Chương 491: Hợp Tác Vì Lợi (2)

Xương Văn quân thất thanh kêu,Ðiều này không phải là không có căn cứ, bởi vì khi Phố Cao từ chỗ tế lễ quay về thì được Lã Bất Vi mời lên xe cùng ngồi, nói không chừng đã cùng nhau bàn bạc trong xe."

Ðây chính là chính trị.

Mặc dù xem có vẻ không thể, nhưng khi tình thế thay đổi, những kẻ đối địch với nhau cũng sẽ trở thành người hợp tác sau khi đã cân nhắc sự lợi hại.

Từ lập trường của Lã Bất Vi mà nói, y đã đứng ở thế đối địch với Lao ái và Chu Cơ, còn bọn tiểu Bàn và Hạng Thiếu Long đối với y càng có thù sâu hơn. Nếu y không có thế lực của Mông Ngao giúp đỡ, thì ngay cả tính mạng cũng đã mất. Nhưng nếu giờ đây y hợp tác với bọn Thành Kiều, thì thanh thế tự nhiên đã khác.

Tiểu Bàn thần sắc ngưng trọng nói,Quả nhân thì không hề nghĩ đến điểm này."

Vương Lăng nói,Từ khi hắc long xuất hiện, Lã Bất Vi và bọn Ðỗ Bích đều lúng túng, cố gắng lấy lại thế đã mất, cho nên không tiếc bất cứ thứ gì. Vấn đề là giờ đây chúng ta đều căm ghét Lao ái, vậy có nên thừa cơ này hạ y luôn hay không?"

Mọi người một lần nữa nhìn về phía Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long bắt đầu lại cảm thấy số mạng khó mà thay đổi được, Lao ái không thể nào bị lật đổ mau chóng như vậy, cho nên mọi người đột nhiên có ý nghĩ ấy.

Ðối với Lã Bất Vi, uy vọng của Thành Kiều kém hơn tiểu Bàn nhiều lắm, Ðỗ Bích và Phố Cao không bằng Vương Hột, Lý Tư và người của mình, cho nên nếu Thành Kiều thay thế tiểu Bàn, thì y vẫn có thể khống chế được.

Từ đó có thể thấy y hoàn toàn thất vọng với đứa con tiểu Bàn này.

Mỉm cười nói,Lao ái là cái thứ gì? Kẻ địch lớn nhất của chúng ta giờ đây vẫn là Lã Bất Vi, cho nên cách làm thông minh nhất là vẫn là để lại Lao ái để khống chế Lã Bất Vi, sau đó lại tìm cách trừ khử bọn người Thành Kiều, lúc ấy thì không lo Lã Bất Vi nữa."

Tiểu Bàn vẫn chưa yên tâm, nhíu mày nói,Nhưng chúng ta có cách nào để đối phó với Thành Kiều?"

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Ðiều này thì đơn giản lắm, chỉ cần sai y đem binh đánh nước Triệu, quan hệ giữa y và người Triệu sẽ lập tức bị phá vỡ ngay."

Mọi người đều đồng thời vỗ án kêu hay.

Đó chính là sự quan trọng của tình báo, nếu Hạng Thiếu Long không biết rõ mối quan hệ của Phố Cao và đại tướng nước Triệu là Bàng Noãn, thì khó nghĩ ra được diệu kế này.

Tiểu Bàn sững người một lát rồi cười ha hả nói rằng,Không có cách nào đơn giản trực tiếp hơn cách này nữa, nhưng cần phải đợi thời cơ, giờ đây hắc long mới xuất hiện chưa được bao lâu, quả nhân vẫn phải củng cố quyền lực."

Lý Tư trở thành đình úy, thân phận đã khác trước, không còn rụt rè như trước nữa, lên tiếng nói rằng,Ðã là như thế, chúng ta nên cho Lao ái biết rõ Lã Bất Vi muốn hãm hại y, vậy thì y sẽ càng thù Lã Bất Vi hơn."

vương Lăng nói với vẻ thận trọng,Nhưng chuyện này có lợi mà cũng có hại, có thể thấy rằng thái hậu từ lần này sẽ biết rõ thực lực của Lao ái quá mỏng manh, từ đây về sau sẽ tìm mọi cách giành lấy quyền lực cho y."

Vương Hột nói,Dù cho bà ta cố gắng thế này, thì đâu đến lượt y trở thành đại tướng quân, y có thể làm được gì nữa?"

Tiểu Bàn đứng dậy, mọi người vội vàng đứng dậy khom lưng. Tiểu Bàn thần thái bay bổng, nói,Quả nhân lập tức đi chủ trì xuân yến, Hạng thái phó hãy mang một đội cấm vệ đưa thái hậu và tên hoạn quan giả ấy vào cung tham dự xuân yến. Lần này coi như kiếp số của y vẫn chưa tận."

Rồi lạnh lùng hừ một tiếng bỏ đi.

Mọi người vội vàng đi theo sau.

Hạng Thiếu Long nghĩ đến Chu Cơ thì lập tức cảm thấy đau đầu.

Ai ngờ lại đột nhiên xảy ra chuyện này, hy vọng kế hoạch đi nghỉ ngơi của mình không vì thế mà bị phá vỡ.

Hạng Thiếu Long dẫn theo mười tám thiết vệ và năm mươi cấm vệ tinh nhuệ nhất của tiểu Bàn, phóng như vay đến cung Cam Tuyền, một toán quân đô vệ dàn hàng ngang ra, chặn đường lại.

Hạng Thiếu Long đã sớm biết Quản Trung Tà sẽ cho thủ hạ bao vây cung Cam Tuyền, rút thanh bảo đao Bách Chiến ra quát lớn,Ai dám cản Hạng Thiếu Long này."

Bọn cấm vệ hét lớn một tiếng, rút ra thuẫn bài, cung nỏ, trường mâu, hình thành trận thế, che cho Hạng Thiếu Long, cung lẫn mâu chĩa về phía trước.

Bọn đô vệ nào dám phản kháng, tản hết ra hai bên.

Cây cầu treo của cung Cam Tuyền đã kéo lên, cửa cung đóng chặt.

Hạng Thiếu Long đứng bên con kênh hộ thành, thì dừng ngựa lãi.

Quản Trung Tà dắt theo Hứa Thương cùng năm sáu tên đô vệ tiến lên, lạnh lùng nói,Hạng thống lĩnh không tham dự xuân yến sao?"

Hạng Thiếu Long nhớ đến Quốc Hưng, hận không vung đao giết chết y, kìm ngựa lại rồi mới mỉm cười nói,Giả sù Hạng mỗ ném phi châm về phía đại nhân không biết Quản đại nhân nắm bao nhiêu phần là có thể né tránh được?"

Quản Trung Tà và Hứa Thương đều đồng thời biến sắc, ánh mắt dừng ở chỗ bàn tay phải của gã, Quản Trung Tà cố nở một nụ cười, nói,Hạng thống lĩnh đã nói đùa, ty chức đương nhiên chỉ có chết mà thôi."

Hạng Thiếu Long bình thản nói,Hai vị tốt nhất là đừng làm càn, Hạng Thiếu Long này không phải nói chơi. Các người bao vây cung Cam Tuyền, đã phạm vào đại tội mạo phạm thái hậu. Nếu ta muốn xử quyết các người, thì ai dám chống lại."

Hứa Thương bình tĩnh trở lại, ung dung nói,Hạng đại tướng quân đã hiểu nhầm, bọn chúng tôi chỉ là phụng mệnh trọng phụ đến đây để bảo vệ cho thái hậu mà thôi!"

Hạng Thiếu Long giả vờ đã hiểu, nói,Té ra là vậy, vậy thì các người hãy rút lui cho ta, nhiệm vụ bảo vệ này hãy giao lại cho bổn tướng quân là xong."

Quản Trung Tà hơi nổi giận, cúi đầu nói,Xin tuân lệnh đại tướng quân." Rồi quát lớn,Toàn bộ rút lui!" rồi quay đầu ngựa đi mất.

Tiếng vó ngựa vang lên, trong chốc lát bọn đô vệ đã rút lui toàn bộ.

Hạng Thiếu Long đến trước cửa cung Tam Tuyền, kêu lớn,Lao đại nhân, hãy buông cầu treo xuống."

Có tiếng ken két, cầu treo buông xuống.

Hạng Thiếu Long bảo bọn thuộc hạ cất lại vũ khí, dẫn đầu hiên ngang tiến vào cung.

Vừa mới đến cửa cung, Lao ái và bọn Hàn Kiệt, Lệnh Tề, Lao Tứ tiến đến, ai nấy đều cầm theo vũ khí.

Hạng Thiếu Long nhảy xuống ngựa, chụp lấy tay Lao ái lắc mạnh, cười nói,Lao đại nhân hãy thứ lỗi cho Hạng Thiếu Long đến trễ, thái hậu có hoảng sợ không?"

Lao ái lộ vẻ cảm kích, hạ giọng nói,Chuyện này..."

Hạng Thiếu Long sai thủ hạ đứng chờ ở ngoài quảng trường, khoác vai Lao ái, đi về hướng điện chính, nói,Ta biết chuyện của Khêu Nhật Thăng xong, lập tức vào cung kiến giá, kể truyện Khêu Nhật Thăng cấu kết với người ngoài hành thích bị quân, bảo rằng chuyện này không có liên quan gì đến Lao đại nhân, bị quân mới biết rằng trách nhầm đại nhân, lệnh cho ta lập tức đến rước thái hậu và Lao đại nhân vào cung dự xuân yến."

Lao ái giật mình nói,Thiếu Long quả đúng là bạn bè, Lao ái này chắc chắn sẽ không quên. Hừ! Ta thật không biết Khêu Nhật Thăng cớ gì lại làm ra chuyện ngu xuẩn này, đối với y có lợi gì đâu?"

Hạng Thiếu Long cười,Ðối với y đương nhiên là có lợi lắm, đối với Ðỗ Bích và Phố Cao thì đương nhiên càng có lợi hơn, chỉ là Lao huynh không có miếng lợi nào mà thôi."

Lao ái vỡ lẽ ra,Tên khốn này bị người ta bắt mà còn muốn hãm hại cả ta."

Hai người lúc này đã vào đến trong điện, chỉ thấy Chu Cơ đứng ở giữa điện, mặt giận giữ nhìn Hạng Thiếu Long, hình như muốn trút giận lên gã.

Hạng Thiếu Long quỳ xuống bái lạy, hành lễ quần thần, cao giọng nói,Hạng Thiếu Long phụng mệnh bị quân đến đây rước thái hậu vào hoàng cung dự yến."

Chu Cơ lạnh lùng nói,Thằng nghịch tử ấy còn nhớ đến ta sao?"

Lao ái giật mình, cười cầu tài nói,Thái hậu...“ Chu Cơ lạnh lùng quát,Ðừng xen vào."

Lao ái cảm thấy lúng túng lắm, đồng thời hoảng sợ không dám xen vào nữa, cúi đầu đứng sang một bên.

Hạng Thiếu Long đứng dậy, mỉm cười,Thái hậu đã hiểu nhầm bị quân. Ngài cũng vừa biết chuyện này, nên mới phái vi thần cùng bọn cấm vệ đến đây đón giá."

Chu Cơ vẫn chưa thể nuốt cơn giận này, giận dữ nói,Hạng Thiếu Long nhà ngươi là đô ky thống lĩnh, thấy có người lớn gan bao vây cung Cam Tuyền của ai gia, mà lại không bắt lại, lại còn mặt mũi nào đến gặp ai gia nữa."

Hạng Thiếu Long nhìn sâu vào trong mắt nàng, cười khổ não nói,Thái hậu cũng không phải lần đầu tiên biết được Lã Bất Vi! Thái hậu nếu nhất định trách bị quân và Hạng Thiếu Long này, chẳng phải sẽ khiến cho y vui mừng hay sao? Nếu cả Lao đại nhân và hạ thần mà thái hậu cũng không tin, vậy thì còn có thể tin được ai nữa?"

Lao ái vội vàng nói,Ðúng vậy, Thiếu Long quả thật là bạn bè thân thiết của vi thần."

Chu Cơ hơi ngạc nhiên, rầu rĩ nhìn Hạng Thiếu Long hình như muốn nói rằng ta không thể đấu lại chàng, rồi lại buồn bã nói,Ðúng vậy, người mà ai gia có thể tin được ngày càng ít, song ai gia cũng không có lòng dạ nào dự yến, ngươi và Lao phụng thường cứ đi đi! Nhưng ta muốn ngươi phải thề rằng bảo vệ sự an toàn cho phụng thường."

Hạng Thiếu Long nói,Thiếu Long này dám dùng đầu của mình để đảm bảo rằng bị quân đã hiểu rõ chuyện của Khêu Nhật Thăng không có liên quan gì đến Lao đại nhân. Nhưng Thiếu Long vẫn muốn mời thái hậu vào cung dự yến, nếu không có kẻ tiểu nhân đê tiện thầm đắc ý, tưởng rằng đã làm tổn hại mối quan hệ tốt đẹp giữa thái hậu và bị quân.

Chu Cơ nói với vẻ châm biếm,Quan hệ tốt đẹp, hừ! Song ai gia cũng phải nói chuyện với vương nhi một chốc."

Hạng Thiếu Long thúc giục,Mời thái hậu khởi giá."

Chu Cơ do dự một lúc, rồi lại thở dài nói,Thiếu Long ngươi hãy ngồi cùng xe với ta, ai gia có chuyện muốn hỏi ngươi."

Hạng Thiếu Long lén nhìn về phía Lao ái, chỉ thấy y vẫn cúi đầu, còn ánh mắt đố ky thì chỉ lướt qua. Bất đồ trong lòng than thầm. Lòng dạ của Lao ái nhà ngươi quả thật quá hẹp hòi, làm sao có thể làm được chuyện lớn? Cả ân nhân của ngươi mà cũng đối xử như vậy, có thể thấy bản tính nhà ngươi tệ đến mức nào.

Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Cổ Tà Đế
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN