Chương 448: Trước Ngày Đại Chiến (2)

Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Nói thật cho Đồ huynh biết ngày hôm đó tại hạ đã giữ lại thực lực, Quản Trung Tà có thể né tránh được, ngày mai ta sẽ không khách sáo nữa."

Đồ Tiên ngạc nhiên nói,Thật vậy sao?"

Hạng Thiếu Long vì muốn làm yên lòng ông ta, đáp bừa,Ðương nhiên! Nếu không sau này có gì tại hạ sẽ thủ chớ không công.

Đồ Tiên nhìn gã nửa tin nửa ngờ, nói,Giờ đây Lã Bất Vi và Lao ái đều đến các nơi chiêu mộ thêm người, Lao ái ngoài lôi kéo được Vị Nam võ sĩ hành quán, lại còn thêm một kẻ tên là Hàn Kiệt, kẻ này nghe nói là đã được chân truyền của Tắc Hạ Kiếm thánh Tào Thu Ðạo, Quản Trung Tà rất e ngại y. Thiếu Long phải để ý người này. Nghe nói y tinh thông thuật ám sát, đã có mấy quý tộc nước Yên đã từng chết trong tay y."

Hạng Thiếu Long đã từng gặp kiếm pháp của Hàn Kiệt, có thể thấy kẻ này ngang sức với mình hoặc Quản Trung Tà.

Ðỗ Tiên nói,Trong số những kẻ Lã Bất Vi chiêu mộ thì Hứa Thương, Liên Giao và Triệu Phổ là ba người xuất sắc nhất, trong đó lợi hại nhất là Hứa Thương, cái được gọi là thượng thái đệ nhất kiếm thủ, kẻ này giờ đây là đối thủ luyện kiếm với Quản Trung Tà, xem ra không kém Quản Trung Tà là bao nhiêu. Chỉ là tay không, không bằng Quản Trung Tà, nhưng kiếm pháp của y rất linh hoạt, có thể bù vào chỗ yếu kia. Lã Bất Vi có y để cho y bù vào chỗ trống của chức đô vệ phó thống lĩnh."

Hạng Thiếu Long cười nói,Lã Bất Vi đương nhiên có sự tính toán của y, nhưng ta thì không tin rằng y có thể làm gì được À này, có tin của Tiêu lão chưa."

Đồ Tiên vui mừng nói,Nhân tài đi tới đâu rốt cuộc vẫn là nhân tài, giờ đây Tiêu Nguyệt Ðàm đang ở nước Hàn, đã đổi tên thành Viên Ðàm, ta thật mừng cho y."

Hai người bàn bạc thêm chốc nữa, rồi mới quay về.

Ðêm đó Hạng Thiếu Long và Kinh Tuấn dùng cơm trong quan thuộc thì vui mừng ra mặt dương dương đắc ý.

Hạng Thiếu Long thừa cơ nói,Sau này không có chuyện gì thì đừng nên đến Túy Phong lâu, giờ đây Lã Bất Vi và Lao ái đang tranh giành nhau Ðiền Mỹ Mỹ, chúng ta đừng nên đến đó."

Kinh Tuấn ngẩn người ra lúng túng,Ðêm nay đã nhận lời Xương Văn quân tới Túy Phong lâu lại còn có cả Vương Ðoan Hòa và Bạch Xung, nếu xảy ra chuyện thì đệ sẽ nhẫn nhịn đảm bảo chắc không có chuyện gì xảy ra."

Ðằng Dực lãnh đạm nói,Ngươi không gây sự với người ta, người ta đến tìm ngươi hay sao? Ðừng quên rằng ngươi đã làm nhục Châu Tử Hoàn trong lễ Ðiền Liệp, người họ Lã ai cũng ôm hận trong lòng. Chúng muốn hạ uy phong của ngươi lại thêm bọn Quốc Hưng thù ngươi đến tận xương tủy, giờ đây lại có Lao ái chống lưng, nếu không phải ngươi có chức lớn trong tay, thì đã sớm bị chúng ra tay. Vậy cũng chưa biết thân nữa hay sao?"

Kinh Tuấn không dám tranh cãi với Ðằng Dực, nhìn Hạng Thiếu Long bằng ánh mắt van nài.

Hạng Thiếu Long nghĩ y vẫn còn trẻ tuổi, mềm lòng nói,Chắc là không có chuyện gì, chúng ta hãy đến đó xem thử.

Ðằng Dực ngạc nhiên nói,Tam đệ dừng quên rằng tối mai phải động thủ với Quản Trung Tà, đêm nay vẫn còn ra ngoài, bọn Yên Nhiên làm sao chịu tha cho đệ."

Hạng Thiếu Long cười,Ðệ đang muốn Quản Trung Tà biết rằng đệ không coi trận tỷ võ ngày mai vào đâu, như thế y sẽ khinh địch, tưởng rằng có thể thắng được. Chỉ cần về sớm, chắc là không có chuyện gì. Nếu không, đệ sẽ không ngủ ngon vì lo lắng cho tên tiểu tử này."

Kinh Tuấn cảm động nói,Tam ca thật tốt với đệ, không! Nhị ca cũng tốt với đệ mới đúng."

Rồi vui mừng nói,Ðệ phải tìm Xương Bình quân, biết nhị ca và tam ca cũng đến mà không gọi y thì y sẽ trách đệ."

Nhìn Kinh Tuấn phóng ra ngoài như cơn gió, hai người chỉ đành nhìn nhau cười khổ.

Hai người bàn nhau một lúc rồi sai người báo cho bọn Kỷ Yên Nhiên rằng phải đến đêm mới về nhà, đang định bước ra cửa thì Hoàn Xỉ đã đến.

Chàng tướng quân này tuy mặt mũi phong trần, nhưng tinh thần tốt hơn trước nhiều, rõ ràng có thể phát huy được tài năng nên trong lòng vui mừng.

Hoàn Xỉ vừa nhìn thấy hai người liền quỳ xuống lạy.

Hai người vội vàng bước đến đỡ y đứng dậy.

Ðằng Dực ngạc nhiên nói,Tiểu Xỉ không phải đang bận rộn huấn luyện cho binh sĩ hay sao? Tại sao nửa đêm lại về Hàm Dương?"

Hoàn Xỉ nói,Ðã có tiểu Bôn coi sóc, thì còn lo chuyện gì nữa. Quan trọng là về đây để ngày mai phất cờ trợ oai cho Hạng đại nhân. Tiểu tướng đã phí nhiều công sức mới khuyên tiểu Bôn ở lại. Chuyện tiểu tướng về đây đã được tả tướng phê chuẩn."

Ðằng Dực cười,Ðiều này chẳng lạ gì, nghe nói rất nhiều người có thân phận địa vị ở xa cũng về, lại còn cố ý tìm cách dự buổi lễ mừng thọ ngày mai."

Hoàn Xỉ nói,Trên đường đến đây tiểu tướng đã gặp người nổi tiếng ở đất Ðồn Lưu tên là Phố Cao, y mang đến đây gần năm trăm gia tướng, lại còn có cả ca cơ nhưng tiểu tướng không thích người này."

Tiếng Xương Bình quân vang lên,Ta cũng không thích người này, có lẽ đây là chí anh hùng gặp nhau."

Ba người lúc này đang đứng ngoài cổng nói chuyện, quay đầu nhìn lại thì thấy Xương Bình quân và Lý Tư nắm tay dắt vào, kẻ tùy tùng nhiều hơn lúc bình thường đến ba lần.

Hoàn Xỉ vội vàng thi lễ.

Sau mấy lời khách khí, Lý Tư than rằng,Nghĩ đến cuộc chiến ngày mai của Hạng đại nhân, bị quân và ta chẳng còn lòng dạ nào nữa, đột nhiên tiểu Tuấn đến tìm Xương Bình quân nói huynh hẹn y đến Túy Phong lâu, ta đang lo lắng cho nên cũng đến xem thử."

Rồi hạ giọng nói,Bị quân cũng đến!"

Hạng Thiếu Long, Ðằng Dực và Hoàn Xỉ đều giật mình, nhìn lại đám tùy tùng đang ngồi trên mình ngựa mới thấy Xương Văn quân và tiểu Tuấn đang ngồi kẹp hai bên tiểu Bàn, vị Tần Thủy Hoàng trong tương lai đó lại gắn một hàm râu giả dưới cằm, thay bộ võ phục bình thường, mỉm cười gật đầu với ba người.

Khi Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực chưa kịp phản ứng, Hoàn Xỉ đã quỳ xuống, Xương Bình quân kéo y đứng lên nói,Bị quân có lệnh không cần phải tuân theo lễ quân thần, nếu để cho kẻ khác biết thì tất sẽ nghiêm trị."

Hoàn Xỉ vội vàng đứng dậy.

Tiểu Bàn thúc ngựa bước ra cười ha ha nói,Không còn sớm nữa, chúng ta hãy lập tức lên đường."

Bọn Hạng Thiếu Long vội vàng phóng lên lưng ngựa, xuất phát về hướng Túy Phong lâu.

Trong số mọi người chỉ có Hạng Thiếu Long dám cưỡi ngựa đi song song với tiểu Bàn.

Tiểu Bàn rõ ràng trong lòng rất vui, cười nói,Sư phụ có trách ta đã là bị quân, mà còn ưa chỗ ồn ào không?"

Hạng Thiếu Long làm sao có thể cho y mất hứng được, cười nói,Dù cho chính thức ngồi lên vương vị, có lúc cũng phải thư giãn."

Tiểu Bàn kiêng nể nhất gã, thấy gã không trách mình vui mừng nói,Nghe được sư phụ trước đêm giao chiến mà vẫn đến chốn phong nguyệt, quả... ồ! Ta rất vui mừng, như thế mới là anh hùng hảo hán thật sự, vừa rồi thái hậu tìm ta, bảo ta ngăn cản lại cuộc tỷ võ này. Bảo rằng sư phụ ít có cơ hội thắng. Hừ! Trên đời này chỉ có quả... chỉ có ta mới biết được rằng không ai có thể thắng nổi sư phụ."

Hạng Thiếu Long biết từ nhỏ y đã sùng bái mình, mà hình tượng vô địch thiên hạ đã ăn sâu vào lòng y, cho nên không ai có thể thay đổi được. May mà mình hiện nay có Bách Chiến bảo đao trong tay, lại ngộ ra được Bách Chiến đao pháp, nếu không áp lực giờ đây sẽ lớn lắm, thản nhiên nói,Xem ra... bị... ồ, phải gọi ngài thế nào mới được? Nếu không, nói không chừng sẽ lộ tẩy mất."

Tiểu Bàn hớn hở nhìn người đi lại trên đường bảo rằng,Hay là cứ gọi là Tần Thủy! Tần là nước đại Tần của ta, suphụ đã từng nói ta sau này sẽ thống nhất thiên hạ rồi tự xưng là Thủy Hoàng Ðế, cho nên cứ gọi ta là Tần Thủy! Hà hà! Cái tên này cũng hay lắm."

Khi Hạng Thiếu Long đang trố mắt ra, tiểu Bàn gọi Xương Bình quân, bảo y thông báo cho mọi người cái tên mới vừa đặt.

"Sư phụ vừa rồi muốn nói gì?" tiểu Bàn quay đầu lại hỏi.

Hạng Thiếu Long cố nén lại cảm giác hoang đường vì hai chữ Tần Thủy này, suy nghĩ một lát, rồi mới nhớ lại là mình định hỏi gì, nói,Ta muốn hỏi ngài ngày mai có đến dự tiệc mừng thọ của Lã Bất Vi không?"

Tiểu Bàn ngạc nhiên nói,Cái đó còn phải hỏi à? Ta tiếc giờ đây không phải là đêm mai, thái hậu cũng sẽ đến, giờ đây ở Hàm Dương không ai muốn bỏ qua cơ hội này. Nghe nói còn có người đánh cược sự thắng thua của hai người.

Hừ! Theo sự điều tra của Xương Văn quân, đa số người đều cho rằng Quản Trung Tà chuẩn bị đầy đủ, cho nên có thể rửa sạch mối sỉ nhục lúc trước, chỉ có ta mới tin rằng người thắng sẽ là sư phụ."

Hạng Thiếu Long trong lòng buồn cười lắm, thầm nghĩ chữ đánh cược đã có từ khi văn tự ra đời, bời vì đó giống như một phần chủ yếu tính cách của con người.

Lúc này bảng hiệu của Túy Phong lâu đã hiện ra trước mặt, tiểu Bàn hớn hở nói,Vừa rồi tên Phố Cao mà Hoàn Xỉ nói chính là kẻ giàu có nhất ở Ðồn Lưu, kẻ này có thể nói là kẻ giàu có nhất ở đại Tần chúng ta ngoài Ô gia của sư phụ, chuyên buôn bán muối và sắt, lại còn buôn bán rất lớn. Kẻ này dã tâm không nhỏ, trước đây là người của Dương Tuyền quân, giờ đây qua lại với Ðỗ Bích, chúng ta phải cẩn thận."

Xương Bình quân lúc này phóng tới trước, nói,Bị... ồ, không! Tần huynh, chúng ta nên đi đến chỗ yên tĩnh hay ra chỗ ồn ào?"

Tiểu Bàn thản nhiên nói,Ðương nhiên phải đến đại đường, phải gọi tứ hoa của Túy Phong lâu ra tiếp rượu, xem bọn chúng xinh đẹp đến mức nào mà có thể mê hoặc được nhiều người đến thế."

Lời ấy vừa nói ra làm cho Xương Bình quân và Hạng Thiếu Long nhìn nhau, nhủ thầm,Ðêm nay muốn tránh chuyện cũng khó đây."

Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Bá (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN