Chương 72: Gặp Gỡ Long Dương Quân (3)

Ðàm Bang nghiêm mặt,Không phải đâu, kẻ này không phải là một cuồng đồ, y là người duy trì học thuyết của Khổng Khâu và Mặc Ðạo, quân thượng nếu có rảnh thì hãy đọc trước thuật của y."

Tín Lăng quân làm ra vẻ rộng lượng nói,Ða tạ tiên sinh chỉ điểm."

Ðàm Bang đang định bàn luận tiếp về Hàn Phi, ngoài cửa có tiếng bước chân, tên vệ sĩ giữ cửa vào báo,Long Dương quân cầu kiến!"

Tín Lăng quân và Hạng Thiếu Long đều cảm thấy ngạc nhiên, không ngờ Long Dương quân lại có gan đến tìm tận nơi.

Kẻ đến thì không tốt, kẻ tốt thì không đến.

Tín Lăng quân ngạo mạn ngồi, không hề có ý đứng dậy chào, nói lớn,Long Dương quân nếu không muốn uống rượu, đừng vào thì hơn."

Hai câu này đã tỏ rõ cho người ta thấy quan hệ giữa hai người.

Chu Hợi hai mắt lạnh lùng,Quân thượng phải chăng muốn Chu Hợi giữ cửa cho ngài?"

Tín Lăng quân mỉm cười lắc đầu.

Hạng Thiếu Long trong lòng bội phục cái phong độ vững chãi như Thái Sơn của Tín Lăng quân. Đó chính là bí quyết thành công của y, đồng thời trong lòng cũng mong muốn được gặp Long Dương quân, kẻ có sắc đẹp nổi tiếng tù ngàn xưa, rốt cuộc là đẹp đến cỡ nào.

Một giọng điệu dịu dàng dễ nghe, nửa nam nửa nữ vọng lên từ ngoài cửa,Tín Lăng quân sao lại động can hỏa thế, phải chăng nô gia đã đắc tội với ngài? Vậy Long Dương càng phải vào để thỉnh tội."

Hạng Thiếu Long nghe mà rợn da gà, không ngờ chỉ mới nghe giọng nói của Long Dương quân đã khiến cho người ta không chịu nổi.

Tín Lăng quân ha ha cười lớn,Không cần thỉnh tội, rồi quát lớn,Còn chưa để quý khách tiến vào."

Căn phòng mở lớn, năm người bước vào. Hạng Thiếu Long trợn tròn mắt, thấy kẻ đi đầu là Long Dương quân, suýt tý nữa té nhào xuống đất.

Mái tóc y có thể nói không tiền tuyệt hậu, dài và óng mượt, làn da còn trắng trẻo mịn màng hơn cả nữ nhân, đôi mắt phượng long lanh, bước đi uyển chuyển, ưỡn ẹo, nếu y giả làm nữ nhân thì đảm bảo y sẽ là một tuyệt sắc mỹ nhân.

Y thấp hơn Hạng Thiếu Long khoảng nửa cái đầu, nhưng dáng vẻ thon thả, khiến cho người ta có cảm giác y là một người đàn bà. Bộ võ phục đang mặc trên người càng cầu kỳ hơn, phía dưới là màu đen, phía trên có hình hoa văn thêu bằng kim tuyến rất đẹp. Chiếc mão hổ đầu y đang đội càng đặc sắc hơn, chiếc mão ấy được tạo hình trông rất trang nhã, phía sau mão lại có đuôi vải dài.

Hạng Thiếu Long tuy không thích đàn ông, nhưng cũng phải thừa nhận rằng Long Dương quân quả thật rất xinh đẹp.

Nếu y không mang kiếm, Hạng Thiếu Long cũng không nhớ y là một trong ba đại kiếm thủ của nước Ngụy.

Nếu nói về tuấn mỹ, Liên Tấn cũng chẳng đẹp bằng y.

Bốn tên kia vừa nhìn đã biết là những kiếm thủ thuộc hàng nhất lưu, đặc biệt là gã lùn thô kệch ở bên phải phía sau Long Dương quân, hai mắt rất có thần, sát khí đằng đằng, khiến cho người ta không thể khinh thường.

Long Dương quân cất bước ngọc đến bên cạnh, yểu điệu ngồi xuống, liếc mắt đưa tình với Tín Lăng quân, sao đó đưa mắt hờ hững nhìn mọi người trên chiếu tiệc, cuối cùng mới đến Hạng Thiếu Long, ngưng thần nhìn gã hồi lâu rồi mới nở nụ cười tươi như ho a.

"Hạng binh vệ đại nhân, nô gia nhớ người đến khổ!“

Hạng Thiếu Long bị y nhìn đến rợn da gà, nghĩ bụng người này thật tởm lợm, sớm đã không coi mình là đàn ông, khiến cho người ta ghê tởm, nhất thời không biết thế nào đối phó với y, chỉ còn cách cười gượng nói,Hạng mỗ vô đức vô năng, Long Dương quân cần gì phải ghi nhớ trong lòng."

Tín Lăng quân tự tay rót một chén rượu cho Long Dương quân, cười nhạt nói,Ta cũng muốn nghe tường tận đây."

