Chương 631: Tiếp Thu Hàm Dương (2)

Hứa Thương nhìn thấy tấm hổ phù, lập tức biết thế mình đã hết cho nên chủ đành im lặng.

Hạng Thiếu Long thấy khống chế được tình thế, hạ lệnh,Hãy nhốt tất cả những kẻ khác vào trong nhà lao cho bổn soái, để một mình Hứa thống lĩnh ở đây."

Khi chỉ còn một mình Hứa Thương, Hạng Thiếu Long ngồi vào ghế lệnh cho y ngồi xuống bên cạnh, Ðằng Dực và Kinh Tuấn thù giữ lấy binh phù thống lĩnh của Hứa Thương xong, vội vàng đi tiếp thu đô vệ quân.

Hứa Thương cười khổ nói,Ngươi đã thắng."

Hạng Thiếu Long bình thản nói,Lịch sử đã định như thế, Hạng Thiếu Long này chỉ phụ trách chấp hành mà thôi, tù lúc Lã Bất Vi hạ độc giết chết tiên vương, số mệnh đã định trước y sẽ có kết quả thê thảm. Không biết Hứa huynh có quan tâm đến kết cuộc của mình không?"

Trong mắt Hứa Thương lướt qua tia hi vọng nói,Thượng tướng quân chịu thả ta?"

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Hứa huynh chắc biết rằng tại hạ không phải là kẻ tàn nhẫn háo sát. Ngay cả Quản Trung Tà và tam tiểu thư ta cũng thả cho bọn họ đi. Lúc này chắc bọn họ đã đến biên giới nước Sở, cho nên giờ đây ta rất muốn biết tâm ý của Hứa huynh."

Nghe tin Quản Trung Tà thất bại và được thả đi, Hứa Thương hoàn toàn sụp đổ, chép miệng,Thượng tướng quân quả nhiên là vô địch thần tướng, rốt cuộc ngài muốn tại hạ làm thế nào?"

Hạng Thiếu Long nói,Chỉ cần Hứa huynh cho ta biết Lã Bất Vi đến khi nguy cấp thì bỏ chạy về hướng nào, ta sẽ lập tức đưa Hứa huynh và người nhà rời khỏi thành."

Khi Hứa Thương đang còn trầm ngâm do dự, Hạng Thiếu Long nói,Nếu Hứa huynh còn muốn nghe lời ca tiếng hát của Lan Cung Viên thì phải lập tức quyết định."

Kỷ Yên Nhiên dịu dàng nói,Lã Bất Vi dù cho thoát khỏi thành, rốt cuộc cũng phải chết, Hứa huynh đừng bỏ đi cơ hội tốt này."

Tiêu Nguyệt Ðàm bình thản nói,Bổn nhân là Tiêu Nguyệt Ðàm, chắc Hứa huynh đã nghe qua tên của bổn nhân!"

Hứa Thương ngạc nhiên quay nhìn Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Chẳng phải ông đã chết rồi sao?"

Tiêu Nguyệt Ðàm gằn giọng nói,Nếu không giả chết, Lã Bất Vi nào chịu tha cho ta? Ngươi tưởng rằng Lã Bất Vi thật sự coi trọng người hay sao? Thủ hạ của Lã Bất Vi đều là con cờ của y, lúc nào y cũng có thể hy sinh các người, ngươi đã hiểu chưa?"

Hứa Thương rốt cuộc đã khuất phục nói,Trong phòng ngủ của trọng phụ có lối vào của bí đạo, có thể thông đến một tòa nhà lớn ở Bách Thông Nhai của thành nam, tại hạ chỉ biết thế thôi."

Hạng Thiếu Long mừng rỡ đứng dậy, thời cơ giết Lã Bất Vi đã đã đợi mười năm, cuối cũng đã đến. Bọn Hạng Thiếu Long vây quanh lối vào của địa đạo, ai nấy đều thắc mắc. Hai canh giờ trước Đồ Tiên đã dắt theo bọn Ðằng Dực, Kinh Tuấn vào trong phủ trọng phụ, những người này bị trúng thuốc mê nằm la liệt, nhưng tìm không ra Lã Bất Vi, chắc là chạy thoát ra từ địa đạo.

