Chương 624: Dùng Hình Bức Cung (1)

X

ương Văn quân từ phía sau đuổi lên, cùng Hạng Thiếu Long cưỡi ngựa đi chầm chậm, các thiết vệ và tùy tùng của Xương Văn quân đều để ý xung quanh để đề phòng thích khách, dáng vẻ rất căng thẳng.

Hạng Thiếu Long nhẹ nhàng hỏi,Huynh không cần hầu hạ bị quân sao?"

Xương Văn quân lắc đầu hỏi,Thiếu Long định đối phó với gian đảng như thế nào, có thể tiết lộ để ta phối hợp hành động không?

Hạng Thiếu Long điềm nhiên nói,Phải chăng bị quân bảo huynh đuổi theo để hỏi tại hạ hay không?"

Xương Văn quân lộ vẻ ngạc nhiên, không thể trả lời.

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Không cần phải nói, ta cũng biết huynh khó xử."

Xương Văn quân chợt sầm mặt hổ thẹn mà đáp rằng,Thiếu Long có thể giúp ta không?"

Hạng Thiếu Long nói,Vậy thì hãy nói với bị quân, ta đã nắm được một ít manh mối, có thể quét trọn một mẻ Quản Trung Tà và thích khách của sáu nước, nhưng chuyện này phải tuyệt đối giữ bí mật, cho nên càng ít người biết càng tốt.

Xương Văn quân vội vàng nói,Thiếu Long cần binh phù để làm gì?"

Hạng Thiếu Long nhủ thầm tấm binh phù dĩ nhiên là dùng để bảo vệ cho mạng ta, nhưng miệng thì lại đáp rằng,Bởi vì ta cần phải điều động ba vạn quân đô ky để truy quét kẻ địch đột nhập vào biên giới nước ta."

Rồi hỏi ngược lại,Thân phận của úy Liêu lúc này là gì?"

xương Văn quân lộ vẻ khó xử, cúi đầu,Tại hạ không biết?"

Hạng Thiếu Long trong lòng thầm than, Xương Văn quân rốt cuộc không có nghĩa khí bằng anh trai của mình. Cùng hưởng phú quý thì dễ, cùng gánh hoạn nạn thì là chuyện khác.

Nghĩ tới đây, nào có hứng thú nói chuyện với y nữa? Chỉ nói một câu,Xin hãy quay về!"

Rồi cùng với các thiết vệ phóng nhanh lên phía trước.

Về đến quan thuộc, lập tức gọi Ðằng Dực, Kinh Tuấn và Ô Quả đến, nói chuyện về tấm binh phù xong thì bảo rằng,Giờ đây chúng ta có thể nói đã đứng ở chỗ không thể thất bại, trừ phi Doanh Chính tự tay cầm đại quân đến giết ta, nếu không những kẻ khác không dám động thủ."

Ðằng Dực nhíu mày,Nhưng Doanh Chính có thể hạ lệnh, đoạt lại binh quyền của tam đệ."

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Ðây chính là chỗ tuyệt vời nhất! Vì muốn đệ đối phó với Quản Trung Tà, cho nên trước khi làm lễ đội mũ, Doanh Chính sẽ không dám đoạt lại binh phù. Ðến khi y muốn đối phó với đệ, thì đột nhiên phát hiện rằng đệ không hề ở Ung Ðô, lúc đó chúng ta ít nhất cũng có một hai ngày để toàn lực đối phó với Lã Bất Vi."

ô Quả gật đầu,Nói như thế, tiểu nhân phải bỏ chạy trước khi làm lễ xong."

Kinh Tuấn nói,Vậy chúng ta có thật sự tiêu diệt Quản Trung Tà không?"

"Ðó là món quà cuối cùng mà chúng ta gởi cho Doanh Chính!" Hạng Thiếu Long thở dài nói.

Ðằng Dực đồng ý,Chúng ta cũng đành phải làm. Nếu để cho Lã Bất Vi thành công, chúng ta cũng sống không yên."

Hạng Thiếu Long nói,Chỉ cần chúng ta quét sạch một mẻ những tên thích khách đang ẩn nấp trong chốn rừng núi, Đồ Tiên sẽ không cho Lã Bất Vi biết việc này, còn chúng ta thì dùng hình để bức cung, nắm được hành tung của Quản Trung Tà."

ô Quả thắc mắc,Tiểu nhân quả thật không hiểu, tốp thích khách ấy tại sao không thừa cơ đến Ung Đô trước mà lại ở Hàm Dương?"

Hạng Thiếu Long nói,Ðạo lý rất đơn giản, bởi vì Lã tặc sợ Lao ái phát hiện, thứ đến là không hiểu ta có đến Ung Đô hay không. Nếu ta ở đây, mặc dù giết được Doanh Chính, nhưng ta có thể dựa vào thực lực và uy tín của mình để xoay chuyển tình thế. Lã Bất Vi cũng muốn xem thử có cơ hội giết chết Doanh Chính trên đường đến Ung Đô hay không, cho nên bốn tốp người đó phải ở gần đây để đợi lệnh."

Ngừng một lát rồi tiếp tục nói,Tên lão tặc này đành phải nhờ Đồ Tiên để liên hệ với nhóm thích khách, nếu dùng bọn người Hứa Thương, thì tin tức này sẽ sớm lộ ra."

Kinh Tuấn nói,Còn ba ngày nữa Doanh Chính đến Ung Ðô, tam ca chuẩn bị lúc nào hành động?"

Hạng Thiếu Long nở nụ cười tự tin, bình thản nói,Trong đêm nay!"

Dưới ánh trăng sáng, Hạng Thiếu Long lúc này đã hóa trang thành Ô Quả cũng với Kỷ Yên Nhiên đang nấp trên một ngọn đồi ở phía thành nam ngoài thành Hàm Dương, lặng lẽ chờ đợi.

Bọn họ đều mặc áo dạ hành, mang theo cung nỏ có thể gấp nhỏ lại, lưng có mặc áo giáp, được thiết kế như áo tránh đạn của thế kỷ hai mươi mốt.

Hạng Thiếu Long nằm thoải mái trên sườn cỏ, đưa tay vỗ lên đùi nàng Kỷ tài nữ đang ngồi bên cạnh, nhẹ giọng hỏi,Hy vọng Ô Quả không xảy ra chuyện thì tốt!"

Ðêm nay Ô Quả lần đầu tiên đội lốt của Hạng Thiếu Long để xuất hiện cùng Ðằng Dực đi gặp Hứa Thương, nghiên cứu nên phối hợp thế nào giữa đô ky quân và đô vệ quân sau khi Doanh Chính rời khỏi Hàm Dương.

Tác dụng của chiêu này, đương nhiên là khiến cho Hứa Thương không nghi ngờ.

Nếu phát hiện được Hạng Thiếu Long đã ra thành, thì y sẽ đề phòng.

Lúc này Kinh Tuấn đến phía trước hai người, hạ giọng nói,Kẻ địch có khoảng mười hai đến mười lăm tên, đang cắm trại trong rừng rậm, chỉ có hai tên canh gác. Ðệ đã bố trí thiên la địa võng, đảm bảo không ai có thể chạy thoát."

Kinh Tuấn là một thợ săn xuất sắc đã chế ra mấy chục tấm lưới, có thể giăng dưới đất hay tung từ trên ngọn cây xuống.

Những thích khách đến nước Tần lần này đều là những tử sĩ được sáu nước chọn ra kĩ càng, nếu như không có thủ đoạn đặc biệt, muốn giết bọn chúng thì dễ, muốn bắt sống thì lại khó hơn lên trời.

Hạng Thiếu Long đứng dậy nói,Ra tay đi!"

Kinh Tuấn lại quay về chỗ cũ.

Hạng Thiếu Long cùng Kỷ Yên Nhiên lên trên đỉnh đồi, giám sát hành động vây bắt ở phía dưới.

Nếu không phải có tin tức chính xác của Đồ Tiên, lại phái thêm một ngàn quân đi điều tra, cũng đừng mong có thể bao vây mục tiêu trùng trùng như thế này.

Ðột nhiên có tiếng vó ngựa cách một dặm vang lên rầm rập, từ xa đến gần, chạy thẳng đến khu rừng rậm.

Bọn Hạng Thiếu Long không hề ngạc nhiên, bởi vì đây là sự sắp xếp của bọn họ, để buộc kẻ địch chạy trốn theo hướng ngược lại, chiu đầu vào lưới.

Quả nhiên kẻ địch lập tức phản ứng, chỉ nhìn thấy vị trí chim rừng bay lên, thì cũng đã biết bọn chúng chạy về hướng đông nam.

Có tiếng la hét vang lên trong rừng, trong chốc lát thì lại im bặt.

Hạng Thiếu Long và Kỷ Yên Nhiên nhìn nhau mỉm cười, biết rằng kế hoạch của mình đã thành công, điều còn lại chỉ là xem thủ đoạn bức cung của Tiêu Nguyệt Ðàm.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tinh Không Chức Nghiệp Giả
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN