Chương 621: Lâu Ngày Gặp Lại (2)

Chiều hôm ấy, quả nhiên không ngoài dự đoán của Tiêu Nguyệt Ðàm, Tiểu Bàn đã sai đến hai ngự y khám bệnh cho Hạng Thiếu Long, đi cùng còn có cả Xương Bình quân.

Hai ngự y lần lượt bắt mạch cho gã xong, đều đoán là vì Hạng Thiếu Long quá mệt mỏi cho nên nhiễm phải bệnh phong hàn.

Hai viên ngự y ra khỏi phòng, Xương Bình quân ngồi xuống mép giường, thở dài, mặt mày ủ dột, có lời muốn nói nhưng không sao mở miệng được.

Hạng Thiếu Long giả vờ nói với giọng yếu ớt,Quân thượng có tâm sự gì?"

xương Bình quân than rằng,Trong lòng ta rất mâu thuẫn, vừa muốn Thiếu Long cứ tiếp tục bệnh như thế này, nhưng lại hy vọng Thiếu Long lập tức khỏe mạnh!"

Hạng Thiếu Long nghe nhói trong lòng, nắm chắc lấy tay y, hạ giọng nói,Tại hạ đã hiểu tất cả, quân thượng không cần phải nói ra."

Xương Bình quân giật mình nói,Huynh...“ Hạng Thiếu Long nở nụ cười chua chát, trầm giọng nói,Gần vua như gần hổ, đó là điều thường tình từ xưa đến nay.

Chúng ta đừng nói đến chuyện này nữa. Doanh Doanh có vui không? Ðoan Hòa đối xử với nàng thế nào?"

Xương Bình quân nước mắt lưng tròng, nói,Chúng tôi sở dĩ có ngày nay, toàn là nhờ Thiếu Long đem lại, nếu huynh đệ bọn ta rũ tay áo đứng nhìn khi huynh gặp khó, có còn là người không? Chuyện này vốn là bị quân không đúng.

Hạng Thiếu Long trong lòng xúc động nói,Chuyện này không phải là đúng hay sai, cũng không nên vì thế mà sinh lòng oán hận với bị quân, tiểu đệ đã có cách tự giữ mạng của mình."

Xương Bình quân lấy tay áo lau nước mắt, trầm ngâm một lát rồi nói,Thiếu Long phải cẩn thận một người tên là úy Liêu, y là người Ðại Lương ở nước Ngụy, sau khi vào nước Tần thì trở thành khách khanh của bị quân, giờ đây vẫn chưa có chức quan gì, nhưng rất được bị quân coi trọng, có rất nhiều chuyện không cho chúng tôi biết, mà lại thương lượng với y. Kẻ này trí kế hơn người, rất giỏi dùng binh, đã từng viết một cuốn binh thư tên gọi là úy Liêu tử, chủ trương mở rộng đất đai, dùng một chế độ, rất hợp với chủ trương thống nhất thiên hạ của đại Tần ta. Bị quân có lẽ chịu ảnh hưởng của y, cho nên dành chuyện thống nhất thiên hạ lên hàng đầu, tất cả những người cản trở đại nghiệp thống nhất này đều bị quét sạch."

Hạng Thiếu Long hiểu ra.

Xương Bình quân đang ám chỉ tiểu Bàn vì muốn bảo vệ cho ngôi vua, nên mới bất chấp thủ đoạn trừ khử mình, nên hy vọng mình ngã bệnh, chính là chỉ ra nếu như mình đi cùng tiểu Bàn đến Ung Ðô, thì tính mạng khó giữ.

Hạng Thiếu Long lại nghe nói úy Liêu tuy chưa có quan chức, nhưng là người tiểu Bàn dùng để đến đối phó mình.

Bởi vì những thủ hạ đắc lực khác của tiểu Bàn đều có mối quan hệ với mình. Cho nên muốn đối phó mình, phải mượn sức của một người ngoài.

Xương Bình quân lại nói,Thiếu Long có cảm thấy Lý Tư càng trở nên lợi hại không? Bọn chúng tôi giờ đây đều không thích y, y đã quá ham mê quyền lực."

Hạng Thiếu Long lại cảm động, biết Xương Bình quân nhắc mình đề phòng Lý Tư.

Nhưng chỉ có gã mới thật sự hiểu Lý Tư.

Lý Tư thật ra có lý tưởng thống nhất thiên hạ, đó là chuyện y coi trọng nhất, cho nên phải làm vừa ý tiểu Bàn. Song chỉ cần nhìn thấy y mạo hiểm khuyên mình trốn chạy, có thể thấy trong lòng của y vẫn còn cảm tình với mình.

Hạng Thiếu Long vỗ vai Xương Bình quân, mỉm cười,Hãy quay về báo cáo với bị quân! Bảo với y rằng dù thế nào ta cũng sẽ đến Ung Đô với y."

Khi Xương Bình quân trố mắt ra, Hạng Thiếu Long nháy mắt với y, tuy không rõ Hạng Thiếu Long sẽ làm gì, nhưng cũng biết gã đã nắm chắc phần thắng.

Ba ngày tiếp theo, tiểu Bàn đều sai ngự y đến thăm bệnh cho gã.

Lúc này còn mười ngày nữa là phải đến Ung Ðô, Hạng Thiếu Long ngày càng khỏe dần, tuy vẻ mặt vẫn còn chút bệnh hoạn, nhưng vẫn có thể vào cung để gặp tiểu Bàn được.

Tiểu Bàn biết gã đến, tự mình ra đến cửa cung để đón rước.

Sau mấy lời hàn huyên, tiểu Bàn đưa gã vào thư phòng, đóng cửa lại.

Vị Tần Thủy Hoàng trong tương lai ấy thở phào nói,May mà thượng tướng quân vừa mới khỏe lại, nếu không có thượng tướng quân đi cùng quả nhân, đối phó với gian đảng, thì mọi việc sẽ hỏng bét."

Hạng Thiếu Long nhìn vào mắt vị Tần Thủy Hoàng do một tay mình nuôi lớn, trong lòng trăm mối tơ vò, nhất thời không biết là yêu hay ghét, nói bằng giọng khàn khàn như Tiêu Nguyệt Ðàm đã chỉ,Tất cả đã chuẩn bị xong chưa?"

Tiểu Bàn gật đầu nói,Mọi chuyện đã chuẩn bị xong xuôi, Vương Tiễn đã quay về, trong tay có tổng cộng ba vạn tinh binh, ai nấy đều dũng cảm thiện chiến, quả nhân đã phái y đến Ung Đô trước để hành sự theo kế."

Hạng Thiếu Long nhíu mày nói,Theo kế gì?"

Tiểu Bàn nói với vẻ hơi lúng túng,Theo tin tức của Mao Tiêu, Lao ái chuẩn bị trong đêm cử hành lễ đội mũ, ai nấy uống rượu say mèm thì tác động binh biến. Lúc ấy Vương Tiễn sẽ bao vây Ung Ðô, như thế bọn người Lao ái không ai có thể chạy thoát."

Hạng Thiếu Long giả vờ không vui nói,Vương Tiễn đã quay về, sao y không đến gặp vi thần?"

Tiểu Bàn vội vàng nói,Chính là quả nhân căn dặn y không nên vào thành, thượng tướng quân đừng trách y."

Hạng Thiếu Long nói,Phía Lã Bất Vi có động tĩnh gì?"

Tiểu Bàn cười nhạt nói,Y dám có động tĩnh gì? Song khi quả nhân cùng bá quan văn võ đến Ung Ðô, tình huống sẽ khác.

Rồi hình như không dám tiếp xúc với ánh mắt của Hạng Thiếu Long nên cúi đầu xuống trầm giọng,Sau khi quả nhân cùng thượng tướng quân đến Ung Ðô, trung đại phu úy Liêu sẽ ở lại Hàm Dương chủ trì đại cuộc, đối phó với Lã Bất Vi. Y sẽ cầm hổ phù của quả nhân, toàn bộ quân trong thành đều do y điều động. Ngày mai quả nhân sẽ tuyên bố chuyện này trong triều."

Hạng Thiếu Long lập tức nổi giận, y tuy nói dễ nghe như thế, nhưng thực tế là đồng thời tước hết mọi binh quyền của Kinh Tuấn và Ðằng Dực.

Phải biết rằng quân Tần trước nay luôn trung thành với hoàng thất, nếu như Ðằng Kinh hai người không thể điều động được đô ky quân, thì lúc đó Hạng Thiếu Long còn cái gì để đối phó với Lã Bất Vi nữa. Còn úy Liêu thì mặc sức tung hoành.

Hạng Thiếu Long lắc đầu nói,Chuyện này không hợp lý chút nào, giờ đây thống lĩnh của đô vệ quân đều là người của hai đảng Lã, lao, khi người mới bước lên, lại không có chiến công hay uy vọng, làm sao có thể phục chúng? Như thế càng có thể làm lay động lòng quân, chuyện này vạn lần không thể, mong bị quân thu hồi lại ý này."

Tiểu Bàn rõ ràng vẫn còn e ngại Hạng Thiếu Long, lại thêm trong lòng có mưu đồ, trầm ngâm một lát mới giải thích rằng,Thực ra quả nhân làm thế chỉ là để đối phó với Lã Bất Vi. Nếu như y có ý đồ điều động đô vệ quân, thì có nghĩa khi có biến loạn, úy Liêu có thể nội ứng ngoại hợp, một mẻ quét sạch Lã đảng. Ðương nhiên cần có sự phối hợp của hai vị tướng quân Kinh Ðằng."

Trong mắt Hạng Thiếu Long lướt qua tia nhìn lạnh lẽo, giọng điệu thì lại bình tĩnh một cách bất ngờ, nói rằng,Vậy chi bằng cứ để úy Liêu nhậm chức đô vệ thống lĩnh!“ Tiểu Bàn khổ não nói,Nhưng điều đó cho thấy là sẽ đối phó với Lã Bất Vi, mụ tiện nhân kia có chịu đồng ý không?

Hạng Thiếu Long không thèm để ý, nói,Ðã là như thế, bị quân cứ giao hổ phù cho Ðằng Dực. Chỉ cần sau khi củ hành lễ đội mũ, bị quân đã trở thành vua nước Tần, lúc đó đâu cần thái hậu đồng ý. Bị quân cũng có thể khống chế các quân trong thành Hàm Dương, đâu cần đánh cỏ động rắn như bây giờ?"

Hạng Thiếu Long biết tiểu Bàn vì muốn dụ mình đến Ung Ðô, cho nên không xung đột với mình lúc này, mà về mặt tâm lý y cũng không có cái dũng khí này. Cho nên Hạng Thiếu Long thừa cơ ra giá cao, xem tiểu Bàn sẽ trả lời như thế nào.

Sự thực tiểu Bàn chỉ muốn khống chế đô ky quân, còn đô vệ quân thì y không cần, nhưng không có cách nào nói ra miệng.

Một lát sau, tiểu Bàn nhượng bộ,Ðã là thế, tất cả hãy cứ làm như cũ. Quả nhân sẽ phái úy Liêu cầm quân đóng ở ngoài thành Hàm Dương, nếu như có chuyện, thì sẽ tăng viện cho hai vị tướng quân Ðằng Kinh."

Hạng Thiếu Long trong lòng cười thầm, dù cho úy Liêu ba đầu sáu tay, vì không biết mình đã ngầm nhúng tay vào, chắc chắn sẽ thua to.

Lúc này gã không còn lòng dạ nào nói chuyện với tiểu Bàn nữa, mượn cớ vẫn còn bệnh trong người, quay về Ô phủ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Lăng Thiên Độc Tôn
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN