Chương 567: Gặp Lại Xót Xa (2)
Tiêu Nguyệt Ðàm thì thầm,Trưa hôm nay Lã Bất Vi đến đây, đi cùng còn có Hàn Kiệt và Hứa Thương."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Hàn Kiệt chẳng phải là người của Lao ái sao?"
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Chỉ chuyện này thôi cũng đã biết Lã Bất Vi và Lao ái đã ngầm cấu kết với nhau. Hàn Kiệt lại là một trong bốn đại đệ tử của Tắc Hạ kiếm thánh Tào Thu Ðạo, có y làm cầu nối, những kiếm sĩ xuất thân ở Tắc Hạ nói không chừng sẽ đứng về phía Lã Bất Vi và Ðiền Ðan, vậy tình thế đã khác."
Ngừng một lát rồi nói tiếp,Với thủ đoạn của Lã Bất Vi, có lẽ sẽ khiến cho Tề vương nghĩ rằng nếu thay đổi Ðiền Kiện, thì sẽ phá hoại mối quan hệ với nước Tần, lại thêm Tào Thu Ðạo đứng về phía đại hoàng tử Ðiền Sinh và Ðiền Ðan, cuộc tranh giành vương vị này kẻ thua chắc chắn sẽ là Ðiền Kiện."
Hạng Thiếu Long nói,Ai thua ai thắng là chuyện nhà của người Tề. Chuyện ta quan tâm lúc này là làm cách nào để giúp cho các vị nữ nhân trong đoàn ca vũ hoàn thành ước nguyện của mình. Lã Bất Vi thích thế nào thì cứ mặc kệ y."
Tiêu Nguyệt Ðàm ngạc nhiên nói,Ta rất ít khi thấy Hạng Thiếu Long buồn bã như thế, chả lẽ huynh không cảm thấy rằng kéo chân Lã Bất Vi là chuyện vui hay sao? Ðêm nay huynh hãy ngủ một giấc, ngày mai tỉnh dậy có lẽ sẽ thay đổi suy nghĩ."
Hạng Thiếu Long cười khổ nói,Trừ phi ta xuất thân bằng thân phận Hạng Thiếu Long, nếu không cũng không thể nào ảnh hưởng đến quyết định của Tề vương! Vả lại cứ như thế, chẳng khác nào mời Lã Bất Vi đối phó với ta. À suýt tý nữa quên cho huynh biết, Lý Viên và Long Dương quân đã nhận ra ta."
Tiêu Nguyệt Ðàm vội vàng hỏi dấn tới, sau khi Hạng Thiếu Long giải thích xong, Tiêu Nguyệt Ðàm mới vui mừng nói rằng,Nếu là như thế, tình thế đã hoàn toàn thay đổi. Giờ đây điều người Tề sợ nhất là người Sở và tam Tấn liên thủ với nhau kiềm chế dã tâm của họ đối với nước Yên, chỉ cần Ðiền Ðan không dám đối phó với huynh chúng ta sẽ dễ dàng ứng phó."
Hạng Thiếu Long khổ não nói,Có lợi tất sẽ có hại. Nếu như tại hạ công nhiên xuất hiện với thân phận Hạng Thiếu Long, Lã Bất Vi hay Ðiền Ðan, thậm chí Quách Khai sẽ ngầm thi triển thủ đoạn để đối phó, nhưng giả sử ta vẫn cứ giả thành Thẫm Lương, thì phải ứng phó với Trọng Tôn Long và các kiếm thủ nước Tề. Quả thật đôi đường đều khó."
Có tiếng gõ cửa, té ra Tiểu Bình Nhi đến gọi Hạng Thiếu Long cho Phụng Phi.
Phụng Phi đang ngồi khảy đàn ở trong sảnh trên lầu hai, tiếng đàn văng vẳng như là tiếng nhạc ở trên trời, còn người đàn thì rất chú tâm. Cho đến khi Hạng Thiếu Long ngồi xuống trước mặt nàng, hình như nàng vẫn không biết gã đã đến.
Tiểu Bình Nhi lui xuống lầu, Hạng Thiếu Long ngồi xuống chiếc đệm, ngắm nhìn nàng thiếu nữ tuyệt sắc này, còn tai thì nghe tiếng nhạc du dương, vì thế nỗi buồn vì Thiện Nhu đã giảm đi được đôi phần.
Phụng Phi đàn đến đoạn cao trào rồi đột nhiên dừng lại, ngẩng mặt nhìn gã, mắt phượng long lanh nói,Thẫm tiên sinh có nhận ra đoạn nhạc vừa rồi không?"
Hạng Thiếu Long sững người, ngơ ngác lắc đầu.
Phụng Phi mỉm cười,Ðó chính là khúc phổ được biến hóa từ những tiểu điệu của ngài, thế mà ngài lại không nghe ra."
Hạng Thiếu Long gãi đầu lúng túng nói,Quả thật không hề nghe ra, làm sao như thế được?"
Phụng Phi dịu dàng nói,Người ta không thể sao chép khúc điệu của ngài, sau mấy lần thay đổi thì thành ra thế này đây! Ngài có thích không?"
Phụng Phi chưa bao giờ nói với gã bằng những lời lẽ như thế này, Hạng Thiếu Long giật mình nói,Ðại tiểu thư quả thật cao minh, không biết đã sáng tác ra bản nhạc mới để chúc thọ hay chưa?"
Phụng Phi nhìn ra ngoài cửa sổ chép miệng,Ngài có biết thiếp giờ đây đã nhận ra rằng ở ngoài trời tuyết đang rơi, từ sau khi nghe tiểu điệu của ngài, Phụng Phi cứ mãi soạn khúc phổ. Không ngờ lại dễ dàng như thế."
Hạng Thiếu Long cả mừng nói,Chúc mừng đại tiểu thư."
ánh mắt Phụng Phi nhìn lên mặt gã nói,Ngài rốt cuộc là người như thế nào đây?"
Hạng Thiếu Long mỉm cười,Có tay có chân, có mắt có mũi cũng giống như bất cứ ai cả thôi!"
Phụng Phi nói,Nhưng trong mắt của ta, ngài chính là thần tiên hạ phàm, cứu kẻ thế nhân trong cơn khốn khổ. Chao ôi! Nếu có thần tiên thì sẽ đẹp biết bao nhiêu. Thế gian có quá nhiều chuyện khiến người ta buồn chán, có lúc thiếp thậm chí chán ghét cả bản thân mình."
Hạng Thiếu Long suy nghĩ một chốc gật đầu nói,Có rất nhiều chuyện quả thật khiến người ta không thể nhẫn nhịn được, song đại tiểu thư có biết trong mắt của người khác, nàng là một người đẹp không thể với tới, có thể quỳ dưới váy của nàng là điều vinh hạnh vô cùng."
Phụng Phi cười nói,Cách dùng từ của ngài thật là quái lạ. Phụng Phi chỉ là người bình thường, chỉ có khi sáng tác hoặc biểu diễn, thiếp mới cảm thấy mình có chút bất phàm."
Rồi lại nhìn gã bằng ánh mắt long lanh nói,Ðêm nay hãy ở lại đây nói chuyện với thiếp! Mỗi khi sáng tác được một bài, thiếp rất khó ngủ, thường cần phải có người nói chuyện."
Hạng Thiếu Long giật mình sững người nói,Tại hạ rốt cuộc vẫn là kẻ hạ nhân, đại tiểu thư giữ tại hạ trong phòng như thế không sợ người khác lời ra tiếng vào hay sao?"
Phụng Phi nói,Dũng khí của ngài đâu rồi? Nếu là nam nhân khác e rằng giờ đây đuổi cũng chẳng chịu đi nữa."
Hạng Thiếu Long cười khổ nói,Từ ngày biết tình lang của đại tiểu thư là Hạng Thiếu Long, tại hạ càng lúc càng sợ, khi đến Hàm Dương, nếu có người báo tin cho y biết được tại hạ đã từng ở trong khuê phòng của đại tiểu thư một đêm, dù cho không làm ra chuyện gì e rằng mạng này cũng khó giữ, đại tiểu thư nghĩ có đúng không?"
Phụng Phi sững sờ không trả lời được.
Hạng Thiếu Long trong lòng buồn cười, đây gọi là lấy mâu của ngươi đâm thuẫn của ngươi. Dùng Hạng Thiếu Long của nàng để đè bẹp Hạng Thiếu Long thật sự, quả thật là tuyệt vời.
Một lát sau Phụng Phi mới khổ não nói,Nam nhân chẳng phải là gan trùm trời đất hay sao? Cớ gì lúc làm chuyện khác thì chàng lớn gan đến thế nhưng chuyện này thì lại co đầu rút cổ như vậy."
Hạng Thiếu Long giả vờ kinh ngạc nói,Nghe khẩu khí của tiểu thư, hình như ngoài việc muốn tiểu nhân nói chuyện dưới đuốc, còn có những việc khác nữa hay sao?"
Phụng Phi cười khúc khích nhìn gã đầy phong tình vui vẻ nói,Nói chuyện với chàng thật có ý nghĩa, từ trước đến nay, chỉ có Phụng Phi này trêu đùa nam nhân không ngờ giờ đây thì ngược lại. Nào!"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên,Chuyện gì?"
Phụng Phi nhếch mép cười,Trước tiên hãy cởi hài cho thiếp đã! Chấp sự đại nhân!"
Hạng Thiếu Long sững người nhìn nàng một lúc rồi lung túng nói,Ðại tiểu thư chẳng phải nói thật đấy chứ! Chuyện này bắt đầu thì sẽ khó mà kết thúc được, lúc ấy đại tiểu thư muốn hối hận cũng không được."
Lời gã nói không phải là giả, một mỹ nữ như nàng khi đã có ý quyến rũ nam nhân, e rằng một vị cao tăng đang ngồi tọa thiền cũng không giữ nổi mình, huống chi là gã.
Ðột nhiên, mưa tuyết bên ngoài, ánh đèn trong phòng, hơi ấm từ trong lò lửa đã tăng thêm không khí lãng mạn.
Nhìn khuôn mặt đẹp như ngọc của nàng, đôi mắt đầy phong tình, bộ ngực nhô cao, ai mà không động lòng cho được.
Phụng Phi liếc gã nói,Thẫm quản sự nghĩ đi đâu thế, thiếp muốn lên giường ngủ, nên phải cởi hài ra, mà vừa khéo Tiểu Bình Nhi đã ra ngoài, chỉ đành nhờ ngài vậy!"
Hạng Thiếu Long giận suýt chết, nghiến răng bước tới đưa tay chộp lấy chân phải của nàng.
Phụng Phi kêu lên một tiếng nhíu mày nói,Thẫm quản sự hãy nhẹ nhàng một chút."
Hạng Thiếu Long cảm thấy hơi thở của mình trở nên gấp gáp, tay trái nắm lấy chân nàng, tay phải vuốt lên, dịu dàng âu yếm bóp chân của nàng, khen rằng,Dương chỉ bạch ngọc cũng chỉ thế này mà thôi."
Phụng Phi hơi run, mắt khép hờ, dịu dàng mà rằng,Nếu chàng hứa rằng không rê lên nữa, ta sẽ cho chàng chiếm chút tiện nghi, để ta báo đáp chàng giúp ta vượt qua khỏi cửa ải khó khăn này."
Hạng Thiếu Long giận dữ nói,Ðại tiểu thư nói như thế chẳng phải nhắc nhở tại hạ tiếp tục tiến sâu vào hay sao?"
Vừa nói, thì không khách khí rê lên cao hơn.
Phụng Phi cảm thấy bàn tay của Hạng Thiếu Long vượt qua đầu gối, đang định lên đến đùi mình, kêu lên một tiếng đưa tay chặn lại.
Hạng Thiếu Long rút tay ra cởi giày cho nàng một cách tử tế, sau đó bóp nhẹ hai chân của nàng khiến cho Phụng Phi cả thân mình mềm nhũn.
Hạng Thiếu Long bế nàng lên bước về phía phòng ngủ.
Phụng Phi ôm cổ gã thỏ thẻ bên tai,Ngài đã hại chết người ta!"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Hại thế nào?"
Phụng Phi nói,Nếu ngài khiến thiếp yêu ngài, chẳng phải là đã hại chết Phụng Phi hay sao?"
Hạng Thiếu Long hiểu ra, thầm kêu nguy hiểm, mình đã quyết không có quan hệ với nàng mỹ nữ đã có chủ này, nếu sự việc cứ tiếp tục thì e rằng sẽ gây ra hậu quả không thể nào ngờ được.
Ðặt nàng lên giường xong, Hạng Thiếu Long cúi đầu hôn lên môi nàng dịu dàng nói,Ðại tiểu thư hãy yên tâm! Chỉ cần tại hạ nhớ nàng là người của Hạng Thiếu Long, dù tại hạ gan to bằng trời cũng không dám động đến nàng."
Nói xong thì chạy thục mạng ra ngoài.
Đề xuất Tiên Hiệp: Sai Thế