Chương 505: Người Đẹp Lung Linh (1)

K

hi Hạng Thiếu Long và mười tám thiết vệ đến Túy Phong lâu, Ngũ Phù thân chinh ra chào đón, đưa gã vào một tòa sảnh, cho bọn hạ nhân lui ra rồi quỳ xuống khấu đầu.

Hạng Thiếu Long đã quen với tác phong tiểu nhân của y, vẫn đứng hiên ngang không khách sáo mà rằng,Lâu chủ hãy miễn lễ, lần này lại có trò gì đây?"

Ngũ Phù hoảng hốt đứng dậy, cung kính nói,Tiểu nhân nào dám dối trá trước mặt thượng tướng quân, lần này có tin quan trọng cần báo cáo cho thượng tướng quân hay."

Hạng Thiếu Long ngồi xuống, nói,Ngồi dậy rồi hãy nói!"

Ngũ Phù ngồi dậy, mắt láo liên, như sợ kẻ khác vẫn còn ẩn mình trong tòa sảnh, thì thầm rằng,Lã Bất Vi có âm mưu hại Vương Hột và thượng tướng quân ngài."

Hạng Thiếu Long cười,Y đương nhiên là muốn thế, nhưng làm được hay không là chuyện khác."

Ngũ Phù nói khéo,Tiểu nhân quả thật đã nghe lén nhiều lần, rồi xâu chuỗi lại, biết được âm mưu của bọn chúng."

Hạng Thiếu Long nhớ lại ống nghe lén của y, nói với vẻ nửa tin nửa ngờ,Ðiền Mỹ Mỹ đã là vương hậu nước Ngụy, Lã Bất Vi còn tới đây làm gì nữa?"

Ngũ Phù nói,Thượng tướng quân không biết, nửa năm trước tiểu nhân đã dùng nhiều vàng bạc để mua một đóa quốc sắc thiên hương từ nước Sở là Việt nữ Bạch Nhã Nhã, Lã Bất Vi say mê ả, cho nên thường đến Túy Phong lâu.

Giờ đây Nhã Nhã đã thay thế cho Mỹ Mỹ, trở thành người đứng đầu trong tứ hoa, chao ôi! Mỹ Mỹ ra đi khiến cho tiểu nhân suýt nữa mất mạng, đương nhiên! Tiểu nhân tuyệt không dám trách Hạng gia, tiểu nhân đáng tội."

Hạng Thiếu Long không còn kiên nhẫn nữa, nói,Ðừng lòng vòng nữa, hãy cứ nói thẳng ra đi!"

Ngũ Phù lại hạ giọng, ghé sát một chút, mới nói,Ðầu tiên bọn chúng phải đối phó với Vương thượng tướng quân đang đánh nhau ở biên giới nước Triệu, các mặt đều phải nhờ vào Ðỗ Bích và Thành Kiều chi viện, còn Lã Bất Vi đang muốn mượn tay Ðỗ Bích, khi Lý Mục đánh nhau với Vương Hột, thì giật chân của Vương thượng tướng quân, lúc đó hậu quả có thể suy nghĩ cũng biết."

Hạng Thiếu Long vì không biết tình huống ở nơi ấy, chưa bao giờ nghĩ khả năng này, biến sắc nói,Lý Mục chẳng phải đang đánh nhau với người Tề hay sao?"

Ngũ Phù nói,Ðó chỉ là độc kế dụ Vương thượng tướng quân đi sâu vào nước Triệu mà thôi!"

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Sao ngươi không sớm nói chuyện quan trọng ấy ra, dù cho ta không ở Hàm Dương, ngươi cũng phải tìm Xương Bình quân để nói chứ!"

Ngũ Phù nói với vẻ áy náy,Bởi vì tiểu nhân chỉ nghe được loáng thoáng, chưa dám khẳng định. Hôm trước Dương Dự cho tiểu nhân hay, Hứa Thương đã to giọng bảo rằng đại gia ngài không còn mạng bao lâu nữa, tiểu nhân suy nghĩ mới hiểu ra, Hứa Thương lúc ấy bảo rằng, đại gia ngài thắng được trận này chính là đã trồng cây bại vong cho ngày sau.

Dương Dự thắc mắc, y chỉ bảo rằng cứ để cho đại gia tỏ sự lợi hại, tóm lại sẽ không đấu lại với Lý Mục, rồi không nói gì nữa. Vì thế tiểu nhân nghĩ rằng chỉ có hại chết Vương Hột, đại gia mới có thể đánh nhau với Lý Mục, cho nên..."

Hạng Thiếu Long đứng phắt dậy nói,Ngươi đi báo với Xương Bình quân, ta sẽ đến muộn."

Nói rồi vội vàng rời khỏi, phi ngựa vào cung gặp tiểu Bàn.

