Chương 603: Khoảnh Khắc Biệt Ly (2)
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Người theo dõi bọn chúng quả thật rất tỷ mĩ!"
Diêu Thắng nói,Tiểu nhân biết sự việc trọng đại, cho nên đã tự mình quan sát hành động của họ."
Hạng Thiếu Long khen ngợi y mấy câu, rồi dặn dò không được tiết lộ chuyện này cho bất cứ ai biết.
Diêu Thắng tức giận nói,Tiểu nhân đã sớm biết người Yên chẳng phải tốt lành gì, lần này giở trò, muốn phá hoại mối bang giao giữa chúng tôi và quý quốc, thượng tướng quân chi bằng hãy trực tiếp nói ra chuyện này với đại vương, rồi ngài sẽ sắp xếp người bảo vệ thượng tướng quân, hoặc là có thể phê chuẩn để chúng tôi đợi ở dưới Quang Tinh đài để đưa thượng tướng quân về lại thành."
Hạng Thiếu Long có tính toán khác, đương nhiên không nghe theo đề nghị của y, cười mà vỗ vai rằng,Bọn chúng sẽ không dám ra tay ở gần Tắc Hạ học cung, theo ta thấy bọn chúng sẽ mai phục trên đường ta về thành, ở đó cây rừng um tùm, rất dễ đánh lén, ngươi có thể chuẩn bị cho ta một ít pháo hoa và hỏa tiễn, khi ta trở về thành sẽ phóng pháo hoa gọi các ngươi đến tiếp ứng!"
Diêu Thắng đồng ý phương pháp này, vẫn nén không được nói,Thượng tướng quân chẳng lẽ không tức giận vì chuyện này hay sao?"
Hạng Thiếu Long than,Từ Di Tắc và Quách Khai đều là những bạn bè có giao tình với ta, lần này bất phân sống chết trên chiến trường là chuyện bất đắc dĩ, nhưng nếu có thể tránh được xung đột thì nên tránh."
Diêu Thắng lộ vẻ kính phục, lui ra.
Hạng Thiếu Long ngồi lại một mình trong sảnh, suy nghĩ mông lung, một lát sau thì mới quay về hậu viện.
Lúc này Giải Tử Nguyên đến tìm gã, mặt thì rầu rĩ.
Hạng Thiếu Long ngồi xuống bên cạnh y, ngạc nhiên nói,Phải chăng trong lòng Giải huynh có tâm sự gì?"
Giải Tử Nguyên thở dài nói,Nói ra có lẽ huynh không tin, ta muốn từ quan không làm nữa! Chỉ e nhị hoàng tủ không chấp nhận."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Ðường quan vận của Giải huynh rất đắc ý, cớ gì đột nhiên lại muốn quy ẩn?"
Giải Tử Nguyên cười khổ,Kẻ làm quan chẳng có bao nhiêu người có kết quả tốt. Chứa quan càng lớn, kẻ địch càng nhiều Khi quyền cao chức trọng không ai làm gì được. Nhưng một khi thế đã yếu đi, những người khác sẽ đến tranh địa vị. Không những phải ứng phó với kẻ phía dưới, mà phải suốt ngày lo lắng không biết người trên nghĩ gì, sống những ngày như thế còn có ý nghĩa gì nữa. Nội nhân vẫn thường bảo tại hạ không phải người làm quan, bởi vì không đủ ác độc Giống như cha con Trọng Tôn Long đã làm ta thất vọng, bí mật gặp gỡ Lã Bất Vi, nhưng không hề nói cho ta hay."
Hạng Thiếu Long thở dài theo y, nói,Muốn từ quan không phải không có cách, cứ giả bệnh là xong."
Một lời ấy đã đánh thức người trong mộng, Giải Tử Nguyên hai mắt sáng lên, vỗ án nói,Hạng huynh quả thật trí kế hơn người, cứ làm như thế. Nói không chừng sau này ta sẽ đến Hàm Dương thăm Hạng huynh, lại còn có Kỷ tài nữ nữa. Có Hạng huynh dẫn kiến, nói không chừng có thể gặp được cả Cầm Thanh."
Hạng Thiếu Long biết y không rõ mối quan hệ giữa mình với Cầm Thanh, vỗ ngực bảo đảm,Chuyện này cứ giao cho tiểu đệ."
Rồi nhớ lại nguy cơ thân phận của tiểu Bàn, trong lòng bất đồ giật thót.
Giải Tử Nguyên nhìn lên bầu trời ngoài sảnh nói,Ta phải vào cung sớm một chút, đợi lúc nữa sẽ sai người đến đón Hạng huynh!"
Hạng Thiếu Long khéo léo từ chối, đưa y ra cửa, quay về phòng nghiên cứu bản đồ mà Diêu Thắng đưa.
Nếu mình là Từ Di Tắc và Quách Khai, thì sẽ đặt mai phục ở khoảng giữa con quan đạo dài khoảng một dặm nối giữa thành Lâm Tri với Tắc Hạ học cung, nếu từ hai bên bắn tên ra, trong tình huống không đề phòng, mình chắc chắn sẽ chết.
Giả sử mình giả vờ quay về Lâm Tri, tiếp theo đột nhiên bỏ chạy ra cánh đồng tuyết, những kẻ phụ trách theo dõi mình sẽ làm thế nào?
Có tiếng gõ cửa. Té ra là Tiêu Nguyệt Ðàm.
Hạng Thiếu Long ngồi dậy, đưa tấm địa đồ cho y, rồi kể lại lời nói của Diêu Thắng.
Tiêu Nguyệt Ðàm chỉ vào góc tây nam của Tắc Hạ học cung, nói,Ngày mai ta sẽ đặt hành trang và ván trượt tuyết ở ngọn đồi nhỏ này, như thế sẽ giúp đệ dễ trượt xuống."
Hạng Thiếu Long vui mừng nói,Ðã đóng xong chưa?"
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Phải một đêm nữa mới xong, đêm nay ta sẽ không đi dự thọ yến, tránh Lã Bất Vi nhận ra."
Hạng Thiếu Long ái ngại hỏi,Chẳng phải đáng tiếc lắm sao?"
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Có gì đáng xem? Chỉ cần đệ an toàn quay về Hàm Dương, thì có thể đối phó Lã Bất Vi. Ngày mai đệ có lẽ sẽ không gặp lại ta, lão ca đến đây là để nói lời tạm biệt."
Hạng Thiếu Long đưa tay nắm chặt tay y, cảm kích nói,ơn lớn không dùng lời để tạ, đệ không biết phải nói lời gì để cảm kích huynh."
Tiêu Nguyệt Ðàm mỉm cười nói,Sau này đệ sẽ không nghĩ như vậy. Tóm lại ta chỉ vì lợi ích của đệ. Hãy chuyển lời cho bọn Yên Nhiên biết, bảo rằng lão ca trong lòng vẫn thường nhớ đến họ."
Hạng Thiếu Long nói với vẻ thắc mắc,Lão huynh vì sao lại nói những lời kỳ lạ như thế, dù thế nào đi nữa, Hạng Thiếu Long này cũng không trách huynh."
Tiêu Nguyệt Ðàm nhìn gã, nói,Lòng người khó đoán, đừng nghĩ rằng đánh được mười chiêu thì thôi, phải đề phòng y thẹn quá hóa giận."
Hạng Thiếu Long gật đầu nói,Ðã từng trải qua bài học của Lý Viên, Hàn Sấm, đệ đâu có dễ dàng tin tưởng người khác.
Tiêu Nguyệt Ðàm nhẹ nhõm, dặn dò,Chỉ cần đệ có thể vượt qua cửa ải này, an toàn quay về Hàm Dương, thì đệ đã toàn thắng, nếu không tất cả mọi chuyện đã sắp xếp trước đây sẽ bỏ phí."
Hạng Thiếu Long trong lòng thì nghĩ đến mối lo về thân phận tiểu Bàn, nhưng ngại không nói ra, nghiêm mặt nói,Ðệ sẽ không thua."
Tiêu Nguyệt Ðàm vui vẻ nói,Thiếu Long rốt cuộc đã khôi phục lòng tin! Không cần tiễn ra, hãy bảo trọng. Nói không chừng có một ngày chúng ta sẽ gặp nhau tại quan ải."
Mắt trông theo bóng dáng Tiêu Nguyệt Ðàm khuất dần ở hành lang, Hạng Thiếu Long nhớ lại những ngày đầu mới gặp Tiêu Nguyệt Ðàm ở Hàm Ðan, con người đa tài đa nghệ này vừa mới bàn xong chuyện chính thì đã yêu cầu Ô gia tặng ca cơ cho y, để lại cho gã ấn tượng không tốt. Không ngờ lại là một nhân vật hào tình hiệp nghĩa, rồi hai bên kết tình bằng hữu.
Ðường đời quả thật gập ghềnh.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đỉnh Cấp Gian Thương [Dịch]