Chương 456: Món Khai Vị Ngon Lành (2)
Liên Giao cũng là một kiếm thủ có tiếng ở Hàm Dương lúc này, từng giao đấu nhiều, mọi người thấy y tự động bước ra, đều vỗ tay hoan hô.
Lã Bất Vi rõ ràng rất có lòng tin với y, cười khà khà nói,Tốt, nhưng nhớ phải dừng lại đúng lúc."
Chỉ có Quản Trung Tà và Hứa Thương đều nhíu mày, rõ ràng là không tin tưởng vào Liên Giao.
Tiếng trống lại vang lên, mọi người đều biết tuồng hay lập tức sẽ mở màn.
Hai người đứng cách nhau khoảng một trượng, đều quay về phía tiểu Bàn, Lã Bất Vi và Chu Cơ, trước tiên cung kính thi lễ, sau đó quay sang đối thủ, bốn mắt nhìn nhau.
Hàn Kiệt tuy lúc bình thường để lại ấn tượng kiêu ngạo vô lễ, nhưng lúc này như trở thành một con người khác, rất bình tĩnh, chú ý nhìn thẳng vào đối thủ, không hề tỏ vẻ khinh địch hoặc sơ ý.
Tay phải y nắm lấy đốc kiếm ổn định mà thoải mái, hai chân hơi tách ra, bất động như núi, tuy không thủ thế, nhưng lại gây biến động cho người khác hơn bất cứ tư thế nào.
Cả bọn Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực đều thầm khen y.
ánh mắt của y trở nên sắc bén như kiếm nhưng không để lộ bất cứ tình cảm, khiến cho mọi người càng cảm thấy y thâm sâu khó lường.
Cả đại đường đều im phăng phắc, mọi người đều nín thở, hầu như có thể chờ đợi được, đó là không phải mọi người đêm nay đều nhẫn nại mà bở vì Hàn Kiệt, kẻ không có bất cứ động tác nào đặc biệt, cũng đủ khí thế trấn áp toàn trường.
Ðiều khiến cho người ta khó thở nhất mà thông tin y đã truyền đạt rõ ràng, chính là trừ y không ra tay, nếu không sẽ là thế công sấm sét.
Ðằng Dực ngạc nhiên nói,Tên tiểu tử này cùng một môn phái với Thiện Nhu, tại sao kiếm lộ hoàn toàn khác."
Hạng Thiếu Long và Kỷ Yên Nhiên vừa nhìn nhau bằng ánh mắt kỳ lạ, nghe thế thì nói,Chỉ thấy Tào Thu Ðạo dạy ra hai đệ tử hoàn toàn khác nhau, thì có thể biết Tào Thu Ðạo đã đạt đến cảnh giới của một đại tôn sư."
Ðằng Dực gật đầu đồng ý.
Phải biết rằng nếu như là một bậc kiếm thủ bình thường, thì sẽ truyền hết tuyệt nghệ của mình cho môn sinh, rất dễ dàng tạo ra một người gối ống như mình.
Chỉ có những nhân vật thông hiểu kiếm thuật thì mới có thể dạy theo tài, khiến cho môn sinh của mình phát huy được hết ưu điểm và sở trường của bản thân.
Thiện Nhu lấy nhân làm chủ nên dùng kiếm bay bướm.
Hàn Kiệt thì lấy ổn làm trọng, cho nên đường kiếm rất có uy thế.
Chỉ cần thế sự khác nhau của hai người này cũng biết được khả năng của Tào Thu Ðạo.
Liên Giao trước đây cuồng vọng kiêu ngạo, nhưng lúc sống vinh chết nhục, nên khí độ trở nên thâm trầm lặng yên chờ đợi.
Bề ngoài thì không hề thấy y lọt xuống thế hạ phong, lại còn rút ra trường kiếm giơ lên ngang trước ngực, tuy thấy rất đầy đủ, nhưng mọi người đều thấy y có vẻ như thua Hàn Kiệt, mặc dù lúc này Hàn Kiệt vẫn chưa rút kiếm ra khỏi bao.
Hai người đứng nhìn nhau trong chốc lát, Hàn Kiệt đột nhiên hơi chồm người về phía trước, như một con báo vằn đang tìm chỗ yếu của con mồi, hai mắt quắc lên nhìn thẳng vào đối thủ.
Trên thực tế cự ly giữa hai người không thay đổi, nhưng cảm thấy rằng Hàn Kiệt đã chủ động xuất kích, tình thế này quả thật không thể dùng lời để nói.
Quả nhiên Liên Giao bị khí thế hơn người của đối phương áp bức, đành lập tức ra tay quát lớn một tiếng chấn động toàn trường, thanh kiếm trong tay vẽ thành một đường cầu vồng rồi phối hợp với bộ pháp ảo diệu, tiếng thẳng tới trước khoảng một trượng. Cây trường kiếm đã biến hóa nhiều lần, cuối cùng chém xéo xuống tay đang giữ đốc kiếm của Hàn Kiệt.
Mỗi người đều biết mọi sự thay đổi trong kiếm thế của y không những có thể mê hoặc được kẻ địch, mà còn ngày càng gia tăng tốc độ, khiến cho khi đến trước mặt kẻ địch thì khí thế hay lực đạo đều đạt đến mức cao nhất.
Mà y tấn công vào tay cầm kiếm của đối thủ, là chỗ lợi hại bởi vì như vậy có thể khiến cho Hàn Kiệt không thể phát huy toàn diện kiếm chiêu được. Dù cho không làm bị thương, nhưng cao thủ giao chiến, chỉ cần một khi thất thế, nhất định sẽ khó lấy lại thượng phong, cho nên dù chiến thuật hay chiến lược, Liên Giao có thể liệt vào kiếm khách nhất lưu.
Lúc này bọn Hạng Thiếu Long đều cảm thấy Hàn Kiệt hơi sơ ý, trong lòng thầm kêu tiếc.
"Keng."
Hàn Kiệt chân phải rê về phía trước, thân người lách qua một cách kỳ dị, một luồng kiếm quang lạnh lẽo chặn lại, khi mọi người còn đang giật mình, Hàn Kiệt đã rút được một nửa thanh kiếm ra khỏi vỏ bao chặn nhát kiếm của Liên Giao nhanh như đi ện chớp.
Liên Giao không ngờ đối phương lớn gan đến thế, nên đã không kịp đổi chiêu.
Hàn Kiệt lại bước về phía trước một bước, vai phải nhô lên húc thẳng vào ngực của Liên Giao, tay phải dùng lực đẩy thanh kiếm vào vỏ, kẹp sống kiếm của Liên Giao lại.
Người trong toàn trường đều biến sắc, chiêu thế lợi hại như thế, quả thật là hiếm thấy trên đời.
Ðương nhiên như thế không thể kẹp được thanh kiếm của Liên Giao, nhưng cũng đủ cho kiếm thế của y ngưng trệ lại, nếu bị đối phương dùng vai húc thẳng vào ngực, thì bẽ mặt với mọi người, trong lúc hoảng hốt, Liên Giao rút mạnh kiếm thối lui.
Thế công kinh thiên động địa lập tức bị hóa giải, lúc này y đã mất thế chủ động.
"Keng!"
Cuối cùng thì Hàn Kiệt cũng rút thanh kiếm của mình ra.
Chỉ cần không phải là kẻ mù, thì có thể biết được đó quả là thanh kiếm hiếm có.
Hạng Thiếu Long thấy thanh kiếm của Hàn Kiệt còn hơn hẳn thanh Huyết Lãng mà Lý Mục đã tặng cho gã.
Ðằng Dực kêu lên,Liên Giao xong rồi."
"Dừng tay."
Mọi người đều ngạc nhiên.
Hàn Kiệt vốn định thừa thế đánh tới, nghe vậy đành phải dừng lại tra kiếm vào vỏ.
Liên Giao vẫn còn run sợ vì khí thế của Hàn Kiệt, tuy vẫn chưa bại trận nhưng chỉ cần thấy y lùi bảy bước thì biết ngay tình thế của y không hay ho lắm.
Mọi người định thần lại nhìn về phía ấy, thấy ra kẻ lên tiếng chính là Quản Trung Tà.
Quản Trung Tà cười ha ha nói,Dám hỏi Hàn huynh thanh bảo kiếm này chính là của ai, tên là gì?"
Nếu là kẻ khác nói lời ấy, thì sẽ khiến cho toàn trường lên tiếng trách là đã giải vây cho Liên Giao, nhưng Quản Trung Tà vẫn tỏ vẻ đó là việc đương nhiên, khiến cho người ta không dám cho rằng y đang dùng ngụy kế.
Hàn Kiệt quay sang phía Quản Trung Tà, mỉm cười rút kiếm ra khỏi bao thật là bất ngờ vung tay ném mạnh thanh kiếm ra, thanh kiếm bay về phía của Quản Trung Tà, nhưng y vận lực rất khéo léo, thanh trường kiếm đến trước mặt của Quản Trung Tà còn khoảng ba thốn thì đốc kiếm quay về phía Quản Trung Tà.
Khi mọi người đang trố mắt, Quản Trung Tà thong thả đưa tay ra cung thành hổ trào, ngón cái hướng xuống, bắt lấy sống kiếm một cách chính xác chứ không thèm nắm vào đốc kiếm.
Thời gian như ngừng lại.
Lực quán tính của thanh bảo kiếm đã hết, nằm gọn trong bàn tay của Quản Trung Tà.
Quản Trung Tà giơ thanh kiếm lên trước mặt tấm tắc khen tốt.
Hàn Kiệt thấy Quản Trung Tà ra tay, cũng biến sắc như những kẻ khác, lại mỉm cười nói,Tên thanh kiếm là Phá Quân, là một trong bảy thanh kiếm nổi tiếng của sư phụ tại hạ, chính là do âu Càn Tử chế tạo ra."
Toàn trường lập tức ồn ào, âu Càn Tử là một đại sư trong nghề rèn kiếm, từ xưa đến nay ngoài vợ chồng Can Tương và Mạc Gia, chỉ thanh kiếm này, thì có thể đổi lấy tiền tài cho một người bình thường dùng đến suốt đời không hết.
Kẻ lúng túng nhất vẫn là Liên Giao, đứng ngẩn ra giữa đại đường không biết nên tiến hay lui.
Quản Trung Tà lại khen ngợi một hồi rồi ném kiếm trả về cho Hàn Kiệt, cười nói,Kiếm hay, người còn hay hơn, trận này tệ sư đệ đã thua, ngày sau nếu có cơ hội sẽ lãnh giáo sự cao minh của Hàn huynh."
Mọi người đều vỗ tay, nhưng không phải là vì kiếm thuật tuyệt thế của Hàn Kiệt, mà là khen cho phong độ của Quản Trung Tà.
Bọn Lao ái thì đương nhiên không vui.
Bọn Hạng Thiếu Long thì trong lòng khâm phục. Quản Trung Tà đã làm thật hay, vừa có thể trấn áp được mọi người cứu về Liên Giao, càng có thể đè bẹp uy phong của Hàn Kiệt, một công nhưng được ba chuyện, đây không hổ là một kẻ có năng lực ứng biến.
Mọi người đều nhìn về phía Quản Trung Tà, rồi nhìn về Hạng Thiếu Long, rõ ràng cảm thấy Quản Trung Tà áp đảo được Hạng Thiếu Long.
Lã Bất Vi rõ ràng mừng rỡ vì thủ đoạn ứng biến có thể tránh được nỗi nhục này, nâng chén nói,Nào! Chúng ta hãy cạn chén một ly cho cuộc tỷ võ mở đầu này!“ Mọi người đều nâng chén kính lại.
Liên Giao không nói lời nào, quay về chỗ ngồi.
Hàn Kiệt nhận chén mỹ tửu do kẻ hầu hạ dâng lên, uống xong rồi mới quay về chỗ ngồi, ra vẻ của một kẻ đắc thắng.
Khi Lã Bất Vi lại định lên tiếng, Quốc Hưng ở phía sau chiếu Lao ái đột nhiên đứng dậy, trước tiên thi lễ với bọn tiểu Bàn, rồi lớn giọng nói,Cuộc chiến ban nãy quả là tuyệt vời nhưng vẫn chưa hết hứng, tiểu nhân thật to gan, muốn mời một vị cao nhân bồi tiếp cho tiểu nhân, mong thái hậu, bị quân và trọng phụ chấp nhận."
Lời ấy vừa buông ra, toàn trường đều lặng yên, thầm đoán y đang khiêu chiến với kẻ nào.
Cả Lao ái cũng nhíu mày, rõ ràng chuyện này vẫn chưa được y đồng ý trước.
Chỉ những người Vị Nam võ sĩ hành quán là đều đắc ý, không cần nói đã biết là có dự mưu, muốn mượn cơ hội này để giành lại tiếng tăm cho Hành Quán.
Hạng Thiếu Long chợt hiểu ra, đã biết kẻ mà Quốc Hưng muốn khiêu chiến là ai.
Đề xuất Linh Dị: Thần Thánh La Mã Đế Quốc