Chương 476: Hào Quang Lấp Lánh (2)
Hạng Thiếu Long thấy Xương Bình quân không nén nổi sự biến sắc, trong lòng thầm kêu không hay.
Xương Bình Quân tuy là hạng người có trí mưu, nhưng thiếu kinh nghiệm, vẫn không phải là đối thủ của bọn Lã Bất Vi, Vương Quan.
Lần này bản dự toán tài chính mới của Lã Bất Vi quả thật là một bản kế sách đoạt quyền chu toàn, khiến cho Lã Bất Vi có thể được tự do tăng thuế, đồng thời mở rộng quân đội.
Một khi tiểu Bàn và Chu Cơ đã phê, Lã Bất Vi có thể muốn làm gì là làm, lợi mình mà làm hại người. Những tướng lĩnh như Hoàn Xỉ đều phải xem mặt y hành sự.
Tiểu Bàn có lẽ sẽ nắm được ba quân lớn ở Hàm Dương, nhưng đối với quân ngoài Hàm Dương, thì lại bị Lã Bất Vi khống chế.
Cho nên chuyện này rất căng thẳng.
Xương Bình quân sửng người một lát, đột nhiên cười ha ha nói,Xin mời Lý Tư đại nhân hãy bẩm tấu những điều đã nghiên cứu cho bị quân biết."
Rồi lôi Lý Tư ra.
Hạng Thiếu Long và tiểu Bàn đều yên tâm, biết rằng đây là kế hay nhất trong lúc không có kế.
Lý Tư là trưởng sử, có nghĩa là thư ký riêng của tiểu Bàn, phụ trách chuyện xử lý văn thư, nhưng Xương Bình quân đã gọi đích danh y ra người khác cũng khó mà phản đối.
Những bọn võ tướng như Vương Hột, Vương Lăng chỉ biết cầm quân đánh trận, nhưng nói đến kinh tế chính trị, thì không phải là đối thủ của Lã Bất Vi, Vương Quan cũng chẳng thể nào giúp được.
Chỉ có Lý Tư là người phù hợp nhất.
Lý Tư trong lòng thầm mừng, bước ra đến giữa điện. Trước tiên thi lễ rồi mới tấu rằng,Thống nhất thiên hạ là quốc sách của đại Tần ta, chuyện này không ai phản đối. Nhưng quản lý đất nước cũng như lái thuyền giữa cơn giông tố, nếu không cẩn thận thì có thể nặng là mất người, nhẹ thì khiến cho dân nổi loạn cho nên không thể gấp gáp được, trước tiên phải hiểu được dân tình, mới có thể quản lí được."
Thái Trạch rõ ràng không hề coi Lý Tư ra gì, hững hờ mà nói rằng,Bọn lão thần đều được trọng phụ chỉ thị quan sát các quận, thấy rằng việc thu thuế là rất hợp lý, không hề làm việc sơ sót, trưởng sử đại nhân đã quá lo xa."
Lã Bất Vi vuốt râu cười,Nếu trưởng sử đại nhân có cơ hội xin hãy xem xét thực tế, thì mới hiểu thư đề nghị lần này mà bổn trọng phụ trình lên cho bị quân, quả thật là một thành quả của nhiều người, đại Tần ta có lớn mạnh hay không là ở trong đó Mong bị quân thái hậu phê chuẩn, rồi lập tức thi hành ngay."
Các quan đều phụ họa.
Bọn Xương Bình quân đều nhíu mày.
Chỉ có Hạng Thiếu Long trong lòng vẫn bình tĩnh, biết Lý Tư chắc chắn sẽ có cách phản kích.
Quả nhiên Lý Tư ung dung cười,Cái gọi là hữu danh thực chứng, chính là phải có bằng chứng thực tế, thì mới có thể khiến cho người ta nghe theo. Nếu chiếu theo đề nghị của trọng phụ mà tăng thuế cho quận Ba, Thục, Nhất thì chuyện này vạn lần không thể thi hành được."
Lã Bất Vi không ngờ Lý Tư lại công nhiên đối đầu với ông chủ cũ của mình, sắc mặt không vui nói rằng,Kẻ giàu thì tăng lên, kẻ nghèo thì giảm xuống, đó là quy tắc thu thuế, Ba Thục là nơi giàu có, là nguồn tài nguyên của đại Tần ta. Trưởng sử cớ sao lại nói lời ấy?"
