Chương 67: Dùng Lửa Diệt Địch (2)

Bọn gia tướng dạ ran, không thèm để ý đến Thiếu Nguyên quân nữa, tản ra đi chặt cây.

Những người khác cũng bỏ đi, chỉ để lại một mình Thiếu Nguyên quân trên ngọn núi.

Mặt trời đã lặn về tây, hoàng hôn buông xuống trên mặt đất, gió lạnh từng chập thổi đến từ tây bắc.

Hạng Thiếu Long ra lệnh cho toàn quân phải chuẩn bị binh khí gác trên đầu nằm, toàn doanh trại chỉ có vài ngọn đèn, không khí thật thê lương lạnh lẽo.

Hạng Thiếu Long, Thành Tế và Ô Trác ngồi trong một chiếc xe la ở vòng ngoài, quan sát động tĩnh bốn bên.

Có tiếng rơi của vật cứng từ một bên núi truyền lại.

Ba người giật mình.

Cuối cùng đã biết được rõ ràng sự tồn tại của kẻ địch, chứng minh suy đoán của hạng Thiếu Long là đúng.

Tiếng rơi đó chính là vì kẻ địch gặp phải dây thừng của họ đã đặt sẵn từ trước.

Cần phải biết rằng trước lúc đó, họ chỉ suy đoán rằng quân địch sẽ tấn công. Nếu có quân địch thì chúng tất sẽ náu mình trong sơn cốc, mà nơi đây là đất người Ngụy, nên Ngao Ngụy Mâu phải đánh nhanh rút gọn, thừa lúc trời tối đến cướp trại Nếu muốn đánh vào đêm tối thì đánh bằng hỏa công là hay nhất. Mà đánh bằng hỏa công thì phải chiếm vị trí thượng phong, tức là kẻ địch phải rời sơn cốc, mục tiêu đó chính là đỉnh núi phía bên kia.

Cho nên họ nắm vào điểm này, đã đặt các dây thừng ở hai bên doanh trại, kẻ địch sẽ bị dây thừng kéo trúng chân, phát ra tiếng, đồng thời có thể biết được vị trí của kẻ địch là ở đâu.

Có nhiều tiếng la oai oái vang lên.

Hạng Thiếu Long cười lớn, cao giọng nói,Ngao Ngụy Mâu, ngươi trúng kế rồi! Phóng tiễn."

ánh lửa bừng lên, hàng trăm ngọn hỏa tiễn bắn lên cao, đặc biệt là hai bên hông trại và sơn cốc.

Nhất thời mồi lửa bay tứ tán, cỏ khô bốc lửa dần dần lan rộng ra sơn cốc, kẻ địch đã hoàn toàn làm mồi cho lửa. Thì ra Hạng Thiếu Long đã sớm sai người tưới dầu lên cây cối.

Khí đen dày đặc, thổi vào sơn cốc, chỉ có một ít thổi về hướng doanh trại.

Mọi người vội vàng rút khăn ra nhúng nước, đắp lên mặt, che mũi lại.

Tiếng kêu la thảm thiết vang lên, bọn địch lúng túng không thể ngờ được là Hạng Thiếu Long tiên phát chế nhân, dùng lửa tấn công bọn chúng.

Có bóng người chạy ra.

Miệng sơn cốc đã bị ngọn lửa chặn lại, nên bọn địch mai phục bốn bên doanh trại chỉ còn cách mạo hiểm tấn công ra.

Triệu binh thấy chủ soái một lần nữa tính toán như thần, lòng quân phấn chấn nên phóng loạn tiễn về phía kẻ địch đang cố ý xông vào các hố nước, đánh lên sườn đồi.

Không hề được yểm hộ, lại bị khói đen dày đặc hun, kẻ địch té nhào xuống, chỉ có vài chục tên là nhào tới được hố nước nhưng cuối cùng cũng bỏ thây trên sườn đồi.

Kẻ địch đã hoàn toàn thất bại.

Hạng Thiếu Long thấy kẻ địch mặc dù lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan nhưng vẫn hung hãn nên thầm kêu may mắn. Nếu giao tranh chính diện, dù thắng được cũng tổn thất nặng nề, đâu có dễ dàng như thế chẻ tre thế này, có thể thấy hai điều trí dũng không thể thiếu một.

Cả ngọn núi gần đó đều bốc cháy dữ dội, lửa bốc lên đến tận trời, từng gốc cổ thụ đổ xuống.

Khói đen bay thẳng vào trong sơn cốc, ngọn lửa lớn tiến dần vào bên trong.

Kẻ địch bị lửa dồn vào trong, có một số tên cố xông ra được thì đã bị biến thành người lửa, không cần bắn tên cũng chẳng sống được.

Vốn là vùng sơn dã tuyệt đẹp nhưng đã trở thành địa ngục trần gian.

Tiếng kêu thảm thiết từ trong vang lên tận trời xanh.

Thây người chất đầy trên sườn đồi và ở các hố nước, máu chảy thành sông.

Ðến sáng hôm sau thì trong vùng đất chu vi mười dặm trở thành vùng đất trọc, ở phía xa ngọn lửa vẫn còn cháy, nhưng đã yếu dần.

Diệu kế của Hạng Thiếu Long không mất một binh một tốt, ngay cả hình dáng của Ngao Ngụy Mâu thế nào cũng chẳng biết mà đã diệt gọn được kẻ địch.

Thi thể chất đầy các nơi, ước tính ít nhất đối phương chết cháy khoảng một ngàn tên.

Chỉ là chẳng biết Ngao Ngụy Mâu có trong số đó không.

Hạng Thiếu Long dẫn bọn thám tử dò đường trong sơn cốc, sau khi xác định không có kẻ địch đã lập tức khởi hành, rời bỏ cái địa ngục trần gian này.

Qua sơn cốc, sau khi đi về phía đông hai canh giờ, cả đội nhân mã đã đến bờ tây của Bộc Thủy, đoạn sông này bùn ít mà cát nhi êu, nước rất trong xanh.

Lại đi thêm xuống phía nam vài dặm nữa thì một mặt hồ trong xanh hiện ra trước mắt, hồ này rất rộng, cỏ cây tươi tốt, có vô số đại nhạn, vịt trời, chim bói cá bay lượn qua lại, trời mây non nước một màu xanh thẳm, đẹp như một bức tranh.

Cả đoàn người sau một đêm mỏi mệt, đến đây thì đã yên tâm, lập tức dựng trại bên hồ, nổi lửa thổi cơm.

Lại có mấy tên quân quăng lưới bắt cá, tăng thêm sự thú vị cho chuyến đi.

Nhã phu nhân nổi hứng, sai người quây màn ở một góc hồ, cùng bọn Triệu Thiên và các cung nữ tắm táp.

Hạng Thiếu Long ngồi ở một tảng đá to bên bờ hồ, ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, một màu xanh vô tận phía trước mắt, nước hồ trong xanh khiến lòng gã mê đắm.

Vài tên lính cởi đồ nhảy xuống hồ vùng vẫy bơi lội, sau trận đánh, chẳng ai trách mắng chúng, ai nấy cũng đều cảm thấy thoải mái.

Bỗng nhiên phía sau có tiếng Bình Nguyên phu nhân dịu dàng vang lên,Thiếu Long! Sao ngươi không xuống bơi lội?, Hạng Thiếu Long quay đầu lại, mỉm cười,Nếu phu nhân muốn cùng ta uyên ương giỡn nước, thì Thiếu Long này xin được phụng bồi."

Bình Nguyên phu nhân đỏ mặt, ngồi xuống bên cạnh gã, buồn bã than,Ta càng lúc càng khâm phục ngươi, nếu trận Trường Bình có ngươi làm chủ soái, bốn chục vạn quân tử vong kia chắc chắn không phải là người Triệu mà là quân Tần."

Hạng Thiếu Long nhích gần, đụng vai mụ, khiêm tốn nói,Phu nhân quá khen, chỉ là thắng nhỏ thôi, chẳng có gì đáng nói, rồi quay sang hỏi,Thiếu Nguyên quân sao rồi?"

Bình Nguyên phu nhân sầm mặt, nghiến răng nói,Ðừng nhắc tới tên súc sinh vô dụng ấy nữa, rồi thở dài định nói gì đó nhưng thôi.

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Y dám không khấu đầu nhận sai với phu nhân hay sao?"

Bình Nguyên phu nhân quay đầu lại, nhìn sâu vào mắt gã, rồi nói,Khấu đầu nhận sai có ích gì, ta trước nay không hài lòng với tiên phu, nào ngờ thằng súc sinh ấy lại còn kém y quá xa, rồi cúi đầu, đỏ mặt nói,Thiếu Long! Nếu chàng chịu cho ta một đứa con, chỉ cần nó giống chàng một nửa thì thiếp đã thỏa mãn lắm rồi."

Hạng Thiếu Long giật nảy mình, cả mừng nói,Lúc này ta mới thật sự không thấy được địch ý của phu nhân đối với ta."

Bình Nguyên phu nhân nhỏ nhẹ hơn, đỏ mặt nói,Ðó toàn là bởi bản lĩnh của chàng đó, tận mắt nhìn thấy thủ đoạn thần không biết, quỷ không hay của chàng, ta không muốn làm kẻ địch của chàng nữa."

Hạng Thiếu Long cầm tay nàng, nói,Phải chăng nàng muốn trở thành người đàn bà của ta?"

Bình Nguyên phu nhân nói nhỏ,Giờ đây ta cũng chẳng cần giấu chàng nữa, lần này ta quay về nước Ngụy, đã sớm sắp xếp cải giá với một đại tướng nắm binh quyền trong tay, đó là chuyện không thể thay đổi được... chàng có trách ta không?

Hạng Thiếu Long thở phào, thật ra gã cũng chẳng ham muốn gì người đàn bà này, trước giờ cũng chỉ muốn trêu đùa mà thôi. Một mặt là mượn cách này để báo thù vì Thiếu Nguyên quân đã hại chết Tố Nữ, mặt khác đó cũng là một thủ đoạn cầu sinh, cho nên làm sao có thể trách nàng về chuyện này được. Nhưng bề ngoài vẫn giả vờ buồn bã thở dài, ra dáng thất vọng lắm.

Có tiếng cảnh báo vang lên, Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nhìn, chỉ thấy từ xa có bụi tung mù trời, một đội nhân mã đang tiến về phía họ.

Bình Nguyên phu nhân nắm tay gã, ra vẻ mừng lắm,Viện binh của Quan Phác đã đến."

Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Giới Thiên Hạ (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN