Chương 489: Lấy Đức Báo Oán (3)
Dương Dự lắc đầu nói,Sao lại là y? Đó là một gã máu lạnh vô tình, mỗi lần gần gũi với người ta xong thì lập tức đuổi người ta đi, nói không quen ngủ chung với người khác, nam nhân như vậy, chỉ có Lã Nương Dung mới chấp nhận nổi."
Hạng Thiếu Long cười,Ðối với Lã Nương Dung, y sẽ không như vậy, ta biết rồi, chắc chắn là Hứa Thương, y quả thực cũng rất anh tuấn."
Dương Dự cắn môi không nói gì, dáng vẻ rầu rĩ, một lát sau mới lên tiếng,Ðến đây cũng thế, giả sử Lã Bất Vi ép thiếp làm thiếp, thiếp cũng chỉ đành chấp nhận. Nhưng Mỹ Mỹ kiên cường hơn thiếp nhiều, chao ôi! Nói ra sợ rằng Hạng gia không tin, nhưng thiếp không muốn giấu Hạng gia bất cứ chuyện gì. Mỹ Mỹ treo cổ chỉ là chuyện giả, để đánh lừa Lã Bất Vi."
Hạng Thiếu Long rầu rĩ nói,Ta đã rất cẩn thận nhưng vẫn bị các nàng lừa."
Dương Dự nói,Giờ đây thiếp không hề giấu giếm gì nữa, thiếp vốn là không dám hy vọng đến tìm Hạng gia, nhưng Mỹ Mỹ lại bảo chỉ có Hạng gia mới có đủ sức giúp nàng, và nhất định sẽ giúp nàng. Bởi vì nàng biết Hạng gia mới đúng là một bậc anh hùng hiệp nghĩa."
Hạng Thiếu Long lại cười khổ một lần nữa,Nàng đã quá đề cao ta."
Dương Dự lau nước mắt, nở nụ cười nói,Mỹ Mỹ nói, nếu Hạng gia không chịu giúp nàng, thì cứ tặng nàng đi cho rồi. Chao ôi! Giờ đây ở Hàm Dương, nữ tử nào mà không muốn vào nhà của Hạng gia?"
Hạng Thiếu Long trong lòng thầm kêu lợi hại, loại phụ nữ chuyên nghiệp như Dương Dự, muốn lấy lòng một nam nhân, quả thật là rất chắc chắn, người ta biết rõ là lời giả dối, nhưng cũng cảm thấy rất vui lòng.
Chí ít còn có Quy Yến, Lã Nương Dung, thậm chí Doanh Doanh cũng không muốn gả cho Hạng Thiếu Long gã.
Hạng Thiếu Long thấy thời gian không còn nhiều, lại phải sắp xếp cho Ðiền Mỹ Mỹ chạy trốn khỏi thành Hàm Dương, lại phải vào hoàng cung dự yến, lại thêm bọn Kỷ Yên Nhiên sẽ hiểu nhầm, nên vội vàng mời Dương Dự quay về, đưa ra đến tận cổng.
Sau khi Dương Dự quay về, chuyện Hạng Thiếu Long làm đầu tiên là tìm Triệu Ðại, bời vì y đã từng ở Ðại Lương một thời gian với Triệu Nhã, nên hiểu rõ tình hình ở đây, sai y đi phụ trách chuyện này là hợp lý nhất.
Ðiền Mỹ Mỹ bỏ đi như vậy, kẻ không may nhất là Ngũ Phù, điều này sẽ khiến y phải dựa vào mình thêm một bước nũa, trở thành một con cờ trong phe đảng Lã Bất Vi.
Triệu Ðại còn tưởng nhiệm vụ gì nguy hiểm, nghe bảo chỉ là đưa Ðiền Mỹ Mỹ đến biên giới nước Ngụy, thì vui vẻ chấp nhận.
Khi Hạng Thiếu Long quay ra nhà sau, tưởng rằng bọn Kỷ Yên Nhiên đã thay y phục chờ đợi, nào ngờ cả bọn đang trêu đùa nhau, đều mặc y phục bình thường, không hề có ý tham gia xuân yến.
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Các nàng không muốn đi dự xuân yến sao?"
Kỷ Yên Nhiên nằm trên ghế, người dựa vào chiếc đệm mềm, nói với vẻ mệt mỏi,Phu quân đại nhân hình như đã quên rằng ai đã đóng đuôi rồng trên sông Thủy Ðức, lại còn bị phạt đọc sách cả canh giờ trong buổi thượng triều sáng nay, vốn là cũng muốn đi, nhưng đột nhiên cảm thấy không còn sức nữa, không muốn làm gì cả, cũng không muốn nghĩ đến chuyện phu quân đại nhân cớ gì lại trò chuyện với cô nương của Túy Phong lâu cả buổi tối nay."
Hạng Thiếu Long cảm thấy áy náy trong lòng, nhưng cũng cảm thấy bực mình, quỳ xuống, hôn lên má nàng, quay sang Ô Ðình Phương, nói,Vậy thì các nàng?"
Triệu Chi nói,Yên Nhiên tỷ không đi, bọn thiếp nào còn có hứng thú gì?"
Hạng Thiếu Long lúc này trong lòng đã hiểu, giơ tay lên đầu nàng, nói,Có thần minh chứng giám, Hạng Thiếu Long chưa bao giờ có tình riêng với Dương Dự, hôm nay cũng thế, sở dĩ nàng đến đây...“ Kỷ Yên Nhiên đưa tay che miệng gã, cười nói,Ðừng đa nghi nữa, bọn thiếp chỉ là đùa vui mà thôi."
Ô Ðình Phương cười khúc khích nói,Nhưng không muốn đi dự yến là thật, thấy Lã Bất Vi thiếp chợt nhớ đến...
thiếp không muốn nói nữa."
Nhìn thấy khuôn mặt buồn bã của nàng, Hạng Thiếu Long lập tức nhớ đến những người mình thương yêu, đồng thời cũng hiểu được ý nàng.
Ðiền Trinh, Ðiền Phụng bước tới đỡ gã đứng dậy, kéo gã đi tắm rửa.
Thay y phục xong, ra đến đại sản, Ðằng Dực và Kinh Tuấn cùng với Ðào Phương đang vừa trò chuyện vừa chờ đợi gã, Hạng Thiếu Long nói,Chắc chuyện của Ðiền Mỹ Mỹ, Triệu Ðại đã thông báo cho các người rồi chứ?"
Ðằng Dực gật đầu nói,Ðây chỉ là chuyện nhỏ, nhưng có thể khiến cho lã Bất Vi tức tối, hại được Ngũ Phù cũng là một chuyện vui."
Kinh Tuấn cười nói,Ðiền Mỹ Mỹ đã biết được điều này, nên mới không lo huynh không chịu chấp nhận, song mỹ nhân này quả thật cũng rất xinh đẹp."
Hạng Thiếu Long được y nhắc nhở, thì lập tức nhớ lại lời của Dương Dự, thấy rằng mình quả thật có suy nghĩ chỉ một mặt của vấn đề.
Ðào Phương nói,Vừa rồi ta gặp Đồ Tiên, y hỏi rằng hắc long phải chăng là do Thiếu Long nghĩ ra, ta không dám giấu y, Đồ Tiên bảo ta báo với Thiếu Long, y quả thật phục Thiếu long. Kế này còn lợi hại hơn cả đâm Lã Bất Vi hai nhát Lã Bất Vi khi về đến phủ thì nổi giận đùng đùng, lại đoán là chúng ta giở trò, nhưng không còn cách nào nữa, Đồ Tiên bảo với tính cách của Lã Bất Vi, thì có lẽ sẽ không bỏ qua chuyện này, bảo rằng chúng ta phải cẩn thận hơn nữa."
Hạng Thiếu Long chột dạ, gật đầu, bởi vì mình quả thật đã ngủ quên trong chiến thắng, thật sự rất nguy hiểm.
Ðằng Dực cười nói,Quản Trung Tà bắt được một nhóm người, song theo ta thấy đó chỉ là những kẻ vô tội, y lại còn muốn đưa bọn người này đi chịu tội, nhưng bị đình úy đại nhân dẫn đi mất, hôm nay Quản Trung Tà cũng coi như bị mất uy."
Kinh Tuấn nói với vẻ khổ sở,Ðệ gặp thấy Quốc Hưng là trong lòng đã giận, tam ca lại còn bảo đệ dạy y làm việc, hừ!"
Hạng Thiếu Long kéo tay y tới, nghiêm mặt nói,Biết sai có thể sửa, thì mới là tốt, tiểu Tuấn coi như hãy làm một chuyện tốt, cho hắn ta một cơ hội."
Ðằng Dực đứng dậy nói,Thời gian không còn nhiều nữa, chúng ta vào cung đi thôi!"
Hạng Thiếu Long nói,Hãy nhớ mang theo Mặc Tử kiếm của nhị ca, đêm nay sẽ có tuồng hay."
Ðào Phương ngạc nhiên nói,Làm sao có chuyện đó, đây là quốc yến của đại Tần, không có bị quân chấp nhận, ai dám sinh sự?"
Hạng Thiếu Long vỗ thanh Bách Chiến bảo đao đang đeo bên hông, cười nói,Chúng ta chính là người đã được bị quân chấp nhận, như thế này thì ngày sau chúng ta khỏi cần đến võ sĩ hành quán nữa."
Hai người Kinh Ðằng liền hiểu ngay.
Hạng Thiếu Long dẫn đầu bước ra cửa, ha ha cười nói,Hắc long xuất hiện chính là sự an bài của trời, thật là một ngày đáng vui, chúng ta sẽ ăn tết sớm hơn Khêu Nhật Thăng."
Ba người Ðằng, Kinh, Ðào cũng cười đuổi theo, bước ra cổng.
Mười tám thiết vệ và tùy tùng của ba người Ðằng, Kinh, Ðào đã chuẩn bị ngựa đứng chờ.
Bốn người lên ngựa, lao ra cổng nhanh như cơn gió, chạy về phía hoàng cung.
Cả thành Hàm Dương đều bao trùm một màn sương dày đặc. Hạng Thiếu Long tưởng tượng ra cảnh mình có thể quay về mục trường hưởng phúc, trong lòng rất nhẹ nhõm.
Đề xuất Tiên Hiệp: Dị Thế Tà Quân