Chương 581: Ranh Giới Sinh Tử (2)

Hạng Thiếu Long thản nhiên nói,Nếu là như thế hôm qua cớ gì còn ngầm gặp Sa Lập?"

Ðổng Thục Trinh vội vàng nói,Ðó chỉ là tin đồn của kẻ khác, nếu thiếp hoặc Tú Chân vẫn cấu kết với Sa Lập bọn chúng tôi sẽ chết không yên."

Hạng Thiếu Long nhìn kỹ vẻ mặt của nàng, biết nàng không phải đang giả vờ, trong lòng ngạc nhiên lắm, đồng thời hiểu ra rằng vì Tiểu Xuân là người của Sa Lập nên cố ý nói những lời ấy để vu oan cho hai người này, đồng thời cũng lấy được lòng tin của mình, tiến hành một âm mưu khác. Mình suýt tý nữa đã trúng kế.

Song một vấn đề đau đầu khác nữa lại đến, nếu như vận mệnh của hai thiếu nữ này hoàn toàn trông chờ mình, gã làm sao có thể bỏ đi một mình? Nhưng giờ đây thân mình đã khó giữ nào đủ sức bảo vệ họ.

Nước mắt Ðổng Thục Trinh lăn tròn trên má, nàng chua chát nói,Thiếp và Tú Chân giờ đây đều toàn tâm toàn ý tin ngài, thế mà..."

Hạng Thiếu Long đưa tay chặn môi nàng, hạ giọng nói,Nàng có cách gì thông báo cho Long Dương quân bảo y đến gặp ta."

Ðổng Thục Trinh gật đầu nói,Thiếp đã hiểu, chuyện này Thục Trinh sẽ lập tức thực hiện, sẽ không để cho ai biết."

Ðổng Thục Trinh đi xong, Phụng Phi đến. Không biết thế nào, Hạng Thiếu Long cảm thấy thần sắc của nàng có chút khác lạ, trong mắt như ẩn chứa một điều gì khó hiểu.

Nàng cuối xuống bên cạnh gã, đưa tay phải lên vuốt trán gã, dịu dàng nói,May mà chỉ hơi nóng, đã có Ðàm tiên sinh chữa trị cho ngài, ngài sẽ mau chóng khỏi bệnh."

Hạng Thiếu Long nhớ đến Hàn Kiệt, thở dài nói,Ða tạ tiểu thư đã quan tâm, việc luyện tập trong đoàn ca vũ thế nào rồi? Còn năm ngày nữa là đến lúc cử hành lễ mừng thọ của Tề vương."

Phụng Phi chua chát nói,Nghe khẩu khí của ngài cứ giống như một người lạ, quan hệ của chúng ta cớ gì ra nông nỗi này?"

Hạng Thiếu Long lúc này mới phát giác tóc của nàng hơi rối, đưa tay vuốt lại nói,Tiểu Bình Nhi hôm nay không chải tóc cho tiểu thư sao?"

Phụng Phi cười khổ nói,Nghe ngài tự nhiên ngã bệnh, nào còn lòng dạ nào nữa."

Nói đến đây thì đưa tay lên vuốt lại tóc mình.

ánh mắt của Hạng Thiếu Long đầu tiên nhìn lên ngực nàng, tiếp theo rê lên phía trên, lập tức bị thu hút bởi chiếc nhẫn mà nàng đeo trên tay, lập tức chột dạ.

Phụng Phi ngừng vuốt tóc ngạc nhiên nói,Vẻ mặt của ngài sao lại trở nên khó coi thế?"

Hạng Thiếu Long trong lòng dâng lên con sóng dữ.

Chiếc này chính là một loại vũ khí ám sát có chứa chất độc, ngày trước ở Túy Phong lâu tại Hàm Dương, Phụng Phi đã thản nhiên thừa nhận với gã có kẻ muốn nàng dùng chiếc nhẫn này để ám sát gã, nàng lại tháo chiếc nhẫn này ném xuống đất, để cho thấy rằng mình đã bỏ ý định. Giờ đây chiếc nhẫn nguy hiểm này đột nhiên lại xuất hiện ở trên tay nàng, không cần nói cũng biết Hàn Kiệt ép nàng giết mình để thể hiện sự trung thành với y, chả trách vẻ mặt của nàng lại kỳ lạ thế.

Phụng Phi đương nhiên không biết gã đã hiểu được âm mưu của mình, hơi giận mà nói rằng,Cớ gì không trả lời người ta?"

Hạng Thiếu Long cố nén cơn sóng dữ trong lòng, đồng thời cảm thấy đau đầu lắm.

Giả sử Phụng Phi dùng độc châm trong chiếc nhẫn này để đâm gã, gã sẽ làm thế nào đây?

Ðương nhiên gã không thể để mình bị đâm, nhưng nếu vạch trần ra thì có nghĩa là đã cho nàng biết mình chính là Hạng Thiếu Long, tình thế này đúng là tiến thoái lưỡng nan.

Khi gã đang sững người, Phụng Phi ngã lên ngực gã buồn bã nói,Cớ gì Phụng Phi lại gặp ngài trong tình huống này?"

Hạng Thiếu Long biết nàng nói như thế là vì tình cảm trong lòng, song điều gã quan tâm chính là hung khí giết người trên ngón tay nàng, vội vàng chụp lấy bàn tay có đeo chiếc nhẫn ấy khi nàng toan ôm lấy cổ gã, đồng thời nói một câu để làm nàng phân tâm,Cớ gì đại tiểu thư lại thích hạng người cũng một giuộc với Lao ái thế?"

Phụng Phi trong lòng có mưu đồ nên giật thót người, ngồi thẳng dậy, rút bàn tay ấy về, giả vờ giận dữ mà rằng,Ðừng đoán bừa nữa! Ta không hề quen biết Hàn Kiệt!"

Hạng Thiếu Long hoàn toàn chú ý đến chiếc nhẫn ấy, nghiêm giọng nói,Lại còn lừa ta, đại tiểu thư có biết đêm qua sau khi Hàn Kiệt đưa nàng về, đã đi gặp những ai không?"

Lúc ấy chỉ do thuận miệng nói ra, nhưng khi nói ra thì mới giật mình.

Trọng Tôn Long không phải là muốn chiếm đoạt Phụng Phi hay sao? Hàn Kiệt đi gặp con trai của Trọng Tôn Long phải chăng là có vấn đề gì?

Phụng Phi kêu a lên một tiếng, trố mắt nhìn gã không nói.

Hạng Thiếu Long yên tâm, biết nàng sẽ không ám toán mình trước khi chưa biết Hàn Kiệt sẽ đi gặp những ai, mỉm cười rằng,Nếu đại tiểu thư vẫn phủ nhận, chúng ta không cần phải nói nữa."

Phụng Phi cúi đầu hạ giọng nói,Ði gặp những ai?"

Hạng Thiếu Long bình thản nói,Trọng Tôn Huyền Hoa."

Phụng Phi lạc giọng kêu lên,Cái gì?"

Hạng Thiếu Long đưa tay vỗ vào má nàng, đáp bừa rằng,Ðại tiểu thư cứ suy nghĩ kỹ đi! Tại hạ đã mệt lắm rồi, muốn ngủ một giấc. Chỉ có trong mộng, Thẫm Lương này mới có thể trốn thoát khỏi cuộc đời đầy rẫy thù hận và lừa gạt này."

Phụng Phi đột nhiên rơi nước mắt khóc thút thít rồi lại ngã vào lòng Hạng Thiếu Long lo lắng nói,Chuyện này còn phải đợi quan sát nữa, Hàn Kiệt đi gặp Trọng Tôn Huyền Hoa không hề nói đến điều gì, tiểu thư có thể cho chút thời gian để tiểu nhân điều tra."

Phụng Phi lắc đầu,Nhưng ít nhất cũng phải cho ta biết đúng là đã từng đi gặp Trọng Tôn Huyền Hoa chứ!“ Hạng Thiếu Long áy náy nói,Có rất nhiều nam nhân có thói quen không kể những việc đã làm cho nữ nhân nghe."

Phụng Phi lặng lẽ một lúc rồi mới nói,Nếu là người khác, trong tình huống này sẽ không nói lời tốt cho Hàn Kiệt.

Chao ôi! Thẫm Lương! Ngài rốt cuộc là người như thế nào?"

Hạng Thiếu Long cười khổ nói,Ðại tiểu thư vẫn chưa biết ư? Tại hạ chỉ là một tên ngốc không hơn không kém, biết được đại tiểu thư lừa gạt hãm hại tại hạ, nhưng không nỡ lòng thấy tiểu thư rơi nước mắt."

Phụng Phi ngồi thẳng dậy, để cho Hạng Thiếu Long lau nước mắt cho nàng dáng vẻ rất buồn bã.

Hạng Thiếu Long không biết nói thế nào mới phải, may mà Long Dương quân đến.

Long Dương quân ngồi xuống chỗ của Phụng Phi, Hạng Thiếu Long nói tỉnh như không,Tại hạ suýt tí nữa bị Hàn Sấm hạ đến nỗi không còn mạng gặp quân thượng."

Long Dương quân ngạc nhiên nói,Sao lại nói thế?"

Hạng Thiếu Long biết Long Dương quân có tình cảm với mình nên rất khó giả vờ, kể hết mọi chuyện đêm qua.

Long Dương quân không ngừng biến sắc, trầm ngâm một lát nói,Tuyết đã ngừng rơi, đợi hai ngày sau, nô gia sẽ lập tức đưa Thiếu Long rời khỏi Lâm Tri."

Hạng Thiếu Long nói,Chuyện này vạn lần không thể, nếu không quân thượng sau này khó mà thoát tội. Tại hạ chỉ muốn biết Hàn Sấm có cho Quách Khi biết chuyện tại hạ hay không?"

Long Dương quân nói,Chuyện này hãy cứ giao cho ta, giờ đây nghĩ lại, Hàn Sấm đã có lần dò ý ta, tên tặc tử này nói một đường mà làm một nẻo, thật khiến cho người ta căm ghét."

Hạng Thiếu Long nói,Tại hạ cũng không trách y, y làm như thế chỉ là bất đắc dĩ, ứng phó với y không khó, nhưng đáng lo là y sẽ thông báo cho Quách Khai."

Long Dương quân đứng dậy,Nô gia sẽ lập tức điều tra, chỉ cần bảo với Hàn Sấm là ta muốn hại huynh, đảm bảo y sẽ nói ra tất cả."

Long Dương quân quay về, Hạng Thiếu Long trong lòng đã vui, thương thế lập tức giảm đi quá nửa. Rồi gã dần dần chìm vào giấc ngủ, khi được đánh thức thì đã đến hoàng hôn.

Giải Tử Nguyên đến.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đan Đạo Chí Tôn
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN