Chương 501: Trận Chiến Ở Tối Thành (1)
H
oàn Xỉ ra khỏi thành ba mươi dặm để tiếp đón bọn họ.
Lúc đầu bọn họ từ một vạn quân đô ky và hai vạn quân tốc viện thế mà giờ đây chỉ còn hai vạn người có thể thấy cuộc chiến ở trên đường rút chạy kịch liệt đến mức nào.
Rời khỏi khu vực đồi núi, bước chân vào vùng bình nguyên của Tối Thành, bốn mặt đều là núi bao vây. Dòng Vị Thủy ở cách năm mươi dặm đang chảy từ tây sang đông. Vì núi non trùng trùng, cho nên phải trèo lên núi nếu không sẽ không thấy cảnh dòng sông đang chảy cuồn cuộn.
Cửa Hàm Cốc cách Tối Thành ba trăm dặm. Hạng Thiếu Long và Hoàn Xỉ cưỡi ngựa đi song song với nhau đi về phía Tối Thành, gã thấy những công sự phòng ngự trên đường rất kiên cố, tất cả những điểm cao đều có lũy đắp bằng đá, hài lòng lắm, nói rằng,Tiểu Xỉ quả nhiên có bản lĩnh, chỉ cần nhìn thấy trận thế ở đây, cũng đủ khiến cho Bàng Noãn khâm phục."
Hoàn Xỉ được gã khen ngợi thì vui mừng nói,Ðại tướng quân ở tiền tuyến vào sinh ra tử, mạt tướng làm sao có thể ở đây để hưởng phước. Giờ đây ở Tối Thành, cộng với đại quân vừa rút về, binh lực đã đạt đến mười lăm vạn người, ai nấy cũng đều là người tinh nhuệ, lại biết đại tướng quân ra tiền tuyến để cho bọn họ yên ổn ở Tối Thành, đại tướng quân dụ địch khiến cho quân địch trở thành quân mệt mỏi, nên ai nấy cũng muốn liều chết cho đại tướng quân."
Kinh Tuấn ở phía sau nói rằng,Tiểu Xỉ quả nhiên xảo quyệt như thế, rất biết cách tung tin, may mà những tin đồn này có tác dụng khích lệ sĩ khí, nếu không sẽ xử tử ngươi theo binh pháp."
Mọi người đều cười ầm lên, Hoàn Xỉ quay lại phía sau để chào hỏi Châu Lương, khen rằng,Châu huynh lập được công to, giờ đây trong quân ai cũng nói là huynh trở thành ưng thần, chỉ cần có huynh là không lo có địch đột kích nữa."
Châu Lương toe toét vuốt ve ưng vương đang đậu trên vai, nói mấy lời khiêm nhường.
Bọn Hạng Thiếu Long vượt qua sông hộ thành tiến vào thành bằng chiếc cầu treo. Cảnh tượng phía trong khiến cho bọn họ phải giật mình.
Quân dân hai bên thành chen lấn hai bên đường hoan hô như điên. Giống như bọn họ đã đại thắng quay về.
Ba ngày sau đội tiên phong của liên quân đã đến khu vực bình nguyên phía đông của Tối Thành.
Hoàn Xỉ nhân lúc bọn chúng người ngựa đều mệt mỏi lại không quen với địa hình, cho nên cứ ngày đêm đột kích bọn chúng, lại cho phóng hỏa đốt trại đốt lương, liên quân bị buộc phải rút lui hơn hai mươi dặm rồi mới đứng vững được, nhưng bị tổn thất hơn vạn người, sĩ khí bị đả kích nghiêm trọng.
Bọn Hạng Thiếu Long nhân thời gian nghỉ ngơi này tập luyện trận pháp ở phía ngoài Tối Thành.
Hai người chọn trận bàng giải Trận thế này rất phù hợp với tình hình ở đây, tức là không tập trung binh lực đánh ở chính diện, gọi là chính binh như bình thường mà là tập trung tấn công ở hai bên cánh, gọi là ky binh.
Vì họ lưng dựa vào thành, chính binh có thể nhờ vào máy bắn đá và cung tên ở trên thành cao để tăng cường sức phòng thủ, cho nên không sợ kẻ địch tấn công chính diện tới.
Còn hai đạo ky binh ở hai bên cánh thì sẽ do bộ binh đô ky và quân tốc viện làm quân chủ lực, thực lực hùng hậu của họ rất thích hợp làm nhiệm vụ tiên phong.
Lần này kẻ địch từ phía tây tiến đến, những xe công thành và máy bắn đá nặng nề đều phải vứt bỏ lại bên đường, nên giảm đi áp lực cho quân Tần. Giờ đây điều kiện chiếm ưu thế của liên quân chính là nhân số.
Hiện nay trời đã vào mùa thu, nếu liên quân không thể phá được Tối Thành trước mùa đông đến thì sẽ lâm vào tình trạng bị tuyết phủ khó có thể xoay trở được, cho nên Hạng Thiếu Long không lo bọn chúng sẽ đắp lũy bao vây.
Cho nên chỉ cần Hạng Thiếu Long chịu ra thành ứng chiến, bọn Bàng Noãn sẽ tạ trời đất, mong có thể đánh nhanh thắng nhanh.
Mười ngày sau liên minh tấn công Tối Thành, dần dần tiến vào vùng bình nguyên cách Tối Thành năm mươi dặm, hạ trại ở vùng đồi núi, lại dùng các chiến xa để kết thành hàng rào xung quanh.
Hạng Thiếu Long hạ lệnh ngừng quấy rối quân địch cứ để cho bọn chúng ổn định đã.
Nhưng không khí của cuộc chiến khiến cho bên địch ta đều căng thẳng.
Ba ngày sau toàn bộ liên quân năm nước đã tới, Hạng Thiếu Long đứng trên thành nhìn ra, nhìn bề ngoài bọn chúng không hề biết mệt mỏi.
Hoàn Xỉ chú ý nhìn một hồi cười nói,Nếu luận về tố chất của binh tướng và sự huấn luyện, ngoài quân Triệu, quân của bốn nước khác đều không bằng chúng ta, lần này Mông đại tướng quân bại trận là bởi năm nào ông ta cũng đánh trận nên bọn Bàng Noãn biết được phương thức tác chiến của ông ta nên mới dễ dàng tìm ra cách đối phó."
Ngừng một lúc rồi nói,Vương Tiễn thượng tướng quân đã từng nói trong các danh tướng gần đây chỉ có hai người Bạch Khởi và Lý Mục là tác chiến chưa bao giờ có một quy tắc nào, khiến cho người ta không thể nào lường được, còn những người khác có thể bị đoán được. Giờ đây Vương thượng tướng quân có lẽ xếp Hạng tướng quân vào cùng với hai người ấy."
Hạng Thiếu Long cười,Tên tiểu tử nhà ngươi càng lúc càng biết nịnh bợ."
Hai người cười nói một lúc, không khí cũng thoải mái, Ðằng Dực nói,Kẻ địch tuy có tổn thất, nhưng binh lực vẫn là năm mươi vạn, song chúng ta không vì thế mà lo lắng, đối phương rốt cuộc đều có lòng riêng, khó mà chân thành hợp tác Lại thêm thời tiết thủy thổ ở đây đặc biệt không có lợi cho quân ở phía nam như người Sở, chúng ta lại chặn đường nước suối ở gần đây, khiến cho bọn họ khốn khổ hơn. Cho nên tuy bọn họ có năm mươi vạn, nhưng cũng coi như có hai mươi vạn, cách chúng ta không bao xa. Giờ đây chúng ta lại cố thủ không sợ đánh lâu. Còn đối phương thì mau chóng động binh cố gắng tranh thủ thời gian, thế hơn thế thua không nói cũng biết."
Hoàn Xỉ đưa mắt nhìn xa xa nói,Trong trận quân địch truyền tin bằng ky binh hai bên trái phải xông ra rõ ràng là muốn triệu tập tướng lĩnh đến trung quân để bàn bạc, xem ra kẻ địch sắp đánh lớn."
Hạng Thiếu Long nảy ra một ý, bình thản nói,Theo ta thấy, đó chỉ làm vẻ cho chúng ta thấy mà thôi, nếu ta là Bàng Noãn, mà binh mạnh ngựa khỏe, sĩ khí như cầu vồng thực sự, thì sẽ giả vờ mệt mỏi để dụ cho chúng ta ra thành tấn công, giờ đây lại mạnh mẽ như thế rõ ràng là trong lòng bọn chúng họ lo sợ chúng ta đánh lén."
Trình Quân lúc này xem Hạng Thiếu Long như thiên tướng nghe thế mà rằng,Binh thư cũng có nói, binh mạnh ngựa khỏe thì có nghĩa là ta đang yếu, trận thế chỉnh tề thì có nghĩa ta không đánh. Cách nhìn của đại tướng quân thật là sáng suốt."
Hoàn Xỉ, Ðằng Dực, Kinh Tuấn đồng thời đều biến sắc.
Kinh Tuấn lập tức xin xuất chiến.
Hạng Thiếu Long sợ xảy ra chuyện nên sai Hoàn Xỉ đi theo.
Nửa canh giờ sau cửa thành mở rộng. Hai người, mỗi người dắt theo nửa vạn cùng với máy bắn đá vượt qua bình nguyên tấn công về phía trận địa của địch.
Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực thì cầm quân áp trận để đến khi cần thiết thì yểm trợ cho bọn họ rút lui.
Ðánh cho đến chiều thì đã liên tục phá được mấy doanh trại của địch, rồi mới thu binh về thành. Sáng hôm sau đến lượt kẻ địch xua quân ra khiêu chiến, quân Tần đóng cửa không ra, chỉ dùng tên để trả lời. Kẻ địch chỉ đành rút lui.
Cứ cầm cự nhau ba ngày như vậy đến sáng ngày thứ tư, liên quân cuối cùng không kiên nhẫn nữa, cuối cùng phát động chiến tranh bằng những xe công thành, xe lôi mộc vừa mới chế tạo xong.
Hạng Thiếu Long vẫn đóng kín cửa thành, đợi cho đến khi kẻ địch mệt mỏi rút lui toàn bộ rồi mới kéo quân ra khỏi thành bày ra trận thế đã định, lúc này liên quân tuy không muốn đánh, nhưng cũng không muốn bỏ qua cơ hội tốt này, lại sợ quân Tần tấn công nên cũng kéo rốc ra hết bày trận thế trên bình nguyên, Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực leo lên ngọn đồi nhỏ ở trung quân quan sát tình hình quân địch.
Lúc này mặt trời đã lên cao binh khí khôi giáp của địch lẫn quân ta sáng loáng dưới ánh mặt trời.
Binh lực của liên quân rõ ràng đã giảm chỉ khoảng bốn mươi vạn, chia thành năm trận lớn. Quân chủ lực tập trung ở giữa, lấy bộ binh làm chủ, phía trước toàn là chiến xa, phía sau xe là ky binh, thành ba trận trước, giữa và sau.
Đề xuất Voz: Đặt tên là "Cơn mưa ngang qua"