Chương 468: Lại Dùng Kế Độc (1)
G
iờ đây đội quân tốc viện của Hoàn Xỉ đã trở thành một mấu chốt trong cuộc đấu tranh chính trị ở Hàm Dương, nếu Tiểu Ban nắm được đội quân tinh nhuệ này thì khi thấy bất cứ kẻ nào có hành động khác lạ, thì phải để ý sự tồn tại của bọn họ.
Vì thành viên được chọn của đội quân tốc viện trong đội quân này ở ngoài tập trung huấn luyện nên không hề bị kẻ khác mua chuộc như cấm vệ, đô vệ, hoặc đô ky.
Do đó Lã Bất Vi tìm trăm phương ngàn kế cứng mềm có cả, cũng phải tìm cách cài người của mình vào đội quân tốc viện này.
May mà người y chọn là Mông Võ và Mông Ðiềm, ngoài ra y làm thế cũng là để lấy lòng Mông Ngao.
Ðiều ấy thật hợp ý tiểu Bàn và Hạng Thiếu Long.
Khi Hoàn Xỉ đề nghị tăng lên hai phó tướng, bọn người Lã Bất Vi lập tức tiến cử huynh đệ họ Mông, tiểu Bàn cứ giả vờ chần chừ một chút rồi mới chấp nhận.
Lao ái không kịp trở tay nhất thời không kịp tìm ra hai người đủ điều kiện, chỉ đành thở dài càng tăng thêm lòng đố ky của y đối với Lã Bất Vi.
Hạng Thiếu Long đương nhiên trong lòng cười thầm, giờ đây nguyện vọng duy nhất của gã, là sau khi hắc long xuất hiện có thể sống được những ngày tháng bình an, chờ đến khi tiểu Bàn đăng cơ, số của Lã Bất Vi đã hết, thì sẽ quét sạch một mẻ hai phe Lã Lao rồi sau đó thối lui.
Sở dĩ gã kiên quyết như vậy là vì chán ghét chiến tranh không nỡ nào nhìn thấy cảnh nước Tần tiêu diệt sáu nước kia mà còn có một nguyên nhân quan trọng hơn đó là sự biến chất của tiểu Bàn.
Tần Thủy Hoàng trong lịch sử là một kẻ chuyên chế tàn bạo, lại cực kỳ xa hoa, nếu gã vẫn tiếp tục ở bên cạnh tiểu Bàn thì làm sao có thể chấp nhận được.
Cách duy nhất là tránh đi.
Gã đang chi phối lịch sử, mà lịch sử cũng đang chi phối gã mối quan hệ này, e rằng trời cũng không thể rõ được.
Sau buổi tảo triều, bọn người phe Lã Bất Vi thì vui mừng hớn hở, bọn tiểu Bàn cũng ngầm thích thú.
Hạng Thiếu Long được tiểu Bàn vời vào trong thư trai, cùng với bọn Xương Bình Quân, Lý Tư, nghiên cứu chuyện hắc long xuất hiện rồi mới ra khỏi hoàng cung.
Ði ngang qua phủ Cầm Thanh, nén không được lại vào tìm nàng, nào ngờ Cầm Thanh đang sai bọn hạ nhân thu dọn hành lý, thấy gã đến thì kéo gã đến một bên mà khóc rằng,Thiếp đang sai người đi tìm chàng, Hoa Dương phu nhân đã ngã bệnh, thiếp phải lập tức đến Ba Thục!“ Hạng Thiếu Long lúng túng nói,Nàng đi vội đến thế ư?"
Cầm Thanh vội ngã vào người gã nói,Phu nhân đối với thiếp ơn nặng như núi, mấy ngày này sức khỏe ngày một yếu đi, có thể gắng gượng đến hôm nay đã là hiếm có. Cho nên Cầm Thanh dù có thế nào cũng phải ở bên cạnh người trong những ngày tháng cuối cùng, khi mọi chuyện kết thúc thiếp sẽ về lại bên chàng, đừng nói với thiếp những lời khó nghe như vậy được không?"
Hạng Thiếu Long hỏi,Bị quân biết chưa?"
Cầm Thanh nói,Vừa mới sai người đi thông báo cho người và thái hậu."
Hạng Thiếu Long không còn gì để nói, ân cần dặn dò xong thì đưa nàng lên đường. Ðến khi ra ngoài thành Hàm Dương, thì nhà nào cũng vừa mới lên đèn, nhớ đến cuộc hẹn với Lao ái chỉ đành thở dài, vội vàng đi đến Túy Phong lâu Bước vào Túy Phong lâu, Ngũ Phù tiến lên tự mình, dẫn gã đến biệt viện mà Lao ái đã đặt, cung kính nói rằng,Nội sử đại nhân đã đến trước."
Hạng Thiếu Long thuận miệng nói,Còn những kẻ nào khác nữa?"
Ngũ Phù nói,Ða số là khách thường của nội sử đại nhân, ngoài ra còn có Phố gia nữa."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên dừng bước hỏi,Phố Cao cũng đến sao?"
Lúc này hai người vẫn đứng trên con đường nhỏ ở trong vườn chốc chốc lại có thị nữ và khách khứa đi ngang. Ngũ Phù kéo Hạng Thiếu Long đi vào chỗ có cây um tùm, sau khi nhìn ngang liếc dọc không thấy ai ngoài bọn thiết vệ, rồi mới hạ giọng nói,Ðại tướng quân xin hãy nghe mấy lời từ gan ruột của Ngũ Phù."
Hạng Thiếu Long thầm mắng những kẻ chịu tin những người như Ngũ Phù mà cũng có những lời trong gan ruột thì thật là ngu ngốc.
Bề ngoài thì vờ biến sắc mà nói rằng,Xin Ngũ lâu chủ hãy nói thẳng." Ðồng thời phất tay ra hiệu bọn Kinh Thiện quan sát động tĩnh xung quanh.
Ngũ Phù đột nhiên quỳ xuống đất đập đầu nói,Ngũ Phù nguyện đi theo đại nhân. Về sau nhất định trung thành với đại nhân.
Hạng Thiếu Long cảm thấy buồn cười nói cho cùng Ngũ Phù cũng thuộc loại là người có danh tiếng, là một ông chủ của thanh lâu lớn nhất Hàm Dương giờ đây lại xin đi theo mình, thật khiến cho người ta chẳng hiểu gì.
Vội vàng đỡ y dậy,Ngũ lâu chủ xin đừng làm thế."
Nào ngờ Ngũ Phù vẫn không chịu đứng dậy, kẻ này cũng diễn tuồng thật giỏi, run giọng mà nói rằng,Ngũ Phù giờ đây rất hối hận đã dự phần hãm hại đại tướng quân, chỉ mong về sau hết lòng hết sức làm việc cho Hạng đại nhân. Nếu Hạng đại nhân không chấp nhận thì thà rằng một dao giết chết tiểu nhân là xong."
Hạng Thiếu Long nào không hiểu lòng dạ của y.
Hạng tiểu nhân như Ngũ Phù cũng như loại cỏ dại mọc trên thành, gió chiều nào thì ngả theo chiều ấy.
Trước đây y tưởng rằng chủ nhân thật sự của y là Lã Bất Vi, vì thế a dua theo y để hãm hại Hạng Thiếu Long, nhưng giờ đây dần phát hiện ra gã không dễ đụng đến, mấy ngày trước lại phát hiện ra giữa gã và bị quân thân thiết đến nỗi cùng đến thanh lâu, lại có những đại tướng trọng thần như Vương Hột, Vương Lăng ủng hộ, lại thêm Hạng Thiếu Long lại vừa đánh bại Quản Trung Tà, được thăng làm đại tướng quân, cứ như thế Lã Bất Vi bị tiêu diệt, thì Ngũ Phù y nhẹ thì bị đuổi khỏi Hàm Dương, nặng thì bị giết cả nhà. Trong tình huống này chỉ còn cách là tỏ lòng trung thành với Hạng Thiếu Long.
Cũng có thể là Ngũ Phù đã mua phía tiểu Bàn thắng.
Cho nên Ngũ Phù tuy là hạng người đầu đường xó chợ, nhưng cũng có tầm nhìn xa hơn rất nhiều người, Hạng Thiếu Long trầm ngâm một lát nghiêm giọng nói,Nếu muốn Hạng Thiếu Long này coi lâu chủ là người của mình thì lâu chủ phải hành động chứng minh thành ý của ngươi, vả lại sau này phải một lòng một dạ nếu không ta sẽ không tha cho ngươi."
Ngũ Phù dập đầu nói,Mong đại tướng quân cứ yên lòng nói cho cùng Ngũ Phù này cũng là người Tần ngày đó hồ đồ một lúc tưởng rằng trọng phụ là người bị quân tin cậy mà đại tướng quân lại là...“ Hạng Thiếu Long bị người ta lừa gạt nhiều lần, làm sao chỉ có mấy lời mà đã tin tưởng y, trong lòng bực bội nạt lớn,Ðứng dậy cho ta."
Ngũ Phù vẫn cứ đập đầu mà rằng,Lần này Ngũ Phù có chết vẫn tố cáo âm mưu của Lao ái với đại tướng quân."
Hạng Thiếu Long tất biết trong tay y đã có con cờ nên mới đòi đi theo mình như thế này, nhưng vẫn không đoán được có liên quan đến Lao ái, nửa tin nửa ngờ mà rằng,Nếu Lao ái có âm mưu làm sao để cho ngươi biết?"
Ngũ Phù nói,Chuyện này xin hãy để cho tiểu nhân nói ra cho rõ ràng."
Hạng Thiếu Long hạ giọng nạt,Nếu ngươi không đứng dậy, ta lập tức bỏ đi."
Ngũ Phù hoảng sợ đứng dậy, Hạng Thiếu Long kéo tay y đến cây cầu nhỏ trong vườn, bảo,Nói đi. Nhưng không được dối lừa một chữ nào, nếu không ngươi sẽ không thấy mặt trời vào ngày mai nữa."
Ngũ Phù tẽn tò nói,Tiểu nhân làm sao dám lừa gạt đại nhân, đại tướng quân."
Dừng một lát rồi tiếp tục,Trong phủ nội tề gần đây có một người tên là Mao Tiêu, kẻ này tiếng tăm vang lừng, nhất là về tài dùng độc dược."
Hạng Thiếu Long giật mình Mao Tiêu chẳng phải là nội gián của tiểu Bàn hay sao? Tại sao lại liên quan đến y?
Chẳng lẽ đó là một mưu phản gián?
Ngũ Phù thấy gã trầm ngâm không nói, phần nào đoán được nguyên nhân trong đó, tưởng rằng gã không tin, nhấn mạnh rằng,Kẻ này từng là ngự y của Tề Vương."
Đề xuất Tiên Hiệp: Sủng Mị