Chương 446: Sắp Đặt Tai Mắt (2)
Hạng Thiếu Long chẳng hiểu gì về chuyện này, nên không xen vào.
Ðến khi bãi triều, Vương Hột và Vương lăng kéo Hạng Thiếu Long qua một bên nói,May mà không nhục mệnh, sau khi qua khỏi kỳ tang lễ, Thiếu Long hãy dắt tiểu Tuấn đến Lộc phủ gặp Lộc đại phu, bàn bạc kỹ càng chuyện lễ tiết.
Vương Lăng nói,Thật là khéo, tang kỳ của Lộc công cũng vừa chấm dứt trong ngày thọ của Lã Bất Vi."
Hạng Thiếu Long nổi da gà.
Vương Lăng nói tiếp,Xương Bình quân nói với ta, hôm qua các người thấy người trong phủ nội sử và phủ trọng phụ đánh nhau trên đường, đúng không?"
Hạng Thiếu Long gật đầu nói,Người của cả hai bên đều coi chúng tôi không ra gì, tiếc là không thể quét sạch bọn chúng."
Vương Lăng nói,Làm thế nào cũng phải giành lại chức đô vệ thống lĩnh. Nhưng chuyện này không dễ dàng."
vương Hột nhíu mày nói,Chuyện này sau hãy nói, Thiếu Long đã gửi bức thư ấy đi chưa?"
Hạng Thiếu Long nói,Ngày mai sẽ sai người đưa đến nước Sở."
Vương Lăng nói,Lao ái giờ đây đang chiêu binh mãi mã, lại sắp sai người chiêu nạp các kiếm thủ ở các nước phía đông, vì có thái hậu chống lưng cho y, chúng ta đều không dám lên tiếng. Tên thái giám giả hiệu này còn đáng ghét hơn cả Lã Bất Vi. Gần đây vì phải mở rộng việc xây cất phủ nội sử, nên đã cướp mất nhà dân xung quanh, thật là khiến cho người ta phẫn nộ."
Hạng Thiếu Long than rằng,Giờ đây bị quân chuyện gì cũng phải có thái hậu ủng hộ, cho nên phải nhẫn nhịn."
Lúc này thấy Lý Tư đứng từ xa ra hiệu tiểu Bàn triệu kiến, nên nói lời đa tạ với hai người, kể lại nỗi e sợ của Ðằng Dực đêm qua về việc Lã Bất Vi sẽ thừa cơ gây chuyện, rồi vội vàng đến gặp tiểu Bàn.
Trong thư trai, ngoài tiểu Bàn, còn có Xương Bình quân, Hạng Thiếu Long và Lý Tư thi lễ ngồi xuống ở dưới, tiểu Bàn vui mừng nói,Trước tiên quả nhân để cho ba vị khanh gia gặp một người."
Bọn ba người Hạng Thiếu Long đều ngạc nhiên.
Tiểu Bàn lệnh truyền xuống, rồi có người bước vào thư trai đến trước mặt tiểu Bàn thi lễ.
Khi đứng dậy chỉ thấy người ấy tuổi khoảng bốn mươi, thân người mảnh khảnh, để bộ râu sơn dương, thuộc loại nhân vật mưu thần.
Tiểu Bàn khách sáo nói,Mời tiên sinh ngồi."
Mọi người chẳng hiểu gì cả, tiểu Bàn giới thiệu bọn Hạng Thiếu Long xong, giải thích rằng,Vị này là danh sĩ nước Tề tên là Mao Tiêu tiên sinh, về việc tiên sinh cớ gì đến đây, mời tiên sinh hãy tự nói ra thì tốt hơn."
Mao Tiêu cười,Mao mỗ lần này đến Tần, ngoài chuyện vì đứa học trò bỉ ổi, cũng muốn xem uy thế của nước đại Tần, cớ gì có thể gây chấn động phía đông."
Lý Tư thích thú nói,Không biết tiên sinh có cách nhìn như thế nào?"
Mao Tiêu lạnh lùng nói,Mao mỗ đã đàm đạo với bị quân Chính nửa ngày, nhưng vẫn là một câu, một ngày không trừ Lã Bất Vi và Lao ái, nước Tần đừng hòng thống nhất thiên hạ."
Tiểu Bàn cười,Quả nhân vốn là muốn mời tiên sinh nhậm chức trong triều, nhưng nghĩ lại, nếu tiên sinh chịu thiệt mà làm việc cho Lao ái, thì có thể phát huy tác dụng tốt hơn, nào ngờ tiên sinh đã chấp nhận."
Hạng Thiếu Long thầm khen hay. Trong phủ Lã Bất Vi đã có Đồ Tiên làm nội ứng, giờ đây xem ra có một người giảo hoạt đa trí hơn cả Đồ Tiên như Mao Tiêu này nằm vùng thì Lao ái làm sao có thể bay ra khỏi bàn tay của gã và tiểu Bàn nữa?
Ðồng thời cũng thấy được tiểu Bàn ngày một trưởng thành, bắt đầu biết dùng mưu kế.
Lý Tư và Xương Bình quân lập tức vỗ bàn khen hay.
Mọi người thương lượng xong cách liên lạc rồi Mao Tiêu mới lui ra.
Hạng Thiếu Long nhớ chuyện của Mông Võ và Mông Ðiềm, kể chuyện của bọn họ, để nhằm cho tiểu Bàn biết bọn họ chỉ trung thành với bị quân.
Từ nhỏ tiểu Bàn đã cùng họ luyện võ, nên cũng thân thiết lắm, giờ đây lại được Hạng Thiếu Long bảo đảm nhưng suy nghĩ một lát, thì vẫn không tìm ra chức vị cho bọn họ.
Hạng Thiếu Long trong lòng nảy một ý, nói,Nếu đêm mai hạ thần có thể tiêu diệt được Quản Trung Tà, thì chức đô vệ thống lĩnh sẽ trống chỗ, dù chúng ta đưa ai thay vào, xem ra Lã Bất Vi cũng sẽ không chấp nhận, thậm chí Lao ái cũng không hy vọng cả ba quân bảo vệ Hàm Dương đều rơi vào tay của chúng ta, chỉ có cách là chọn một trong hai người Mông Ðiềm hoặc Mông Võ, thì sẽ không gặp sự phản đối, một người cứ đi theo phụ thân của họ, nếu Mông Ngao có cử động nào cũng không thể qua nổi chúng ta."
Lần này đến lượt tiểu Bàn vỗ án khen hay, nói với Xương Bình quân rằng,Tả tướng hãy tìm cách sắp xếp cho hai tên tiểu tử ấy gặp quả nhân, quả nhân sẽ khích lệ để an lòng bọn họ."
Hạng Thiếu Long rời khỏi hoàng cung, nhớ đến chuyện của Thanh Tú phu nhân, vội vàng chạy đến Cầm phủ, Cầm Thanh và Thanh Tú phu nhân đang trò chuyện trong nội sảnh, thấy gã bước vào, giới thiệu cho hai người gặp mặt.
Thanh Tú phu nhân người mặc Sở phục, áo rộng thùng thình, hoa văn đẹp đẽ nổi bật nhất là chiếc đai có gắn đầy ngọc thạch sáng lấp lánh.
Không biết là Hạng Thiếu Long đến quá bất ngờ hay không mà Thanh Tú phu nhân vẫn chưa mang mạng che mặt, để Hạng Thiếu Long thấy hết nét mặt đẹp đẽ của nàng.
Có lẽ vì cuộc hôn nhân không như ý, nên sắc mặt của nàng có chút nhợt nhạt không khỏe khoắn lắm nhưng không hề ảnh hưởng đến khí chất tú lệ của nàng, ngược lại khiến cho phong thái của nàng khác hẳn mọi người.
Ðôi mắt của nàng bình thản khiến cho người ta cảm thấy nàng là mọt nữ tử trang trọng, biết thủ lễ.
Ba người ngồi xuống, Thanh Tú phu nhân mở đầu nói mấy lời khách sáo bằng giọng dịu dàng dễ nghe, cảm kích mà rằng,Cầm thái phó đã cho thiếp thân biết tình trạng hiện giờ, may mà nhờ có Hạng đại nhân nói tốt cho chúng tôi trước mặt bị quân khiến cho hai nước Tần Sở không vì chuyện này mà động đến can qua, thiếp thân xin thay mặt cho tổ quốc cảm kích mối thâm tình hậu nghĩa của Hạng đại nhân."
Hạng Thiếu Long tim đập thình thình, đã là như thế tại sao lại còn bảo ta đến gặp nàng? Bề ngoài thì nói mấy lời khiêm nhường.
Thanh Tú phu nhân bình thản nói,Thực ra chúng ta đã sớm gặp mặt nhau, phải không?"
Hạng Thiếu Long nhủ thầm,Chuyện này rất bí mật, chả lẽ nào Lý Yên Yên đã tiết lộ cho nàng biết?" ngạc nhiên nói,Phu nhân cớ gì nói ra lời ấy?"
Thanh Tú vẫn giữ vẻ thản nhiên, nói,Lần này mời được đại giá của Hạng đại nhân đến gặp thiếp thân, cố nhiên thiếp thân phải tự mình đáp tạ Hạng đại nhân, lại còn thuận tiện giao hai món quà do thái hậu và Tú Nhi phu nhân nhờ thiếp thân mang đến giao cho hạng đại nhân. Và từng nghe Cẩm thái phó nói Hạng đại nhân vừa từ Thọ Xuân về không bao lâu, giờ đây gặp đại nhân, thiếp thân đã nhận ra đại nhân!"
Hạng Thiếu Long cảm thấy lúng túng, len lén nhìn Cầm Thanh, may mà nàng chỉ liếc gã chứ không có ý trách gã đã vung tình khắp nơi, nên cũng yên lòng nói,Ðã bị phu nhân nhận ra, Hạng mỗ làm sao phủ nhận được. ô, tuệ nhãn của phu nhân thật là lợi hại."
Thanh Tú phu nhân nở một nụ cười thật động lòng người nhưng cũng thật lạnh lùng, đưa tay gọi ả thị nữ bưng hai chiếc hộp nói,Trước khi thiếp thân lên đường thái hậu đã cho vời thiếp vào cung, dặn đi dặn lại là không cho người nào biết chuyện này, mong Hạng đại nhân có thể hiểu cho."
Vì thân phận và địa vị của Lý Yên Yên và Quách Tú Nhi, họ đành phải giấu kín tình cảm của họ ở trong lòng, thật khiến cho người ta thương cảm. Lảng sang chuyện khác, Hạng Thiếu Long hỏi,Lý tướng quốc giờ đây thế nào?"
Thanh Tú phu nhân hình như không muốn nhắc đến Lý Viên, chỉ nói sơ rằng,Cũng coi là có phúc, Lý tướng quốc mời Hạng đại nhân nếu có rảnh hãy đến Thọ Xuân thăm ngài, ngài tất sẽ hết lòng khoản đãi."
Hạng Thiếu Long nhìn lại mỹ nữ giọng điệu lạnh lùng, hình như không quan tâm đến bất cứ chuyện gì, không tìm ra lời nào nói tiếp, nên định cáo lui, nói,Phu nhân định chuẩn bị lúc nào về Sở?"
Thanh tú phu nhân nói,Ðêm nay gặp thái hậu Chu Cơ, ngày mai sẽ lập tức lên đường về Sở, thiếp thân không quen thời tiết ở đây Vả lại thiếp thân cũng biết Hạng đại nhân cũng đang bận rộn cũng không dám giữ Hạng đại nhân nữa."
Hạng Thiếu Long nhủ thầm,Hạng mỹ nữ này thuộc hạng biết thế nào là hợp tác vui vẻ!" len lén nháy mắt với Cầm thanh, rồi thi lễ đi về.
Đề xuất Tiên Hiệp: Trục Đạo Trường Thanh