Tiểu Bàn đang đánh cờ cùng với ái phi Vương Mỹ Tú, thấy gã vội vàng chạy đến, biết có chuyện gấp, nên lập tức vào nội đình.

Hạng Thiếu Long nói những suy đoán của Ngũ Phù ra, tiểu Bàn biến sắc nói,Kế này quả thật rất độc, có thể thấy một ngày không trừ Thành Kiều, địa vị của quả nhân vẫn chưa vững."

Rồi tiểu Bàn gọi cận vệ đến căn dặn lập tức phái ra khoái mã, cầm tiết đến Thượng Xuyên, báo với Vương Hột phải cẩn thận Sắp xếp mọi chuyện xong, vị Thần Thủy Hoàng trong tương lai ấy thần sắc ngưng trọng, nói rằng,Nếu Vương thượng tướng quân có chuyện không may, chúng ta sẽ lập tức đối phó với Thành Kiều và Ðỗ Bích, để trừ đi cái họa ở trong, lúc ấy quả nhân coi Lã Bất Vi sẽ thu xếp như thế nào đây!“ Rồi nở nụ cười, hạ giọng nói,Bị phi đã có tin mừng!"

Lúc này Thiếu Long mới cảm thấy y quả thật đã trở thành người lớn, nên thành thật chúc mừng.

Tiểu Bàn khổ não nói,Nhân lúc giờ đây Lã Bất Vi và thái hậu không ở Hàm Dương, tốt nhất hãy đặt tên cho đứa trẻ, nếu không bọn họ lại giành mất, sư phụ có đề nghị gì?"

Hạng Thiếu Long buột miệng nói ra,Vậy thì hãy gọi là Phù Tô nhé!” Tiểu Bàn ngạc nhiên nhìn gã.

Khi Hạng Thiếu Long trong lòng kêu nguy to, vị Tần Thủy Hoàng trong tương lai này gật đầu.

"Tên này cũng đặc biệt lắm, nhưng cũng cần phải có một cái tên nữ nhi nữa mới được, lúc đó dù sanh nam hay nữ thì cũng đã có tên cả rồi."

Hạng Thiếu Long thở phào nói,Hạ thần chỉ nghĩ đến tên của đứa bé trai, xem ra cái thai này nhất định là thai nam, không cần đặt tên nữa."

Tiểu Bàn lẩm nhẩm đọc lại cái tên Phù Tô mấy lần rồi vui mừng nói,Nếu quả thật là đứa bé trai thì hãy gọi là Phù Hạng Thiếu Long lại biết mình đã dùng lịch sử đã biết ra ảnh hưởng đến lịch sử trong tương lai, trong lòng cảm thấy kỳ lạ thế nào, rồi thừa cơ rời khỏi cung, phi đến Túy Phong lâu thì đã trễ hơn thời gian đã hẹn nửa canh giờ.

Thật là bất ngờ, ngoài những người như huynh đệ Xương Bình quân, Lý Tư, Hoàn Xỉ, Kinh Tuấn, Vương Lăng, Ô Quả, Châu Lương, lại còn có bọn Vương Quan, Thái Trạch, Doanh Ngạo và Doanh Lâu, rõ ràng những người này đã đi theo phe tiểu Bàn. Chỉ có Ðằng Dực vì phải ở cạnh thê nhi cho nên đến một chốc thì cáo từ về mất.

Dương Dự, Quy Yến và Bạch Lôi cùng các mỹ nữ của Túy Phong lâu đều đến, mỗi nàng hầu hạ một người.

Hạng Thiếu Long ngồi ở chiếu đầu, nàng Việt nữ Bạch Nhã Nhã đã chờ gã đến.

Nàng mặc y phục nước Sở, tuổi khoảng mười tám, quả thật là rất xinh đẹp, chẳng kém Ðiền Mỹ Mỹ, nhưng khí chất cao nhã hơn, đôi mắt của nàng đầy tình ý, lại thêm giọng nói ngọt ngào dễ nghe, quả thật là một người đẹp hiếm có, chả trách nào Ngũ Phù dùng nàng để thay thế cho Ðiền Mỹ Mỹ.

Nhưng nghĩ lại nàng cuối cùng có lẽ sẽ trở thành nàng hầu cho Lã Bất Vi, trong lòng lại thấy tiếc nuối.

Hạng Thiếu Long chưa ngồi yên, thì đã bị mọi người phạt ba chén rượu, khiến gã phải giơ tay đầu hàng, nói rằng,Nếu uống nữa, e rằng Hạng mỗ phải lập tức bỏ chạy, mong các vị khai ân, tha cho Hạng mỗ lần này."

Vương Quan cười,Ðêm qua Hạng gia đã uống hai mươi chén mới say, làm sao cũng phải uống tiếp bảy chén nữa, chúng tôi mới tha tội đến trễ của ngài."

Khi đang dùng dằng, Bạch Nhã Nhã nở nụ cười, nói,Vậy thì Nhã Nhã thay cho thượng tướng quân uống mấy chén rượu phạt này."

Mọi người đều khen hay, Thái Trạch cười nói,Nhưng chén rượu phạt này trước tiên phải vào miệng của Hạng thượng tướng quân, rồi Nhã Nhã mới được uống thay."

Mọi người lại cười ầm lên một lần nữa.

Bạch Nhã Nhã e thẹn ngả vào lòng của Hạng Thiếu Long, đôi mắt khép hờ, khuôn mặt đỏ ửng, ra dáng một con chim non đang khép nép.

Hạng Thiếu Long tuy đã quen với kiểu phong lưu thời Chiến Quốc này, nhưng vì cảm giác kích thích mới mẻ của một nàng mỹ nữ thanh xuân, cũng cảm thấy lòng rộn ràng, nên mượn hơi rượu, ôm nàng rồi hôn lên môi.

Lúc đó mọi người mới tha cho gã.

Doanh Ngạo cười nói,Nghe nói Bàng Noãn thua trận, các nước khác đều trách y mạo hiểm tiến vào sâu, bỏ phí mất cơ hội đánh đại Tần ta, cho nên giờ đây uy thế giảm xuống, xem ra bọn họ sẽ rất khó có một lần hợp tung nữa."

Doanh Lâu tiếp lời, nói,Thua trận này, ai ai cũng đùn đẩy trách nhiệm, trong trận Tối Thành lần này, kẻ chạy sớm nhất là người Sở, trở thành mục tiêu cho những người khác chỉ trích, bọn họ chắc phải có một thời gian lục đục với nhau đây."

Lý Tư vỗ tay nói,Ðêm nay chỉ nói chuyện gió trăng, không bàn việc công. Thái úy đã sắp xếp một màn linh lung yến vũ, chắc cũng nên bắt đầu."

Xương Bình quân đưa mắt cho Ngũ Phù đang ngồi ở chiếu cuối, Ngũ Phù vội vàng đi sắp xếp.

Kinh Tuấn cười nói,Chỉ thấy đình úy đại nhân của chúng ta còn căng thẳng hơn cả tam ca, thì biết Phụng Phi này sẽ rất có sức hấp dẫn đấy!“ Mọi người đều đồng thanh phụ họa, khiến cho Lý Tư, kẻ lâu nay không bước đến chỗ gió trăng, lúng túng muôn phần.

Hạng Thiếu Long thì cảm thấy thoải mái, cảm nhận được tình thân thiết giữa mọi người.

Bạch Nhã Nhã lúc này ngồi dậy, ghé sát tai gã nói,Hạng gia không nhớ thù cũ mà còn giúp đỡ Mỹ Mỹ tiểu thư bỏ trốn, rồi trở thành vương hậu nước Ngụy, bọn tỷ muội trong Túy Phong lâu đều rất cảm kích."

Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Chả lẽ chuyện này toàn thành đều đã biết."

Bạch Nhã Nhã mỉm cười,Ðó gọi là chuyện tốt truyền đến ngàn dặm! Giờ đây chỉ cần Hạng gia ngoắt tay, thì ai cũng sẽ tranh nhau hầu hạ giấc ngủ cho Hạng gia!"

Hạng Thiếu Long làm sao tin được.

Bạch Nhã Nhã lườm gã, rồi e thẹn nói rằng,Không biết Nhã Nhã có thể được ân sủng ấy của Hạng gia chăng?"

Hạng Thiếu Long thấy dáng vẻ xinh đẹp của nàng, không kìm được lòng mình, hạ giọng nói,Ðêm nay không được, hãy đợi ta xem thử tình hình rồi hãy nói."

Bạch Nhã Nhã thổi một hơi vào tai gã, thì thầm rằng,Ban ngày cũng được, vậy thì phu nhân của Hạng gia sẽ không biết."

Hạng Thiếu Long nhớ lại hiền thê ở trong nhà, lập tức tỉnh táo lại, định khéo léo từ chối, Ngũ Phù lúng túng bước vào, khiến cho mọi người đều chú ý.

Xương Bình quân biết không hay, nói,Mỹ nhân phải chăng trách chúng ta đến trễ?"

Ngũ Phù khổ sở nói,Xem ra là như thế, Phụng Phi tiểu thư đã về ngủ, tiểu nhân dù có nói lời gì cũng không được."

Ðiều kỳ lạ là mọi người không thấy nàng làm eo, mà lại còn cho là chuyện đương nhiên.

Xương Văn quân cười,Ðó đều là họa do Thiếu Long gây ra, đắc tội với linh lung mỹ nhân của chúng ta, ta đề nghị Thiếu Long phải xin lỗi, dỗ nàng quay lại."

Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Võ Thiên Tôn
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN