Chương 57: Nam Nữ Chinh Chiến (2)
Hạng Thiếu Long cười nói,Nàng là kẻ địch à?" chỉ cảm giác tinh thần khoan khoái còn bụng thì sôi ục ục mới nhớ là chưa ăn cơm tối.
Nhã phu nhân nghe bụng gã sôi ục ục, cười ngất nói,Người ta nấu cơm cho chàng rồi, bây giờ đã nguội rồi."
Hạng Thiếu Long vui mừng trong lòng, một mỹ nữ trước giờ chỉ có người khác phục vụ nay lại tự tay dâng cơm tới miệng gã. Sau khi cơm nước no nên xong thì trời đã sáng.
Thế là cả đội nhân mã tiếp tục men theo quan đạo xuống phía nam Hoành Thủy, bốn bề đều là đồi núi và rừng, cảnh sắc vô cùng đẹp đẽ Bình Nguyên phu nhân thay đổi thái độ, chiếc xe chở bà và Thiếu Nguyên quân bị thương theo sát xe của Triệu Thiên, còn hai trăm tên gia tướng thì ở sau cùng.
Từ sau cuộc nói chuyện sáng hôm ấy, Hạng Thiếu Long không hề nói một câu nào với mụ đàn bà có lòng dạ như rắn độc đó nữa. Chẳng biết trong đầu mụ đang có ý nghĩ xấu xa gì.
Khi đi ngang qua xe Triệu Thiên, nàng công chúa xinh đẹp ấy vén rèm, cất tiếng gọi,Hạng Thiếu Long!"
Từ ngày rời Hàm Ðan đến nay, đây là lần đầu tiên nàng chủ động nói chuyện với gã. Hạng Thiếu Long kinh ngạc kìm ngựa lại, nhìn nàng nói,Công chúa có điều gì căn dặn?"
Triệu Thiên nhìn thẳng vào mặt gã một chốc rồi nói,Hạng Thiếu Long! Ta rất cảm kích ngươi, nhưng cũng hận ngươi!“ Nói xong buông rèm, ngăn ánh mắt tham lam mà trực tiếp của gã.
Hạng Thiếu Long cảm khái vô cùng. Gã là một tay cua gái lão luyện, đương nhiên hiểu rõ ý tứ trong câu nói của nàng. Nàng gọi thẳng gã là Hạng Thiếu Long, rõ ràng đã xem gã là một người đàn ông hợp với một kẻ cành vàng lá ngọc như nàng. Cảm kích vì rằng gã giữ được sự trong sạch cho nàng, hận vì gã đem nàng tặng cho người Ngụy. Tuy vì lệnh vua khó cãi, nhưng nàng vẫn không khỏi có lòng oán trách gã.
Lòng đau đớn, Hạng Thiếu Long chỉ còn cách quay ngựa lại đi về phía sau.
Trong thế giới hai ngàn năm trước, trời đất ngoài thành thị vẫn giữ được cái diện mạo nguyên thủy bí hiểm của mình.
Nếu không phải là đầu mùa đông, nhất định sẽ thấy hàng bầy động vật đang thơ thẩn nơi thảo dã.
Quan đạo này đầy những đồi núi nhỏ, lại có bình nguyên rộng lớn, trông xa xa rất đẹp đẽ. Họ đang đi trên một con đường nhỏ cũng rất đẹp. Lúc ấy đi ngang qua một ngọn núi nhỏ, bên trái có một hồ nhỏ, nước hồ xanh biếc không chút gợn sóng nằm lặng lẽ trong sương sớm.
Bờ bên kia là bụi trúc đang soi mình xuống mặt hồ.
Hạng Thiếu Long than thầm đáng tiếc, nếu đây là một chuyến du lịch thì nhất định sẽ ở lại hai ba ngày.
Ðã bỏ xa mặt hồ vừa rồi, nhưng trong lòng gã vẫn còn nhớ đến trước mặt. Ðá trong thung lũng nhấp nhô, khoảng rừng xanh tốt, đôi lúc lại có một con thú kỳ lạ nào đó phóng ra rồi biến mất.
Dưới sơn cốc là con suối nhỏ đang lặng lẽ trôi, dưới ánh nắng mặt trời, những tảng đá dưới suối đã thay hình đổi dạng, quả thật gã đã bị say mê bởi cảnh đẹp này.
Hạng Thiếu Long chợt nghĩ, nếu cỗ máy thời gian của lão họ Mã điên rồ kia có thể đưa người qua lại hai thế giới này, gã sẽ tổ chức các đoàn khách du lịch, thì sẽ kiếm được không ít tiền.
Cuối cùng thì hoàng hôn đến, cả đoàn người đã đến được bờ bắc của sông Hoành Thủy.
Hoành Thủy rộng hơn hai mươi trượng, cỏ trên sông mọc đầy, nước sông biến thành màu xanh đậm.
Hạng Thiếu Long đang ngẩn ngơ nhìn ngắm cảnh sông cho mãi đến khi Thành Tế nhắc nhở mới ra lệnh hạ trại.
Ô Trác không cần gã căn dặn đã sai người lên chỗ cao nhất để quan sát động tĩnh gần xa.
Nhìn bề ngoài thì tất cả đều yên ắng, đôi lúc có lũ chim chóc, dã thú ra sông uống nước, thậm chí đến gần lũ la và ngựa của họ.
Lần này gã hạ trại theo kiểu lục hoa doanh, soái doanh cùng nằm một nhóm với doanh trại của bọn nữ nhân và Bình Nguyên phu nhân. Những kẻ khác chia thành sáu tổ, bao quanh trung quân, giống như sáu cánh hoa, phía ngoài lại nối kết các xe ngựa lại với nhau, còn ngựa và la thì được nhốt bên bờ sông.
Sau khi sắp xếp xong, trời cũng dần tối, các trại nổi lửa lên, khói cuồn cuộn bốc cao.
Hạng Thiếu Long và Ô Trác, Thành Tế trèo lên một tảng đá to, quan sát bờ đối diện.
Bỗng nhiên trong khu rừng đối diện có động tĩnh của lũ thú rừng và chim chóc.
Ba người nhìn nhau cười, nghĩ thầm quá nguy hiểm.
Thành Tế nói,Nguyên Dục có lẽ sai người chặt cây để làm bè, kẻ địch sẽ tưởng chúng ta ngày mai qua sông, rồi cười khổ,Ðêm nay có lẽ là đêm yên lành cuối cùng."
Ô Trác nói,Bọn giặc tất nhiên sẽ có phục binh ở đây. Ngày mai chúng ta đổi lộ trình đi men về hướng đông, có lẽ chúng sẽ truy kích chúng ta."
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Ô Trác, kẻ nào đang mai phục chúng ta ở bờ bên kia?"
Ô Trác đáp ngay,Ðương nhiên là Khôi Hồ, trong bọn mã tặc chỉ có chúng mới đủ thực lực truy kích chúng ta vào ban ngày. Dù là Ngao Ngụy Mâu, gã cũng không thể dẫn một ngàn nhân mã nghênh ngang đi lại, vì thế hắn chỉ có thể áp dụng chiến thuật đánh lén ban đêm hoặc hỏa công mà thôi."
Hạng Thiếu Long cười,Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Đó là lời dạy chí lý của Tôn Tử, chúng ta làm sao có thể bỏ qua cơ hội này để chúng mệt mỏi một phen."
Bọn Ô Trác đều sáng mắt lên.
Hạng Thiếu Long tiếp tục nói,Huống chi chúng ta có một ưu thế, đó là bọn Khôi Hồ không biết chúng ta có thêm một trăm tân binh, chỉ điểm này thôi, chúng ta sẽ khiến cho bọn Khôi Hồ bất ngờ!" rồi hạ giọng nói ra kế hoạch của mình.
Cả hai người Ô Trác và Thành Tế nghe xong đều khen không ngớt.
Hạng Thiếu Long lại hỏi,Tại sao chúng ta đi đã mấy ngày đường mà không hề thấy thôn trang nào của người Ngụy, tại sao chúng ta đi vào chỗ không người như thế này?"
Thành Tế nói,Ðây là mệnh lệnh của Ngụy vương, trong phạm vi năm mươi dặm của quan đạo, không cho bá tánh cư trú, sợ khi kẻ địch men theo quan đạo mà đến, có thể cướp lương thực và phụ nữ, tráng đinh."
Hạng Thiếu Long lúc này mới bình tĩnh, nghiên cứu kế hoạch chi tiết rồi mới quay về trại.
Ðêm ấy gã đến trại của Nhã phu nhân dùng cơm, tắm rửa thay đồ.
Khi gã cùng Nhã phu nhân ngồi trên chiếc chiếu, nàng hỏi,Thiếp thật không rõ vì sao chàng có thể đoán trước rằng Thiếu Nguyên quân sẽ tập kích Triệu Thiên, càng không hiểu bọn chúng vì sao làm như thế?"
Hạng Thiếu Long trầm ngâm hồi lâu rồi mới quyết định kẻ lại toàn bộ sự việc chuyện mẹ con Bình Nguyên phu nhân Nhã phu nhân nghe xong mặt tái nhợt, câu đầu tiên là,Hay cho Tín Lăng quân, khiến cho ta tưởng y quả thật nhớ ta, thì ra có ý hãm hại ta."
Hạng Thiếu Long than rằng,Nàng không thể nói y không nhớ nàng. Giả sử Ngụy vương bị ta giết chết, nàng chẳng phải là người của y hay sao?"
Nhã phu nhân hoảng sợ, ôm chặt gã hỏi,Bây giờ chúng ta phải làm thế nào đây?"
Hạng Thiếu Long nói,Có ta ở đây, nàng sợ gì nữa? Y có kế Trương Lương, ta có thang trèo thành, hừ!"
Nhã phu nhân nhíu mày hỏi,Kế hoạch Trương Lương và thang trèo thành là gì?"
Hạng Thiếu Long lúc này mới nhớ lại Trương Lương là người cuối Tần đầu Hán, lúc này vẫn chưa xuất thế, bật cười rồi đáp,Nói tóm lại là tùy cơ ứng biến. Chỉ cần người Ngụy không dám làm bậy, chúng ta có thể về nước an toàn."
Nhã phu nhân nói,Tại sao Bình Nguyên phu nhân đột nhiên nghe lời của chàng thế, phải chăng...“
Hạng Thiếu Long liền nói,Ðừng nghĩ bậy nữa, ta chỉ vì sự lợi hại của bản thân mà thôi."
Nhã phu nhân mỉm cười nói,Ta đương nhiên tin chàng. Bình Nguyên phu nhân tuy thủ đoạn độc ác, nhưng rất nghiêm ngặt trong quan hệ nam nữ. Có phải chàng đã khiến mụ ta phải phá giới hay không? Ðừng quên rằng Triệu Ni cũng không thoát khỏi bàn tay của chàng."
Hạng Thiếu Long thản nhiên nói,Ta chẳng qua sử dụng ít thủ đoạn với mụ ta chỉ vì muốn cầu sinh mà thôi."
Nói chưa dứt lời, tiểu Siêu đã bước vào báo,Bình Nguyên phu nhân cho mời Hạng gia!"
Bình Nguyên phu nhân ngồi một mình trong trại, tóc búi cao, cắm một cây thoa hình bông hoa, mặt bôi chút phấn nhạt Hạng Thiếu Long khen thầm trong bụng, người đàn bà này thật biết trang điểm, chủ yếu là vì mụ vốn là cái giá mắc đồ nên ăn mặc thế nào cũng đẹp.
Đề xuất Huyền Huyễn: Nữ Hiệp Chậm Đã