Dực cười khổ nói,Nếu chỉ nấp được vài người thì chẳng có tác dụng gì. Vả lại Mông Ngao là kẻ sáng suốt, nhất định y sẽ biết được."

Hạng Thiếu Long đang suy nghĩ thì lúc ấy khói ở mục trường bốc lên, chợt nảy ra một ý nói,Ta đã nghĩ ra rồi!"

Hai người ngạc nhiên nhìn gã.

Hạng Thiếu Long nhìn làn khói ấy nói,Chỉ cần chúng ta đào dưới chân đồi này một vài hố nhỏ, trong đó đặt dầu hỏa, củi và các thứ khó bốc cháy, tốt nhất là có thể phát ra mùi hôi thối, sau khi đốt cháy sẽ bốc khói rất dày, chỉ cần gió thổi là khói này lên đỉnh núi, khi kẻ địch rối loạn, chúng ta có thể phối hợp với đạo kỳ binh ấy để đột kích, đảm bảo kẻ địch sẽ lúng túng, không đánh mà loạn."

Kinh Tuấn và Ðằng Dực đều đồng thời biến sắc.

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ đây cũng kể như là cuộc chiến hóa học thời cổ đại, tiếp tục nói,Kẻ địch có lẽ đêm nay sẽ tấn công, chỉ cần người của chúng ta cẩn thận, sau khi đốt lửa thì nhân lúc rối loạn mà thoát thân, đến lúc ấy hãy chuẩn bị khăn ướt để đắp mặt, thì sẽ không sợ bị ngất vì khói."

Kinh Tuấn hưng phấn nói,Ðệ đã phát hiện ở gần đây có một cây tên độc tượng, khi đốt lên có mùi rất khó ngửi, bây giờ đệ sẽ đi chặt một ít đem về!"

Nói xong thì thúc ngựa đi.

Ðằng Dực ngạc nhiên nói,Tam đệ quả là lắm mưu nhiều kế, chúng ta cũng nên tạo một vài cơ quan hun khói ở những nơi quan trọng, đến lúc ấy thì xem hướng gió mà đốt. Giờ đây ta sẽ lập tức đặt cơ quan, đệ hãy quay về biệt viện mà nghỉ ngơi."

Khi ăn cơm tối, Ðằng Dực vẫn cò bận rộn ở bên ngoài.

Hạng Thiếu Long và Ô Ðình Phương cùng dùng cơm với phu phụ Ô ứng Nguyên, Cầm Thanh và Kỷ Yên Nhiên cùng nhau ở trong An Long biệt viện.

Khi Hạng Thiếu Long quay về, Cầm Thanh và Kỷ Yên Nhiên đang hòa tấu cầm tiêu với nhau, gã hiểu rất ít về âm nhạc, nhưng nghe cũng vui tai.

Kỷ Yên Nhiên đột nhiên đề nghị Hạng Thiếu Long đưa Cầm Thanh đi dạo, một điều bất ngờ, Cầm Thanh đã chấp nhận.

Hạng Thiếu Long vui mừng ra mặt, biết Cầm Thanh không trách gã sáng nay đã... cướp trại, vội vàng cùng giai nhân bước ra cửa.

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Lục Linh Võ
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN