Chương 46: Người Tình Thục Nữ (2)
Ni phu nhân lén nhìn gã, hai ánh mắt chạm nhau, toàn thân rúng động. Làm thế nào đây? Tại sao mình lại lúng túng như thế?
Hạng Thiếu Long thấy dáng vẻ nàng như thế, nghĩ bụng công tử Bàn nói đúng, hạ giọng nói,Chúng ta vào Lâm Trung đình ngồi nhé?"
Lâm Trung đình là một nơi yên tĩnh nhất trong cung của Ni phu nhân. Đó là một cái đình nhỏ khuất trong rừng quế, là một nơi hẹn hò tốt.
Câu này chính là một lời hẹn.
Ni phu nhân lặng người đi, ngẩng đầu nhìn gã, trong mắt đầy vẻ phức tạp, muốn nói nên thôi.
Hạng Thiếu Long biết nội tâm nàng đang lo lắng, đang mâu thuẫn giữa việc thủ tiết với vong phu và tìm hạnh phúc mới cho mình. Hạng Thiếu Long không chờ nàng trả lời, sau khi nhìn xung quanh không có ai, kéo tay nàng hướng về phía rừng quế.
Ni phu nhân bị gã kéo tay, muốn rút ra nhưng không thoát, chỉ đành trách nhẹ gã,Hạng tiên sinh...“
Hạng Thiếu Long đang nắm bàn tay mềm mại của nàng, lòng cảm thấy ngọt ngào, không thèm để ý đến nàng có đồng ý hay không, cả hai xuyên qua rừng quế, Lâm Trung đình đã hiện ra trước mắt.
Ni phu nhân bỗng vùng thật mạnh, rút tay ra khỏi bàn tay của gã, đứng yên cúi đầu buồn bã nói,Tiên sinh hãy tôn trọng danh tiết của Triệu Ni."
Hạng Thiếu Long biết dục tốc bất đạt, nói,Hạng Thiếu Long ta làm sao ép người được! Chúng ta hãy ngồi xuống."
Ni phu nhân nhỏ nhẹ nói,Nhưng người phải hứa trước với ta rằng phải giữ lễ mới được."
Hạng Thiếu Long nghĩ thầm sợ nhất là nàng không chịu giữ, nếu nàng mà giữ được, thoát khỏi bàn tay phật Như Lai của Thiếu Long này, ta sẽ không lấy họ Hạng nữa mà đổi thành họ Triệu của nàng.
Gã vui vẻ bước vào đình, ngồi trên bao lơn bằng đá, đưa tay mời nàng,Phu nhân mời ngồi."
Ni phu nhân hình như quên rằng Hạng Thiếu Long vẫn chưa hứa rằng không được vô lễ với mình nữa, dịu dàng bước tới bên gã, dựa vào bao lơn. Vì Hạng Thiếu Long ngồi trên bao lơn nên hai người cao bằng nhau, hai mặt đối vào nhau, bồn mắt giao nhau.
Lần này Ni phu nhân bạo dạn hơn nhiều, không di chuyển ánh mắt nữa, chỉ là lộ ra vẻ mặt lúng túng, không thể che đậy được tình cảm của mình.
Hạng Thiếu Long vui lắm, biết được nàng đã bị mình hấp dẫn, nhưng vẫn không gấp gáp, gã dịu dàng nói,Có ngửi thấy mùi hoa quế chăng?"
Ni phu nhân càng đỏ mặt hơn gật nhẹ đầu, ừ nhỏ một tiếng.
Hạng Thiếu Long từ từ đưa tay phải ra, vuốt ve một bên eo nàng, rồi kéo ra phía trước. Ni phu nhân không đứng vững nữa đổ ập vào lòng gã.
Hơi thở của hai người trở nên nặng nề.
Ni phu nhân run rẩy như một con chim nhỏ trong lòng gã, nhưng không hề tỏ ra phản đối, ngay cả tai cũng đỏ lên, lòng như lửa đốt. Chín năm thủ tiết đã tan thành nước.
Đó là một khoảng thời gian thật dài.
Hạng Thiếu Long ôm sát nàng vào lòng, suýt tí nữa là hôn lên đôi môi của nàng.
"Quế hoa làm sao thơm bằng phu nhân chứ!“
Ni phu nhân lúng túng, giận dỗi nói,Chẳng phải là đã nói không vô lễ với thiếp rồi sao?"
Hạng Thiếu Long giỏi nhất là đối phó với nữ nhân, biết lúc này mình càng vô lại thì càng đắc thủ, ngạc nhiên hỏi,Ðây sao lại là vô lễ được, chẳng là đại lễ của Chu Công hay sao?"
Ni phu nhân giận lắm nhưng không nói ra được, vì đôi môi nàng đã bị chặn lại.
Triệu Ni vốn là người đoan trang thủ lễ, ngay cả trượng phu lúc sinh tiền cũng tôn trọng nàng lắm. Vô lễ như Hạng Thiếu Long lúc này đối với nàng mà nói thì thật quá đáng, đó chính là nguyên nhân nàng không chấp nhận công tủ Bàn trêu ghẹo bọn nữ tỳ. Nhưng trong những gia đình quý tộc khác, phụ mẫu thông thường làm ngơ những chuyện như thế này.
Nhưng Hạng Thiếu Long còn cả gan hơn vong phu của nàng nhiều, đến khi Hạng Thiếu Long hôn lên môi nàng, nàng mới đưa tay đẩy ra.
Nhưng ngược lại càng khiến cho Hạng Thiếu Long cả gan hơn. Lúc đầu gã chỉ vì muốn trêu ghẹo nhưng sau đó là tình cảm thật.
Ni phu nhân bấu lấy vai áo gã, vùng vẫy thật mạnh, rồi đành buông tay.
Trong thời khắc tên sắp bắn ra thì có tiếng bọn nô tỳ truyền đến, hai người giật mình buông nhau ra.
Ni phu nhân vội vàng nói,Xin chàng chặn chúng lại, đừng để bọn chúng thấy được dáng vẻ của người ta lúc này."
Hạng Thiếu Long cấu mạnh vào đùi nàng, chạy ra phía ngoài rừng, chặn tên nữ tỳ đang chạy đến,Chuyện gì?"
Tên nữ tỳ hơi đỏ mặt, thi lễ rồi nói,Ðào công ở Ô phủ đến tìm tiên sinh."
Hạng Thiếu Long nói,Tỷ tỷ bảo ông ta đợi một chốc, ta sẽ lập tức đến ngay."
Tên nữ tỳ ấy thỏ thẻ nói,Tiên sinh hãy gọi tôi là Doanh nhi!" rồi mỉm cười với gã, quay người đi.
Hạng Thiếu Long quay lại Lâm Trung đình thì Triệu Ni đã chuồn mất, lúc ấy gã mới vào đại sảnh gặp Ðào Phương.
Ðào Phương dáng vẻ hơi mệt mỏi, gặp gã hạ giọng nói,Ta vừa nhận được một tin bí mật, lần này ngươi đưa công chúa Triệu Thiên đến thủ đô Ðại Lương nước Ngụy, sẽ rất nguy hiểm, không những bọn mã tặc đang chờ ngươi mà nghe nói nước Tề cũng muốn phá hoại cuộc giao dịch hôn nhân giữa nước Ngụy và Triệu, muốn tìm người hủy hoại trinh tiết của Triệu Thiên, Thiếu Long ngươi phải cẩn thận đấy."
Hạng Thiếu Long nói,Chuyện này rất bí mật, tại sao thông tin có thể lọt ra ngoài được?"
Ðào Phương than,Ðương nhiên là có kẻ cố ý để tin lọt ra ngoài, theo như ta thấy, có lẽ bọn gian đồ Triệu Mục hoặc Thiếu Nguyên quân làm chuyện này."
Hạng Thiếu Long lặng người đi,Như thế có lợi gì cho bọn chúng? Thiếu Nguyên quân dù sao cũng cùng hội cùng thuyền với chúng ta, nếu bị tấn công y làm sao thoát thân được?"
Ðào Phương nói,Nội tình có lẽ rất phức tạp, ta đến đây là để nhắc nhở ngươi, sáng sớm ngày mai ngươi phải khởi hành rồi."
Khi Ðào Phương quay về, Doanh nhi ra báo rằng Ni phu nhân muốn gặp gã.
Hạng Thiếu Long hơi bất ngờ, bước vào thư trai thì thấy Ni phu nhân.
Sau khi Doanh nhi ra khỏi, Hạng Thiếu Long dè dặt ngồi xuống trước mặt nàng, dịu dàng hỏi,Phu nhân có còn trách ta vô lễ chăng?"
Ni phu nhân nhìn gã với cặp mắt phong tình, cúi đầu e lệ nói,Ngài đã vô lễ từ lâu rồi, thiếp còn gì có thể trách tiên sinh được chứ?"
Hạng Thiếu Long mỉm cười ngồi sát lại,ân sủng của phu nhân, Hạng Thiếu Long xin nhận lấy!“
Đề xuất Tiên Hiệp: Phàm Nhân Tu Tiên (Dịch)