Lý Tư không hề bị những lời nói của y hù dọa, ngang nhiên mà cãi lại rằng,Ba Thục không những là gốc của đại Tần ta, mà còn là chỗ quan trọng mang tính chiến lược, binh giáp ở các nơi khác, nếu xuôi theo dòng Mân Gian, năm ngày có thể đến Sở Dĩnh, là nơi cần phải dành lấy nếu muốn thống nhất vùng tây nam và phạt Sở. Ðể giữ vững Ba Thục, cần phải xem xét tình hình mà thi chính, thực hiện chính sách ưu đãi. Nhưng vi thần lại không thấy được điều này trong thư kiến nghị của trọng phụ?"
Ngừng một lát rồi nói với vẻ chắc chắn,Ba Thục tuy có tài nguyên phong phú, nhưng lại là nơi đất rộng người thưa, dân trí tương đối thấp rất nhiều nơi vẫn còn lạc hậu, nếu tăng thuế ở đây e rằng một khi vượt quá khả năng gánh vác thì xôi hỏng bỏng không. Kế đến là ở Ba Thục có nhiều chủng tộc, hung hãn thiện chiến, nếu khiến cho dân nổi loạn thì dù có thể dẹp yên thì cũng tổn thương nguyên khí, đào sâu thêm thù hận. Cho nên chi bằng phải giảm nhẹ tô thuế lấy lòng người, đó mới là thượng sách. Vi thần đề nghị muốn đứng chân vững ở Ba Thục thì phải xem xét vấn đề kinh tế ở đây, mong bị quân, thái hậu và trọng phụ xem xét."
Tiểu Bàn sáng mắt lên, hưng phấn nói,Lời của Lý khanh gia nói rất có lý, trước tiên phải làm cho dân giàu nước mạnh đó mới chính là thượng sách. Thống nhất thiên hạ không phải là chuyện một năm hai năm, huống chi chuyện đào kênh Trịnh Quốc hao tốn tiền của, nếu lại lấy tiền tài nguyên ở hai xứ Ba, Thục khiến cho dân ở đây nổi loạn thì quả nhân thật sự hổ thẹn với các bậc tiên vương."
Hạng Thiếu Long thầm kêu hay.
Chỗ lợi hại của Lý Tư là phê bình Lã Bất Vi về mặt chiến lược, đồng thời công kích y về điểm này, khiến cho ai cũng cảm thấy rằng cả bức thư kiến nghị chỗ nào cũng có lỗ hổng, bởi vì chưa đi sát dân tình.
Tiểu Bàn không hổ là một vị minh chủ thống nhất thiên hạ sau này, dùng chuyện phải đào kênh Trịnh Quốc để phủ quyết yêu cầu tăng thuế của Lã Bất Vi, y đã nói ra như thế, ngoài mấy người bọn Lã Bất Vi, còn ai dám có ý kiến khác nữa.
Khi Lã Bất Vi còn chưa có cơ hội lên tiếng thì Lý Tư tiếp tục,Giờ đây đại Tần ta mới giành được ba quận ở phía đông, chỉ có cách giảm thuế thì mới an lòng dân, vi thần đề nghị tốt nhất hãy giảm nhẹ hình phạt. Ðại Tần ta giờ đây không lo là không có hình phạt mà là lo hình phạt quá nặng. Kẻ ăn cắp tiền thì bị phạt tội nặng, kẻ biết mà không thông báo thì bị phạt tội chung, tội nhẹ tội nặng đều bị phạt chung, luật pháp sao hà khắc đến thế? Nếu những xứ sở có nhiều dân man di như Ba, Thục hình phạt hà khắc sẽ khiến cho dân nổi loạn, điều đó thật là bất lợi cho đại nghiệp thống nhất đại Tần ta."
Lời này đã vượt quá phạm vi đề nghị trong bức thư kiến nghị của Lã Bất Vi, nhưng vẫn trong tiền đề thống nhất thiên hạ này, không hề xa rời, rõ ràng lời của Lý Tư, bọn người của phe họ Lã không thể nào bì lại được.
Khi Lã Bất Vi hai mắt lộ hung quan, tay chân lúng túng, Lý Tư tiếp tục lên tiếng,Chính sách làm cho nước giàu là thiên biến vạn hóa, nhưng thiên biến bạn hóa cũng không ngoài đầu mối của nó, như những nơi Ba, Thục, đất rộng người đông, nhân tài hiếm hoi, nếu có thể làm cho dân Ba, Thục giàu lên, kích thích công thương, bỏ tiền vào nơi ấy, thì hai nơi ấy sẽ có hy vọng được chấn hưng, đại Tần ta rốt cuộc vẫn có lợi, như vậy mới có thể thống nhất được thiên hạ."
Tiểu Bàn nghe thế cả mừng vỗ án khen hay phán rằng,Lời của Lý khanh gia thật là đúng. Các khanh còn lời gì để nói nữa?"
Bọn Lã Bất Vi lúng túng nhìn nhau, không trả lời được thì thật là bất ngờ, Lao ái bước ra, quỳ phục xuống cung kính nói,Lý đại nhân quả thật là bậc hiền tài, có thể hơn Thương ưởng ngày trước. Vi thần to gan mong bị quân phá cách phê chuẩn cho Lý trưởng sử y theo lời của trọng phụ, đặt ra sách lược thu thuế, mong bị quân minh xét."
Lời ấy vừa nói lập tức có tiếng rì rầm trong toàn điện.
Chỉ có Hạng Thiếu Long mới hiểu vì sao Lao ái làm như vậy, quả thật là ý muốn báo thù chuyện đêm qua của Lã Bất Vi.
Lã Bất Vi quắc mắt lên, gườm gườm nhìn Lao ái, hận không nuốt y vào bụng.
Bọn Vương Quan lúc này lại hiểu biết thủ đoạn của Lý Tư, kẻ lâu nay vẫn hạ thấp mình. Từ khi bước vào nước Tần, Lý Tư lúc này mới xuất đầu lộ diện, đặt mầm móng vững chắc cho địa vị chính trị sau này của mình.
Tiểu Bàn nào bỏ qua cơ hội, vội vàng hỏi ý Chu Cơ.
Chu Cơ thấy làm như vậy là tước đoạt quyền thế của Lã Bất Vi, quả thật là không ổn, nhưng không thể nào không ủng hộ cho Lao ái, gật đầu nói,Vương nhi hãy cứ làm thế."
Tiểu Bàn vui mừng nói,Lý khanh gia hãy lập tức làm chuyện này, khi làm xong thì hãy chép thành hai bản đưa cho quả nhân và trọng phụ, đợi quả nhân và trọng phụ thương lượng xong thì sẽ bàn bạc với tất cả các khanh."
Hạng Thiếu Long thầm khen, tiểu Bàn tuy trong lòng đã biết chuyện Lã Bất Vi, nhưng vẫn để cơ hội cho Lã Bất Vi xuống thang, giữ lại sĩ diện cho y.
Lúc này, ánh mắt mọi người đều tập trung lên Lã Bất Vi, xem thử y có chịu chấp nhận không.
Lã Bất Vi rõ ràng đã đuối lí, khó có tìm ra phương pháp phản bác Lý Tư nữa, song y vẫn là một lão cáo già, vẫn có thể cười khà khà mà rằng,Trưởng sử đại nhân quả thật không phụ lòng trọng phụ, lập được một đại công cho đại Tần ta, theo lý phải thưởng mới được, vậy là cứ đến chỗ trọng phụ, phụ trách việc thu thuế, để cho trưởng sử trổ hết tài năng của mình."
Tiểu Bàn mỉm cười nói,Lời của trọng phụ rất phải, song trong lòng vẫn có chức vụ thích hợp hơn cho Lý khanh, trong buổi tế mùa xuân sẽ công bố."
Rồi cao giọng nói,Hôm nay sẽ chấm dứt, những chuyện khác ngày mai hãy bẩm lên, lui triều!"
Hạng Thiếu Long sực tỉnh dậy, mới biết đã qua giờ hẹn với Khêu Nhật Thăng, buổi nghị luận hôm nay thật tuyệt vời, kéo dài đến năm canh giờ, tức là mười tiếng đồng hồ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Là Ma Tu, Không Phải Lương Tâm Nhà Tư Bản