Chương 629: Hiện Thực Tàn Khốc (2)
Chu Cơ đột nhiên nổi giận nói,Phải chăng ngay cả người mẹ ruột là ta đây cũng không được nói?"
Tiểu Bàn bình thản nói,Vương nhi nào dám, nhưng thượng tướng quân lại có nỗi khổ không thể chống lệnh."
Chu Cơ bật cười, buồn bã nói,Ai gia suýt tý nữa đã quên, sau ba ngày vương nhi đã chính thức đăng cơ, cho nên đâu cần coi thái hậu này vào đâu."
Tiểu Bàn điềm nhiên nói,Thái hậu đã quá trách vương nhi. Tóm lại những lời mà mẫu hậu nghe được toàn là do những kẻ khác cố ý li gián tình cảm của mẹ con ta."
Ðứng dậy rồi nói,Mẫu hậu sức khỏe đang kém, không tiện kích động, vương nhi xin cáo lui, sau này sẽ đến thỉnh an mẫu hậu."
Hạng Thiếu Long đến lúc này chẳng có cơ hội lên tiếng. Trong lòng thầm than dù cho trước nay tiểu Bàn không có lòng giết nàng, chỉ mấy lời này của Chu Cơ, giờ đây nàng đã gây ra họa sát thân cho mình. Còn gã thì không có cách gì cứu nàng.
Bởi vì Chu Cơ không còn yêu gã nữa, mà thay vào đó là nỗi oán hận. Bởi vì nàng đã khẳng định được rằng gã đã lừa gạt nàng, thậm chí còn cho rằng gã đã giết chết đứa con thật sự của mình. Trong tình huống này gã có thể làm gì nữa?
ở cung Kỳ Niên.
Trong ngự thư phòng, tiểu Bàn nhận cây thiết cung của Quản Trung Tà do Hạng Thiếu Long dâng lên, cười ha ha nói,Quản khanh gia, giờ đây nếu ngươi không thành một con quỷ hồ đồ, thì chắc biết năm xưa ngươi đi theo Lã Bất Vi là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời ngươi."
Rồi bọn Lý Tư, Xương Bình quân, Xương Văn quân, An Cốc Hề, Vương Quan đứng bên cạnh đều chúc mừng Hạng Thiếu Long đã lập được kỳ công.
Tiểu Bàn đặt cây thiết cung xuống, ra lệnh cho các quan ngồi xuống, cười mà nói với Hạng Thiếu Long rằng,Ðáng tiếc không thấy được đầu của Quản Trung Tà, nhưng quả nhân cũng hoàn toàn tán thành cách làm của Kinh khanh gia, chỉ có đốt hết tất cả mới mới không làm kinh động tới Lao đảng."
Ngừng một lát rồi nói tiếp,Mấy ngày nay chúng ta phải cẩn thận việc ăn uống, nếu không sẽ trúng độc thủ của Lao tặc, xương Văn quân nói,Bị quân yên tâm, chúng thần đã chú ý hơn."
Tiểu Bàn nhìn mọi người, rốt cuộc ánh mắt dừng ở Hạng Thiếu Long, nhẹ giọng nói,Thượng tướng quân đã khỏe chưa?"
Hạng Thiếu Long lắc đầu cười gượng nói,Tất cả chỉ vì bị nhiễm lạnh trên đường chạy trốn, lúc ấy có thể miễn cưỡng chống đỡ được, nào ngờ quay về thì lại phát bệnh."
Tiểu Bàn nói,Vậy thượng tướng quân đừng làm việc nặng nhọc, hãy nghỉ ngơi cho tốt."
Rồi ánh mắt chợt lạnh lẽo, lạnh lùng hừ nói,Lao đảng đã quyết định làm loạn trong buổi dạ tiệc của ngày đăng cơ, thượng tướng quân có cách gì hay để đối phó?"
Hạng Thiếu Long bình thản nói,Ra tay trước để khống chế người, ra tay sau thì bị người khống chế, đó là đạo lí không đổi của ngàn năm nay."
Tiểu Bàn vỗ lên trường kỷ chép miệng,Chính là câu này, chúng ta chắc chắn sẽ thắng lợi!"
Vương Quan nhíu mày nói,Xin thứ tội cho vi thần hồ đồ, chúng ta phải chăng là đợi Lao đảng làm loạn rồi mới trị tội?
Tiểu Bàn ung dung nói,Lúc thế này lúc thế khác, thắng lợi mới là quan trọng nhất, không cần biết phải dùng thủ đoạn gì. Chúng ta sẽ ra tay trước buổi tiệc, đánh cho y trở tay không kịp."
Lý Tư nói,Tên ác tặc Lao ái, có lẽ là đến khi chết vẫn chưa biết là sai ở chỗ nào."
Lý Tư đương nhiên là muốn nói đến đại nội gian Mao Tiêu, chính vì thế tiểu Bàn biết toàn bộ kế hoạch của Lao ái, cho nên mới có thể ung dung ứng phó.
Tiểu Bàn rõ ràng cầm chắc phần thắng nói,Trước buổi quốc yến một canh giờ, An đại tướng quân cầm lệnh của quả nhân, đoạt binh quyền của thành thủ, khống chế các con đường ra vào, không cho bất cứ ai rời khỏi. Như thế buộc Lao ái phải ra tay trước. Còn cấm vệ thì phụ trách chốt giữ cung Kỳ Niên, một mặt bảo vệ cho công khanh đại thần, đồng thời bắt gian đảng trong cung theo danh sách."
Ngừng một lát rồi tiếp tục nói,Ðồng thời đại quân của Vương thượng tướng quân sẽ vào trong thành giết sạch gian đảng, còn Hạng thượng tướng quân và quả nhân sẽ đánh vào cung Ðại Trịnh. Hừ, quả nhân xem Lao ái có kết cuộc như thế nào!"
Mọi người đều khen hay.
Chỉ có Hạng Thiếu Long trong lòng biết rõ, giả sử mình không có cách ứng phó, cung Ðại Trịnh chính là nơi chôn thân của mình.
Hạng Thiếu Long quay về khu tứ hợp viện được chia ở phía sau cung Kỳ Niên, Cầm Thanh và Kỷ Yên Nhiên đã lẻn tới, đang đàm đạo cùng Kinh Tuấn và Ô Quả.
Thấy Hạng Thiếu Long hai người đều mừng rỡ.
Hạng Thiếu Long ngồi xuống hỏi,Ðã liên lạc được với tứ đệ chưa?"
Kinh Tuấn gật đầu nói,Vừa rồi nhân lúc tam ca đến cung Ðại Trịnh, đệ và tứ ca đã gặp nhau."
Kỷ Yên Nhiên hỏi,Chu Cơ nói gì?"
Hạng Thiếu Long chép miệng,Tình thế rất xấu, quan hệ giữa bị quân và nàng rốt cuộc đã rạn nứt."
Trả lời xong thì quay sang Kinh Tuấn nói,Tứ đệ nói như thế nào?"
Kinh Tuấn nói,Tứ ca nói bị quân hạ lệnh, bắt đầu từ bây giờ, khóa chặt Ung Đô lại, nghiêm cấm bất cứ ai ra vào, trừ phi có văn kiện thông hành đặc biệt."
Hạng Thiếu Long giật mình nói,Bị quân lại gạt ta, vừa rồi y nói chỉ đóng chặt thành sau khi làm lễ đội mũ và trước khi diễn ra quốc yến."
Cầm Thanh giật mình nói,Vậy phải làm thế nào đây?"
Hạng Thiếu Long suy nghĩ rồi nói,Ta muốn bỏ đi dễ như trở bàn tay, chỉ cần giả thành Ô Quả chính thức xin với bị quân dẫn người về Hàm Dương để giúp nhị ca thì có thể trốn được. Ô Quả quay về thì không có vấn đề gì, chỉ cần y trở lại hình dạng của mình, lại có tứ đệ giúp sức, thì có thể thuận lợi thoát thân. Vấn đề là Thanh muội, Doanh Chính sẽ sai người lấy danh nghĩa là bảo vệ, nhưng thực chất là bí mật giám sát. Vậy thì phải làm thế nào?"
Kỷ Yên Nhiên nói,Phu quân định lúc nào thì quay trở về Hàm Dương?"
Hạng Thiếu Long nói,Có lẽ ngày mai ta và Tiểu Tuấn sẽ lên đường. Nhưng ta làm sao bỏ các người được! Bị quân rất hiểu ta."
Kỷ Yên Nhiên mỉm cười nói,Vậy chúng ta sẽ cùng về!"
Mọi người ngạc nhiên nhìn nàng tài nữ xinh đẹp này.
Cầm Thanh vui mừng nói,Yên Nhiên đừng chần chừ nữa, muội có kế gì hay?"
Kỷ Yên Nhiên nói,Muội cũng mới nghĩ ra thôi, chính là lợi dụng tình thế giữa thái hậu và bị quân. Nếu thái hậu sai người đến mời Cầm thái phó của chúng ta đến cung Ðại Trịnh để đàm đạo, bị quân sẽ phản ứng như thế nào?"
Mọi người đều khen hay.
Cầm Thanh vui mừng nói,Lúc đó ta sẽ dùng chút thủ đoạn để sắp xếp, bị quân cũng khó mà từ chối được."
Mọi người đều biết nàng rất hiểu rõ cung đình, cho nên không lo lắng cho nàng.
Kỷ Yên Nhiên nói,Ðiều này có thể khiến cho bị quân tưởng rằng phu quân hoàn toàn không có ý bỏ chạy. Nào ngờ Cầm thái phó của chúng ta chưa đến cung Ðại Trịnh thì đã lẻn đi mất."
ô Quả nói,vậy tiểu nhân chừng nào mới bỏ trốn?"
Hạng Thiếu Long nói,Trên cơ bản là tùy cơ ứng biến, quan trọng nhất là phải giữ được mạng sống. Nhưng đừng đợi cho đến khi làm lễ đội mũ, lúc đó Doanh Chính sẽ theo dõi ngươi rất chặt chẽ."
Kỷ Yên Nhiên nói,Vậy thì sẽ bỏ đi ngay đêm trước buổi lễ! Có được thời gian hai ngày, chúng ta đủ để thu thập Lã Bất Vi."
Kinh Tuấn nhắc nhở,Nhớ rằng phải thoát khỏi Hàm Dương thật nhanh, rồi mau chóng quay về mục trường, sau khi tập hợp thì bỏ trốn theo kế hoạch, như thế đại công đã cáo thành."
Đề xuất Voz: CHÚNG TA ĐÃ TỪNG NHƯ THẾ [A time to remember]