Nhưng giờ đây vẫn chưa có tin tức gì, chả lẽ y vẫn còn dám trốn trong thành?

Chẳng hợp lí chút nào.

Kinh Tuấn nói,Chúng ta cứ rà soát trong toàn thành, xem ý có thể trốn đi đâu?"

Đồ Tiên nói,Hay là chúng ta tra xét căn nhà trống ấy trước, nếu như ta đoán không sai, căn nhà trống ấy lại có một đường hầm bí mật nữa, thông ra tường thành, có lẽ nơi đó lại có thêm bí đạo dẫn ra khỏi thành."

Ðằng Dực phất tay, mọi người vội triển khai hành động.

Kỷ Yên Nhiên chép miệng,Lã tặc tất không nỡ bỏ gia sản của mình, đi bằng địa đạo sẽ không nhanh bằng đường bộ, hay là chúng ta hãy đánh cược một lần, y chắc chắn đã rời khỏi địa đạo, thoát ra biên giới bằng đường bộ, bởi vì đường thủy ở Hàm Dương đã bị chúng ta nắm trong tay."

Hạng Thiếu Long cương quyết hạ lệnh,Không cần truy xét nữa, chúng ta lập tức ra khỏi thành."

Bọn Hạng Thiếu Long vội vàng phóng ngựa về biên giới nước Triệu.

Khi ra khỏi thành được một dặm, phát hiện có dấu chân người trong đó có những dấu in rất sâu, chứng tỏ là có mang theo vật nặng.

Mọi người đều vui mừng.

Kinh Tuấn nhíu mày,Chỉ nhìn dấu chân ngựa, đối phương có ít nhất hai ngàn, thực lực hơn hẳn chúng ta."

Ðằng Dực nói,Khi đã tháo chạy còn gì dũng khí nữa, trong đó lại có đàn bà trẻ con, cần gì phải sợ?"

Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói,Gia tướng của Lã phủ toàn là cao thủ, giả sử chúng ta bám đuổi theo, bọn chúng có thể nghe tiếng vó ngựa mà đoán được hư thực của chúng ta, rồi sau đó quay đầu lại liều mạng. Chúng ta tuy chưa chắc bại, nhưng cũng khó tránh thương vong, cho nên đây không phải là thượng sách."

Kỷ Yên Nhiên nói,Giả sử chúng ta đoán được lộ tuyến bỏ chạy của Lã tặc, rồi dùng khinh ky mã đi trước một bước mai phục ở phía trước, rồi sau đó đánh chặn đầu Lã tặc, như thế không sợ đối phương biết chúng ta ít người, mà lại còn nắm chắc phần thắng hơn."

Đồ Tiên hiểu rõ tình trạng của Lã Bất Vi nói,Theo hướng của dấu chân ngựa, bọn chúng có lẽ sẽ chạy đến trấn Ngô Sương ở hạ du, trấn phủ ở nơi này là tâm phúc của y, đến đó có thể dùng thuyền thuận con nước ra phía đông, nếu không đi bằng đường bộ thì làm sao chạy nhanh được."

Ðằng Dực cả mừng nói,Trên đường đến Ngô Sương có một nơi gọi là hẻm Cuồng Phong, đó là con đường chắc chắn phải qua, chúng ta hãy đi đường vòng đến đó, rồi đợi đại giá của trọng phụ vậy."

Hạng Thiếu Long ha ha cười lớn,Trồng xuống nhân gì sẽ kết được quả ấy, lần này cùng nhờ Đồ gia hiểu được Lã Bất Vi."

"Ðâu dám, đâu dám. Mời Ðằng tướng quân dẫn quân đi trước, Đồ Tiên cười nói.

Đề xuất Tiên Hiệp: Linh Vũ Thiên Hạ
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN