Chương 478: Cao Thủ Tụ Tập (2)

Cả ba thiếu nữ đồng thời xúc động.

Triệu Chi ngây ngất nói,Ðược một trượng phu như thế này còn cầu mong gì nữa? Bên cạnh Hạng lang, mỗi ngày đều như lúc bắt đầu mới yêu. Chao ôi! Chi Chi vui đến nỗi không biết nên nói thế nào nữa."

Kỷ Yên Nhiên nói,Ðáng tiếc Thanh tỷ đã đến Thục nêu không thời khắc này sẽ càng đẹp đẽ hơn. Quả thật thiếp mong phu quân đại nhân không cần phải xuất chinh, cảm giác ly biệt thật là không thể chịu nổi. Nước Tần ta có quy định những tướng sĩ xuất chinh không được mang theo thê thiếp, cho nên chuyện xuất chinh là các thê tử sợ nhất."

Hạng Thiếu Long nghĩ đến cảnh tàn khốc của chiến tranh thì thở dài. Ô Ðình Phương nhích tới, ngả vào lòng gã, ôm cổ gã mà rằng,Thiếu Long lần này cứ đến dự, nếu không Khêu Nhật Thăng lại bảo rằng chàng sợ y."

Kỷ Yên Nhiên đến sau lưng gã, gập người trên lưng gã, dịu dàng mà rằng,Chỉ cần là những kẻ thấy được Bách Chiến đao của đại tướng quân chúng ta thì sẽ nghĩ rằng Khêu Nhật Thanh đã may mắn. Kỷ Yên Nhiên này đã lưu tình cho Quốc Hưng, những kẻ này lại không biết cảm kích. Nếu khi nào phu quân đại nhân lại đến võ sĩ Hành Quán, Yên Nhiên cũng muốn đi theo."

Hạng Thiếu Long hào hứng nói,Vậy chi bằng ngày mai chúng ta đến tính nợ?"

Triệu Chi và Ô Ðình Phương đồng thời kêu hay, Kỷ Yên Nhiên kêu ối chao một tiếng rồi nói,Phải muộn một chút mới được. Bị quân muốn ngày mai người ta vào cung, dạy ngài đọc sách, Thanh tỷ không có ở đây đương nhiên phải đành thay thế. Nghe nói Thanh tỷ đối với bị quân rất nghiêm khắc nhưng thiếp thì không được, muốn thiếp làm mặt nghiêm thì thật là khó."

Hạng Thiếu Long lúc này mới nhớ, nàng đã được phong làm thái phó, đồng thời trong lòng sinh ra cảm xúc. Tiểu Bàn tuy không biểu hiện ra nhưng nỗi nhớ đến người mẹ của y thì thật là sâu sắc, trước tiên là Chu Cơ, tiếp theo là Cầm Thanh, và bây giờ là Kỷ Yên Nhiên. Nếu không với tài trí hiện giờ của y, đâu cần đến người dạy y đọc sách nữa.

Ô Ðình Phương hôn lên má Hạng Thiếu Long rồi dịu dàng nói rằng,Hạng lang có biết Thanh tỷ có sinh ý rất lớn tại Ba Thục chưa? Thanh tỷ cũng có bản sự kiếm tiền lắm."

Hạng Thiếu Long trước đây vẫn mù mờ về thân thế, lai lịch của Cầm Thanh, chỉ biết rằng nàng là người của hoàng tộc, nghe nói thế thì hỏi dấn tới.

Chuyện này thì Kỷ Yên Nhiên biết rõ nhất, trả lời rằng,Thanh tỷ vốn thuộc một tộc lớn tại đất Ba, tổ tiên của Thanh tỷ đã tìm được một mỏ chu sa có thể dùng để chế tạo thuốc men và hương liệu nhuộm, cho nên đã qua nhiều đời tích lũy, đến đời của Thanh tỷ thì Cầm tộc trở thành kẻ giàu nhất quận Ba. Người Tần vì muốn quan hệ tốt với họ, cho nên mới sai người trong hoàng tộc cầu thân với Thanh tỷ. Nào ngờ khi hôn lễ vừa xong thì trượng phu của Thanh tỷ, phải đem binh đi xuất chinh rồi chết nơi đất khách quê người. Thanh tỷ vì né tránh những kẻ quyền quý khác, nên đã quay về Ba Thục chuyên tâm lo việc sinh ý, cũng thành công lắm. Ðến khi bị quân từ Triệu về Tần, lại được Hoa Dương phu nhân đề nghị nên mới quay về Hàm Dương trở thành thái phó của bị quân, lại gặp lang quân đa tình là chàng, từ đó rơi vào lưới tình.“ Hạng Thiếu Long lúc này mới biết thân phận và địa vị của Cầm Thanh cao vời đến thế, không những được sự ủng hộ của Hoa Dương phu nhân và tiểu Bàn, nàng còn có chỗ dựa vững chắc ở Ba Thục.

Cũng như Lý Tư đã nói, Ba Thục là một địa phương đặc biệt, chỉ có dùng chính sách mềm dẻo mới được.

Ðồng thời cũng biết tại sao nàng có mối quan hệ khăng khít với Hoa Dương phu nhân, người vốn là một mĩ nữ đến từ nước Sở là bởi vì Ba Thục gần biên giới với nước Sở, một tộc lớn giàu có như Cầm tộc, tất nhiên có mối quan hệ dây mơ rễ má với hoàng tộc nước Sở.

Lấy được Cầm Thanh không những lấy được một mỹ nữ, mà còn được món gia tài lớn của nàng, thử hỏi ai mà không muốn, cho nên Cầm Thanh mới không dám công nhiên thổ lộ tình yêu với mình.

Dù Cầm Thanh được gả đến Hàm Dương trở thành người trong hoàng tộc nhưng đây vẫn là một cuộc hôn nhân đầy mùi vị chính trị.

Khi đang suy nghĩ thì Ô Quang bào vào, Quốc Hưng đến tìm gã, Hạng Thiếu Long thở dài bước ra khỏi đình, bế Hạng Bảo Nhi lên má rồi trao cho Ðiền Trinh, rồi bước vào trong đại sảnh gặp Quốc Hưng.

Lúc này Quốc hưng đang uống trà thì thấy gã đến vội vàng cúi xuống dập đầu ba cái, Hạng Thiếu Long vội vàng tới đỡ y dậy nói rằng,Quốc tiên sinh đã quá coi trọng Hạng mỗ."

Hai người cùng ngồi xuống, Quốc Hưng cười gượng gạo mà nói,Lần này ty chức đến đây vốn không phải có ý tốt."

Hạng Thiếu Long trong lòng biết rõ y muốn đi theo mình, nhưng lần này thì không dễ dàng tin người khác, mỉm cười mà rằng,Phó thống lĩnh phải chăng phụng lệnh Khêu quán chủ đến đây tìm Hạng Thiếu Long này để trả thù?"

Quốc Hưng rõ ràng bị Khêu Nhật Thăng chèn ép, lạnh lùng hừ một tiếng nói,Y dựa vào cái gì để tìm đại nhân mà trả thù? Hôm nay đại nhân vì tan chầu trễ, y bề ngoài tuy giả vờ bất mãn nhưng sự thực ai cũng đều nhìn thấy y như trút được gánh nặng, lại thừa cơ cùng Phố Cao ra ngoại Ô săn bắn, bọn chúng tôi thừa biết y sợ Hạng đại nhân tìm đến tận cửa. Sau khi nhìn thấy Bách Chiến đao pháp của Hạng đại nhân, còn ai dám vuốt râu hùm của Hạng đại nhân nữa?"

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Vậy y cớ gì sai ngươi đến tìm ta?"

Quốc Hưng ngượng ngùng mà nói rằng,Quả thật không dám giấu. Bọn chúng tôi quả thật là người của nhị hoàng tử, mọi chi phí của hành quán do Phố Cao ngầm chi trả, nếu không từ khi Dương Tuyền quân qua đời, chúng tôi đã sớm đóng cửa, nhưng bề ngoài lại giả vờ dựa vào nội sử đại nhân, Lã Bất Vi nhiều lần lôi kéo hành quán đều là nội sù đại nhân chống đỡ."

Rồi lại thở dài,Lã Bất Vi thật là xảo quyệt, đã chiêu nạp nhiều võ sĩ của chúng tôi qua lại bảo rằng triều đình sẽ không tuyển dụng những người chúng tôi huấn luyện nữa. Khiến cho ngân lượng của chúng tôi thiếu thốn, đến khi Lao đại nhân quan chiếu cho chúng tôi, hành quán mới có thể có chút khí sắc."

Hạng Thiếu Long biết y không hiểu mối quan hệ của mình và Lao ái, cho nên nói đến Lao ái lời nói rất cung kính cẩn thận Trước tình thế hiện nay gã đương nhiên không cho Quốc Hưng biết sự thật, gật đầu,Quốc huynh sau này có tính toán gì?"

Quốc Hưng quỳ móp xuống đất lại nói rằng,Quốc Hưng trước đây đã làm nhiều việc có lỗi với Hạng gia, lại còn dùng nhiều thủ đoạn đê tiện để hại Kinh gia, tội đáng kinh chết, chỉ mong về sau lấy công chuộc tội, tận tâm tận lực làm cho Hạng gia, chết không hối hận."

Có được bài học của Ngũ Phù, Hạng Thiếu Long không dễ dàng gì tin lời nói của đối phương nữa, trước tiên đỡ y dậy,Quốc huynh có lời thì hãy nói đừng như thế nữa."

Quốc Hưng cảm kích nói,Từ ngày được Kỷ tài nữ lưu tình, Quốc Hưng này đã suy nghĩ rất nhiều, giờ đây ở thành Hàm Dương ai mà không biết Hạng gia nghĩa khí ngất trời, mong Hạng gia cho tiểu nhân đi theo."

Hạng Thiếu Long cười gượng,Té ra tiếng tăm của ta tốt thế sao?"

Quốc Hưng nói,Hạng gia đã hai lần tha cho hữu thừa tướng, lại còn đề bạt cho Lý Tư, Hoàn Xỉ và Xương Bình quân, lại còng tin tưởng những người đến từ Hàm Ðan, cứu thoát thái tử Ðan, chuyện nghĩa không thể nào kể cho xiết được Bọn chúng tôi trong lòng đã tính chỉ vì lợi riêng che mắt nhưng nhờ Kỷ tài nữ tha cho tiểu nhân mới hoàn toàn tỉnh lại, chỉ mong đi theo Hạng gia, sau này không phải suốt ngày đấu đá nữa, lại không lo ngày mai bị kẻ khác bán đứng nữa."

Đề xuất Linh Dị: Thần Thánh La Mã Đế Quốc
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN