Chương 605: Viết Thư Cáo Biệt (1)

Ð

êm ấy bọn Phụng Phi đến canh ba mới quay về, ai nấy đều hớn hở, rõ ràng cuộc biểu diễn rất thành công.

Bọn họ đều âm thầm vào phòng thăm Hạng Thiếu Long, nhưng gã phải giả vờ ngủ để cho mọi chuyện trôi qua.

Ðến khi xung quanh yên ắng, gã quỳ gối tĩnh tọa, hít thở theo phương pháp dưỡng sinh của Mặc Tử kiếm pháp, khi trời sắp sáng thì đem Bách Chiến bảo đao ra vườn luyện tập.

May mà gã đêm qua không chờ đến hết buổi tiệc mới quay về, cho nên vẫn giữ được tinh thần và thể lực ở trạng thái cao nhất.

Ðối mặt với kiếm thánh, cả những chiêu thức của Mặc Tử kiếm pháp cũng vô dụng.

Gã chỉ đành dựa vào những môn võ đã được khoa học hóa của thời hiện đại, rút tỉa những tinh hoa để áp dụng vào trong đao pháp.

Lúc này ai nấy cũng ngủ sau, gã chuyên tâm chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.

Luyện tập xong, gã về phòng tắm rửa rồi nghỉ ngơi một chốc, Tiểu Bình Nhi đến tìm gã.

Phụng Phi trước tiên thay mặt mọi người nói lời cảm tạ với Hạng Thiếu Long, rồi nhớ lại,Khi Thục Trinh vừa hát xong, thái tử Kiện tuyên bố tin Phụng Phi thoái ẩn, ai nấy đều bất ngờ."

Vân Nương cười,Mọi người đều cảm thấy vinh hạnh khi được xem buổi biểu diễn cuối cùng của đại tiểu thư."

Chúc Tú Chân hớn hở nói,Ðêm qua đại tiểu thư biểu diễn thật tuyệt vời, chúng tôi nghe mà cũng phải ngây ngất, hoàn toàn bị giọng ca của đại tiểu thư làm điên đảo tâm hồn. Chúng tôi còn lo rằng nhị tiểu thư không vượt qua được, may mà nhị tiểu thư cũng diễn xuất bất phàm, khiến cho buổi biểu diễn của chúng ta kết thúc được trọn vẹn."

Hạng Thiếu Long rầu rĩ nói,Các người đang nghĩ ta hối hận ư?"

Mọi người đều cười.

Ðổng Thục Trinh cảm kích nói,Lý Viên của nước Sở, Hàn Sấm của nước Hàn, Long Dương quân của nước Ngụy đều mời chúng tôi đi biểu diễn."

"Chỉ có thượng tướng quân là vẫn chưa có lời mời chính thức, Tân Nguyệt chen vào nói.

Các thiếu nữ lại cười lên, không khí rất vui vẻ, vì thế nỗi buồn vì đoàn sắp giải tán cũng qua đi.

Hạng Thiếu Long cười,Tất cả đều là người nhà cả! Các người đến Hàm Dương cứ coi là về nhà. Ta chẳng phải đã có lời mời rồi đó sao?"

Các thiếu nữ đều cười khúc khích.

Ðổng Thục Trinh nói,Ðại tiểu thư cảm thấy Phí Thuần như thế nào?"

Hai người biết nàng đang nhắc đến chuyện chọn quản sự mới, đều tán thành.

Sau bữa cơm, Hạng Thiếu Long và Phụng Phi dạo bước trong vườn, hai bên hình như không biết nói gì mới phải.

Phụng Phi bình tĩnh nói,Tạm thời thiếp sẽ không đến Hàm Dương."

Nàng ngửa mặt lên trời nhìn từng áng mây trắng đang bồng bềnh trôi qua, lại nói,Phụng Phi muốn về nước Sở ở cùng với Thanh Tú phu nhân một thời gian. Nô gia đã chán ngán thời tiết lạnh lẽo, muốn ngắm cảnh sắc đẹp đẽ của miền nam."

Hạng Thiếu Long thì nghĩ rằng nàng muốn tránh Hàn Kiệt, gật đầu nói,Thay đổi hoàn cảnh cũng tốt, mùa đông ở Hàm Dương khó mà chịu được."