Long Dương quân nhoẻn miệng cười nói,Hạng binh vệ có thể đánh bại Liên Tấn, lại chém Khôi Hồ, rõ ràng là một bậc nhân tài, nô gia sao không ngưỡng mộ cho được?"

Bọn Chu Hợi đều nhíu mày nhưng không biết làm cách nào cả.

Hạng Thiếu Long thầm sợ trong bụng, người này cười tươi như hoa, đôi mắt của y không hề lộ ra tia thù hận với mình, càng khiến người ta lạnh gáy hơn.

Tín Lăng quân cười lạt,Nào, chúng ta hãy cạn chén vì sự đa tình của Long Dương quân!" rồi ánh mắt nhìn về phía bốn tay kiếm thủ sau lưng Long Dương quân quát,Ban rượu."

Bọn hạ nhân bưng rượu dâng cho bốn tên ấy.

Cả bọn đều cạn một hơi. Chỉ có Long Dương quân vẫn cầm chén rượu chờ mọi người uống xong, đổ chén rượu xuống đất, làm ra vẻ e thẹn nói,Chén rượu này thưởng cho thổ địa, chúc mừng đệ nhất kiếm thủ nước Triệu đến nước Ngụy chúng ta."

Cả Tín Lăng quân cũng hơi biến sắc, lạnh lùng nói,Lần này ta đặc biệt khoản đãi Thiếu Long, nếu Long Dương quân ngài không có chuyện gì khác, xin thứ lỗi chúng ta phải đi trước."

Hạng Thiếu Long trong bụng hoảng sợ, sự thực gã đã bị cách nói úp mở của Long Dương quân quấy nhiễu.

Trong lòng nghĩ tiếp, nếu kiếm pháp của gã này cũng âm nhu phiêu hốt thì thật khó đối phó. Nếu khi quyết chiến mà cũng hoảng hốt như hôm nay, vội vàng tấn công, nói không chừng sẽ bị thất bại.

Long Dương quân mỉm cười, đưa mắt nhìn Hạng Thiếu Long như vừa mừng vừa giận, nói với giọng eo éo,Bổn nhân hôm nay đến đây là muốn xem bản sắc nam nhi, khí khái anh hùng của binh vệ, một yêu cầu nhỏ bé như vậy, xin Vô Ky công tử đừng cản trở."

Tín Lăng quân và Hạng Thiếu Long nhìn nhau, giận lắm nhưng không biết cách nào để từ chối.

Hạng Thiếu Long mắt sáng lên, nhìn vào khuôn mặt của người đàn ông có sắc đẹp nổi tiếng thiên hạ này, cười lạt nói,Chẳng biết Long Dương quân tự mình ra tay hay nhờ bọn hạ nhân?"

Tín Lăng quân chen vào,Ðao kiếm vô tình, nếu Long Dương quân tự ra tay, xin thứ lỗi ta không thể đáp ứng!"

Long Dương quân nhoẻn miệng cười,Công tử thương yêu nô gia như vậy, vậy thì Sa Tuyên, hãy lãnh giáo kiếm pháp của Hạng binh vệ đi!"

Bọn Tín Lăng quân đều lộ vẻ cảnh giác, ra hiệu cho Hạng Thiếu Long đặc biệt lưu ý đến gã lùn ấy, Hạng Thiếu Long càng khẳng định gã ấy chắc là một mãnh tướng vô địch.

Tên Sa Tuyên ấy bước ra phía trước, nói lớn,Sa Tuyên mong được lãnh giáo kiếm thuật cái thế của Hạng binh vệ."

Hạng Thiếu Long biết trận đánh này không thể tránh được, vả lại còn liên quan đến sĩ diện của nước Triệu nên quay sang Tín Lăng quân cung kính thỉnh thị,Quân thượng có cho phép Hạng Thiếu Long xuất chiến không?"

Tín Lăng quân có lòng tin đối với gã, vả lại cũng muốn xem kiếm thuật của gã, xem thử có đủ tư cách hành thích Ngụy vương hay không, mỉm cười nói,Sa ngự vệ là ngự tiền cao thủ của nước Nguy, Thiếu Long không được khinh địch!" rồi nói lớn,Lần này chỉ so tài thôi, hy vọng các ngươi dừng lại đúng lúc, rồi quát lớn,Người đâu, hãy dọn dẹp bàn ghế ở ngoài lâu sảnh cho ta."

Lời vừa dứt, có tiếng bàn ghế dọn dẹp ngoài lâu sảnh truyền vào.

Long Dương quân cười vui vẻ, yểu điệu đứng dậy.

Hạng Thiếu Long nhìn y đến nỗi ngẩn người ra, chả trách kẻ này khiến cho Ngụy vương say đắm, không có động tác không nào đẹp, vẻ đẹp thiên kiều bá mị khiến người ta say đắm, nếu gặp đã lâu thì không khó xem y là nữ nhân.

Long Dương quân hơi cúi người về phía Hạng Thiếu Long, nhoẻn miệng cười,Nô gia cung kính mời binh vệ đại nhân ra ngoài sảnh, rồi uyển chuyển bước ra ngoài.

Tín Lăng quân nhìn bóng y khuất ngoài cửa, quắc mắt, hạ giọng lạnh lùng nói,Giết Sa Tuyên cho ta!"

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Phụng Đả Canh Nhân [Dịch]
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN