Chương 470: Lại Dùng Kế Độc (3)
Hạng Thiếu Long đương nhiên không thể xem mỹ nhân là hàng hóa, song người của thời đại này ai cũng thế. Hoa đã có chủ đương nhiên là tài sản riêng của nam nhân, hoa không có chủ thì là một món hàng có thể mua bán trao tặng nhau. Cho nên Ðiền Mỹ Mỹ và Dương Dự đều hân hoan không lấy đó làm giận. Lại còn mỉm cười nhìn Hạng Thiếu Long chờ đợi gã chọn lựa.
Hạng Thiếu Long trở nên lúng túng thà đừng nghe lời của Ngũ Phù còn hơn có lời của y vào trong tai, gã không còn nhận rõ thái độ của mình với hai nữ nhân mình nữa.
Ung dung mà mỉm cười rằng,Hạng mỗ làm sao dám dành người của Lao đại nhân, đại nhân cứ giữ lại. Hạng mỗ gọi cô nương khác là xong!“ Phố Cao cười lớn nói,Hạng đại nhân quả thật lợi hại, đã tránh đắc tội với một trong hai vị mỹ nhân của chúng ta.
Nếu Phố mỗ sớm biết trước được bản sự này của đại nhân, thì sẽ không phán đoán sai trước khi đại nhân tỷ võ, khiến cho giờ đây túi đã trống trơn, chỉ đành nhờ vào Lao đại nhân tiếp tế mới có được thân mật với Tiểu Lôi."
Nói xong kéo Bạch Lôi vào lòng hôn lên má.
Bạch Lôi cấu lên đùi của Phố Cao khiến cho mọi người ai nấy đều cười nghiêng ngả.
Chẳng biết là vì đã nắm rõ âm mưu của Lao ái hay không, Hạng Thiếu Long thấy mình không thể nào hòa nhập với không khí ở đây, nhớ lại mình trước kia thường đến chốn hoa rượu mới biết được mình đã thay đổi nhiều.
Lúc này gã vẫn chưa hiểu rõ mối quan hệ giữa Phố Cao và Lao ái, theo lý Phố Cao cùng một phe với Ðỗ Bích, là phái cùng ủng hộ cho Thành Kiều, kẻ đứng sau lưng là Tú Lệ phu nhân. Trở thành thế nước lửa với phái Lao ái và thái hậu, nhưng giờ đây lại ngồi chung với Lao ái thật khiến cho người ta thật khó hiểu.
Từ ánh mắt của Phố Cao có thể thấy được con người y là thâm trầm đa trí, có dã tâm nhưng y luôn tỏ ra cho người ta thấy rằng mình chỉ là một thương nhân ham tửu sắc tiền tài, từ điểm này có thể biết được y quả thực không đơn giản.
Lệnh Tề cười nói,Phố lão bản quả thật biết nói chơi, ai mà không biết sinh ý của ngài vượt qua Tần, Triệu, càng làm càng lớn."
Phố Cao than thở,Nói đến làm sinh ý thì làm sao bằng được nhạc phụ đại nhân của đại tướng quân, giờ đây cả Quan Trung, Ba Thục và Hà Ðông đều trở thành vật trong túi của ông ta, không nói đến súc vật, chỉ nói đến, dâu, tằm, gai, cá, muối, đồng, thiếc, lợi nhuận thu về cũng khiến cho người ta giật mình, làm sao có thể so sánh với một người buôn bán nhỏ như tài hạ được."
Lao ái cười gượng,Phố gia không phải muốn tranh thủ sự thông cảm, nhờ Hạng đại nhân khuyên Ô gia trả món tiền đã thắng về cho ngài đấy chứ!“ Cả Hạng Thiếu Long cũng phải cười gượng. Cả Phố Cao này cũng có sức thu hút.
Lệnh Tề bình thản nói,Ðại bản doanh của Phố gia, chỉ luận Tam Xuyên từ xưa là đất đai của đế vương, còn những nơi khác như Thái Nguyên, Thượng Ðạt, đều là đất Trung Nguyên, lại là con đường quan trọng đi về hai phía đông tây, sản vật phong phú thương nhân qua lại nơi này, kinh tế phát đạt. Phố gia nói như thế chẳng phải là giống thê thiếp của người ta thì luôn đẹp!“ Lời ấy khiến cho mọi người cười ầm lên.
Hạng Thiếu Long ngầm để ý đến tên mưu sĩ này của Lao ái, tuy chỉ có vài câu nói nhưng cũng đủ y là người có kiến thức.
Tên nội gián do tiểu Bàn cài vào vẫn chưa thấy xuất hiện có lẽ ngày tháng vẫn chưa được bao nhiêu, nên vẫn chưa được Lao ái tin cậy. Ðợi âm mưu hại chết tiểu Bàn của y thành công, tình hình sẽ thay đổi.
Lúc này Phi Yến ngồi bên cạnh Lao Tứ bỗng kêu thét lên, thì ra Lao Tứ nén không được nên động tay động chân với nàng.
Tứ hoa của Túy Phong lâu là danh kỳ nổi tiếng của Hàm Dương, địa vị tuy hơi thấp kém nhưng muốn chạm vào thật khó hơn lên trời. Những kẻ quyền quý như Lã Bất Vi, Lao ái cũng phải tốn không ít công phu mới có thể động đến được họ. Ðiều này cũng là bởi giá trị của bọn họ không tầm thường. Giờ đây Lao Tứ lại vội vàng như thế cũng có thể thấy kẻ này chỉ là hạng tầm thường. Toàn nhờ là người thân của Lao ái, nên mới có địa vị này.
Lao ái và Lao Tứ cũng giống như Lã Bất Vi và kẻ bị bại chức là Lã Hùng, có thể thấy dùng người thân từ xưa đến nay là một tệ đoan, nhưng đó cũng một trong những lý do của sự thất bại.
Ðột nhiên Hạng Thiếu Long cảm thấy hối hận.
Năm xưa chỉ vì ham cái vui nhất thời mà trừ khử Lã Hùng, quả thực là không thông minh, nếu cứ để y ở lại trong đô vệ thì có thể lợi dụng y để kiềm chế Quản Trung Tà.
Nghĩ đến đây dù thế nào cũng phải đối xử tốt với Lao Tứ, trước khi Lao ái bị hạ bệ.
Lao ái trừng mắt nhìn Lao Tứ rồi nâng chén tạ tội với Phi Yến. Nàng mỹ nữ thống hận Hạng Thiếu Long ấy mới chuyển giận thành vui.
Phố Cao vì muốn vãn hồi không khí, than rằng,Cứ nói về làm sinh ý, trọng phụ mới là cao thủ, chỉ cần thấy những ghi chép kỹ thuật làm nông trong Lã thị Xuân Thu của ông ta, đề cập rất nhiều vấn đề rộng lớn như phân biệt thổ tính, cải tạo thổ nhưỡng, trừ cỏ, diệt trùng, bón phân, thâm canh, sản xuất theo mùa, thì đã biết kiến thức của ông ta quả thật hơn người."
Hàn Kiệt cười nhạt,Nếu Hàn Kiệt này có được quyền thế và tài lực như y thì cũng sẽ viết ra một bộ Hàn thị Xuân Thu, giờ đây người tài ở đại Tần đâu đâu cũng có, muốn làm gì mà chẳng được?"
Hạng Thiếu Long đương nhiên biết Phố Cao lòng dạ chẳng tốt lành gì, có ý đồ đào sâu mối mâu thuẫn giữa hai đảng Lã và Lao. Nhưng cũng thầm lo lắng.
Từ khi nghĩ đến dùng thuyết Ngũ đức thủy chung để đối kháng với Lã thị Xuân Thu, gã đã coi sơ qua Lã thị Xuân Thu, thật ra đây là một tác phẩm to lớn ảnh hưởng sâu sắc đến phần tử tri thức của thời này, đó là một sự di chuyển về mặt tư tưởng, đại khái có thể gọi là Lã thị chủ nghĩa.
Cho nên dù cho mưu gian của Lao ái có thành công đi nữa, thì kẻ có khả năng được lợi nhất không phải là Lao ái mà là Lã Bất Vi.
Lã Bất Vi dễ dàng tạo ra khí thế bao trùm lên Chu Cơ. Khi y chính thức bước lên chiếc ghế nhiếp chính đại thần, nhờ vào thực lực của y trong hai bên văn võ, Hạng Thiếu Long và Lao ái sẽ gặp họa lớn.
Trong lúc suy nghĩ mông lung, thì có giọng oanh vàng vang lên,Hạng đại tướng quân đang suy nghĩ gì mông lung, mà rượu không nhấp môi, phải chăng là không khỏe?"
Hạng Thiếu Long liền giật mình, thấy ánh mắt của mọi người quan tâm đến mình là Dương Dự đa tình, thuận miệng nói luôn,Ðêm qua uống nhiều, tỉnh dậy thì đầu óc lâng lâng."
Ðang muốn tìm cớ để chuồn, thì Lao ái đã lên tiếng,Nếu Mao tiên sinh không phải được bị quân gọi vào cung coi bệnh, thì sẽ sai y coi bệnh cho Hạng đại nhân. Mao tiên sinh trước đây là danh y, đảm bảo có thể dùng thuốc để lùi cơn say."
Hạng Thiếu Long nhất thời đổ mồ hôi.
Tiểu Bàn gọi Mao Tiêu vào trong cung, tất nhiên là lấy cớ xem bệnh để hỏi tin tức, nhưng Mao Tiêu là kẻ thi hành âm mưu của Lao ái, nếu dùng lời lẽ khéo léo, lại ngầm ra tay lừa tiểu Bàn uống thuốc độc, đó chẳng phải là họa lớn giáng xuống hay sao?
Nhưng nghĩ bụng tiểu Bàn chính là Tần Thủy Hoàng, chắc không thể bị khác hại đến nỗi trở nên ngu si, chỉ là chuyện đời khó đoán, lòng làm sao yên được, nghĩ đến đây, lập tức trong bụng như lửa đốt, đứng phắt dậy thi lễ nói,Mong các vị thứ lỗi, Hạng mỗ chợt nhớ ra một chuyện gấp, nên phải lập tức đi trước để xử lý."
Mọi người đều ngạc nhiên nhìn về hướng gã.
Đề xuất Voz: Những câu chuyện kì bí của "Người Lính"