Phụng Phi nhìn gã,Ðừng tưởng tránh được thiếp, nói không chừng có một ngày người ta sẽ đến tận của Hạng gia, có đuổi cũng không đi.

Hạng Thiếu Long biết nàng nói đùa, cười ha ha nói,Có nam nhân nào từ chối chuyện ấy đâu, chỉ e đại tiểu thư quên không đến thăm tại hạ mà thôi."

Phụng Phi buồn bã nói,Phải chăng thượng tướng quân muốn bỏ đi ngay trong đêm nay?"

Hạng Thiếu Long trầm giọng nói,Nếu không chết, thì quả thật ta không nên ở lâu."

Phụng Phi vui mừng nói,Thượng tướng quân rốt cuộc đã thật sự tin tưởng Phụng Phi! Chỉ cần nghĩ đến chuyện này, nô gia sau này sẽ không hề luyến tiếc."

Rồi thỏ thẻ,Phụng Phi thà chết cũng giữ bí mật cho Hạng Thiếu Long."

Hạng Thiếu Long nhớ lại hai người vì không tin tưởng nhau, lừa gạt lẫn nhau, cho đến lúc này thì coi nhau như tri kỷ, trong lòng an ủi lắm.

Cuộc đời là thế, có lẽ là sự tồn tại song song giữa tốt đẹp và xấu xa. Nhân tính là một hình lập thể không bằng phẳng, dù nhìn ở bất kỳ góc độ nào, cũng có những ấn tượng khác nhau.

Ví như gã cũng rất khó xem Lý Viên, Hàn Sấm là người xấu.

Mỗi người đều có lập trường của họ. Nhưng khi những mối quan hệ không tốt ảnh hưởng đến họ, họ cũng đành phải cắt đứt.

Phụng Phi đột nhiên nói,Ðã sắp đến lúc tuyết tan, khi nghĩ đến chuyện sau này có còn được gặp thượng tướng quân hay không, khiến cho người ta đau đớn không nguôi."

Lúc này Tiêu Nguyệt Ðàm đến tìm Hạng Thiếu Long, làm gián đoạn cuộc chia tay của hai người.

Khi vào đến Ðông Sương, Tiêu Nguyệt Ðàm móc ra một bức thư, nói,Ðây là thư sáng nay ta viết cho đệ, chia ra gửi cho Lã Bất Vi, Tề vương, thái tử Kiện, Giải Tử Nguyên, đương nhiên có cả Lý Viên, Long Dương quân, Hàn Sấm và Trọng Tôn Long, trong đó viết cho Lý Viên và Hàn Sấm rất tuyệt vời, đệ xem qua nếu không có gì thì hãy in dấu tay, đợi sau khi đệ đã thành công, ta sẽ nhờ Phụng Phi trao cho bọn họ."

Hạng Thiếu Long lo lắng nói,Lão ca không sợ Lã Bất Vi nhận ra bút tích của lão ca hay sao?"

Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Ta tinh thông các loại chữ, đảm bảo y sẽ không nhận ra."

Hạng Thiếu Long than rằng,Có hạng nhân tài như lão ca mà Lã Bất Vi không biết dùng, quả thật là ngu xuẩn vô cùng.

Tiêu Nguyệt Ðàm gằn giọng nói,Y đã cố ý hy sinh ta, khiến cho kẻ khác không nghi ngờ đến y, đồng thời thừa cơ làm yếu thế lực của những người cũ."

Tiêu Nguyệt Ðàm là người trọng tình nghĩa, cho nên rất căm hận Lã Bất Vi đã quên ơn phụ nghĩa. Cũng giống như lần này y giúp đỡ Hạng Thiếu Long bởi vì y là một con người như thế.

Hạng Thiếu Long rút ra một phong thư, mở ra xem, thấy phía trên thư đề rằng,Gởi Sấm hầu túc hạ, khi hầu gia nhận được thư này, Thiếu Long đã sớm ở ngoài trăm dặm, lần này không từ mà biệt, thật tình cũng vì bất đắc dĩ, trong lòng hầu gia đã biết, chắc là không trách tại hạ. Ðời người không ngoài bi hoan ly hợp, ái hận tình thù. Lần này từ biệt, không biết có gặp lại hay không, chúc hầu gia mọi chuyện suôn sẻ, sống thọ đến trăm tuổi, Thiếu Long xin tạm biệt."

Hạng Thiếu Long vừa coi xong thư thì cười ha ha nói,Khi Hàn Sấm đọc được thư này, chắc là sẽ tức tối lắm."

Tiêu Nguyệt Ðàm lại rút ra một phong thư nữa, đưa cho gã xem,Ðây là thư gửi cho Lý Viên."

Hạng Thiếu Long đọc,Gửi Lý Viên huynh, chuyện đời thay đổi, ngẫu hợp vô thường. Nhớ lại năm xưa đã cùng Lý huynh sánh vai tác chiến, đến nay ký ức hãy còn mới mẻ. Ðáng tiếc thời thế thay đổi, tình này khó nối, quả thật khiến cho người ta chép miệng luyến tiếc. Nay tiểu đệ đã về đến quê nhà, thành thật chúc Lý huynh đường quan rộng mở, không hề thất bại."

Hạng Thiếu Long vỗ án khen,Nên thêm hai câu. Nhưng viết như thế nào thì cứ tùy ý lão ca. Tại hạ thích nhất là ngữ điệu mỉa mai."

Rồi kể chuyện Lý Viên hứa sẽ tiếp ứng mình.

Tiêu Nguyệt Ðàm lấy bút mực ra, nén cười mà viết thêm hai câu,Chuyện tướng quốc hứa sẽ tiếp ứng, xin thứ cho tiểu đệ không thể nhận được, ngày sau lại càng không dám quên."

Hạng Thiếu Long lại vỗ án khen hay nữa.

Còn những thư viết cho Tề vương, Trọng Tôn Long đều như nhau, không có gì đặc biệt, đối với Long Dương quân thì khách sáo nhất, lời lẽ rất tình cảm, thể hiện tài hoa của Tiêu Nguyệt Ðàm.

Hạng Thiếu Long nhìn Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Ðêm qua chắc chắn lão ca đã không ngủ, sáng nay lại còn phải viết mấy bức thư này."

Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Không ngủ cũng chẳng sao, quan trọng nhất là giúp cho đệ không lo nghĩ gì nữa, những bức thư này còn hơn bất cứ những lời khích lệ nào, bởi vì nếu đêm nay đệ thất bại, thì những bức thư này cũng đành phải thiêu hủy."

Hạng Thiếu Long đứng dậy, ngửa mặt cười lớn nói,Hãy yên tâm! Ðệ đã chuẩn bị tất cả, dù cho y là kiếm thánh hay kiếm ma, cũng sẽ toàn lực chống trả, không để cho y thành công."

Tiêu Nguyệt Ðàm vuốt râu mỉm cười,Ta sẽ cải trang ra ngoài thành, đặt những dụng cụ chạy trốn cho đệ, ngày mai sẽ gửi thư thay cho đệ."

Tiêu Nguyệt Ðàm đi xong, Phí Thuần, kẻ mới trở thành quản sự đến nói lời cảm tạ với gã, Hạng Thiếu Long nói,Ngươi hãy cho người theo dõi Tiểu Ninh, giả sử đêm nay trước khi ta đến Tắc Hạ học cung, mượn cớ ra ngoài gặp người khác, thì hãy báo cho Tú Chân tiểu thư đuổi ả đi, không cần trừng phạt ả."

Theo gã tính toán, nếu Tiểu Ninh là nội gián, đêm nay thế nào cũng báo cáo chuyện gã cho kẻ đã mua chuộc ả, nên cố ý thêm một câu,Nếu không có chuyện này, cứ coi như ta không nói những lời ban nãy."

Phí Thuần hiểu ra, nhận lệnh ra ngoài.

Hạng Thiếu Long vươn vai, cảm thấy thoải mái vô cùng.

Những chuyện vốn tưởng là khó giải quyết, rốt cuộc đã xong xuôi. Chỉ cần đêm nay vượt qua được cửa ải của Tào Thu Ðạo, tránh được phục binh của cao thủ hai nước Yên, Triệu, nhờ vào ván trượt tuyết, thì có thể chạy đến Trung Mâu, hội họp với bọn Ðằng Dực, rồi sau đó về lại Hàm Dương, bao nhiêu khổ nhọc sẽ trở thành quá khứ.

Đề xuất Voz: [Hồi ký] Những đóa hoa trong ký ức!
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN