Chương 75: Tuyệt Đại Hung Nhân (2)

Hạng Thiếu Long như lạc vào tiên cảnh, chẳng còn biết nhân gian ở chốn nào nữa. Ô Ðình Phương so với nàng còn kém ba phần, có thể nói nàng hấp dẫn khác người biết bao.

Kỷ Yên Nhiên bước tới ngồi trên chiếc sạp còn lại. Nàng nửa nằm nữa ngồi trên sạp, lại đưa hai chân lên sạp, lộ ra làn da trắng hồng không chút tì vết, khiến cho Hạng Thiếu Long chỉ muốn nhảy lên sạp đè lên người nàng, rồi ngửi mùi thơm trên người nàng.

Kỷ Yên Nhiên ngồi xong mỉm cười nói,Yên Nhiên tham ngủ, khiến cho các vị phải đợi lâu."

Hạng Thiếu Long tỉnh lại, quay sang nhìn các người khách, chỉ thấy bất luận là Tín Lăng quân, Trâu Diễn, Hàn Phi hay Ngao Ngụy Mâu cũng đều lộ vẻ ngất ngây, so với mình còn kém kiềm chế hơn.

Khi mọi người vội vàng tỏ ra không để bụng, Kỷ Yên Nhiên quay sang nhìn Hạng Thiếu Long, rồi đến Ngao Ngụy Mâu, cuối cùng mới đến Hàn Phi, trong mắt lộ vẻ vui mừng nói,Vị này phải chăng là Hàn Phi công tử?"

Hạng Thiếu Long và Ngao Ngụy Mâu thất vọng lắm, bởi Kỷ Yên Nhiên tỏ ra chú ý đến Hàn Phi nhiều hơn họ.

Hàn Phi đỏ mặt, khẩn trương nói,Tại hạ chính là Hàn Phi!"

Kỷ Yên Nhiên hai mắt sáng lên, mừng rỡ nói,Trước tác của công tử xem ra thật mới lạ, Yên Nhiên rất bội phục."

Hạng Thiếu Long cảm thấy chẳng có gì hứng thú, gã Hàn Phi này coi tướng mạo không hấp dẫn nhưng Kỷ Yên Nhiên lại coi trọng y. RÕ ràng ả này rất coi trọng kiến thức của một người, nếu nói về chuyện văn chương thì gã so với Hàn Phi cũng giống như một đứa trẻ trong vườn trẻ với một người đã đoạt giải Nobel. Nhưng gã không lấy đó làm buồn, bởi vì trước mắt tính mạng khó giữ, dù Kỷ Yên Nhiên hấp dẫn đến đâu, gã cũng phải nén lòng mình lại.

Hàn Phi được mỹ nhân khen ngợi thì tỏ vẻ lúng túng.

Lúc này trong mắt Kỷ Yên Nhiên chỉ có mỗi mình Hàn Phi, nàng dịu dàng nói,Tiên sinh cho rằng phép trị nước phải kết hợp Pháp, Thuật, Thế, lại đề ra, thế khác thì sự phải khác, sự đã khác thì phải biến pháp, quả khiến cho người ta tỉnh ngộ ra."

Hàn Phi lại càng lúng túng hơn, chỉ biết gật đầu, khiến người ta cảm thấy ái ngại cho y.

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ nếu chuyển kiến thức của y vào đầu mình thì đêm nay mình sẽ hưởng đóa hoa thơm này.

Trâu Diễn cười lớn, sau khi gây chú ý cho Kỷ Yên Nhiên và mọi người rồi mới tự tin nói,Với kiến thức của Hàn công tử tất phải được Hàn vương trọng dụng, tại sao trước nay quí quốc tranh hùng mà chẳng có gì khởi sắc?"

Hạng Thiếu Long mắng thầm trong bụng gã Trâu Diễn này đã chạm tới vết thương của Hàn Phi, quả thật hơi quá đáng Hàn Phi lộ vẻ bực bội, lại càng không nói được gì cả.

Kỷ Yên Nhiên rõ ràng rất quí tài Hàn Phi nên giải thích giùm y,Có minh sĩ thì cũng phải có minh chủ, người nước Vệ là Thương ưởng chẳng phải không làm gì được ở nước Vệ hay sao, nhưng đến nước Tần thì mọi chuyện lại thành.

Trâu tiên sinh có cho rằng Yên Nhiên nói đúng hay không?"

Hạng Thiếu Long trong bụng khen hay, mỹ nhân này quả thật không tầm thường, khi đang tưởng rằng Trâu Diễn không còn gì để nói nữa thì y mỉm cười nói,Lời tiểu thư đương nhiên có đạo lý sâu sắc, nhưng chỉ là chuyện con người, nào biết trên con người còn có cả thiên đạo, Thương ưởng chỉ là gặp thời, thoát không được sự chi phối của ngũ đức, chỉ có những người hiểu rõ được quy luật sinh khắc của ngũ hành Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ thì mới nắm được sụ chuyển dịch của thiên đạo."

Hàn Phi lạnh lùng hừ một tiếng, lời nói hơi lưu loát hơn,Trâu tiên sinh nói... nói không có căn cứ, vậy... vậy chúng ta phải chăng nên... ngồi nghe thiên mệnh không cần làm gì hay sao?"

Mấy câu này quả thật hợp tình hợp lý nhưng do y nói lắp bắp nên không đủ sức thuyết phục.

Trâu Diễn quả là một nhà hùng biện, cười hà hà nói,Ðương nhiên không phải như vậy, chỉ cần nắm được thiên đạo chúng ta có thể dự tính được nhân sự, biết được mục tiêu và phương hướng để cố gắng, ví dụ như đào giếng, chỉ cần biết rõ nguồn nước thì không phí nhiều sức."

Hàn Phi giận đến nỗi đỏ mặt, không tìm ra được lời nào để biện bác, có lẽ cũng chẳng biết phải thể hiện như thế nào.

Hạng Thiếu Long cảm thấy tội nghiệp, hận không tìm được giấy bút để y tự mình viết ra.

Có tiếng vỗ tay đôm đốp, thì ra Ngao Ngụy Mâu vỗ tay phụ hoạ.

Kỷ Yên Nhiên quay sang Ngao Ngụy Mâu, sầm mặt nói,Vị này là...“

Ngao Ngụy Mâu ưỡn ngực, giống như một con thú đực đang khoe mẽ, lớn tiếng trả lời,Bổn nhân là Ngao Ngụy Mâu nước Tề, không biết tiểu thư có nghe qua chưa?"

Kỷ Yên Nhiên bàng hoàng đáp,Té ra đây là Ngụy tiên sinh, người đã đề xướng học theo cầm thú, xin hỏi nếu người và thú không khác nhau, thiên hạ làm sao đại loạn như thế này?"

Ngao Ngụy Mâu có được cơ hội khoe chữ với người đẹp nên không chịu bỏ qua, vui vẻ cười đáp,Tiểu thư sống lâu trong thành, đương nhiên không biết thế giới của loài cầm thú. Ngao mỗ từ lâu coi thiên nhiên là thầy, quan sát lối sống của dã thú chim muông, biết rằng chỉ cần thuận theo thiên tính, không đi ngược với thiên nhiên, mới có thể hưởng thụ cuộc sống theo quy luật vĩ đại của thiên nhiên, nếu cưỡng ép thì chỉ có hại mà không có lợi, từ đó con người sẽ biến thành những kẻ hư ngụy, trong ngoài không thống nhất với nhau."

Kỷ Yên Nhiên nhìn gã, trên mặt lộ vẻ thắc mắc.

Hạng Thiếu Long thầm kêu hỏng bét, mỹ nữ này rõ ràng rất hiếu kỳ, đối với sự vật rất dễ bị những học thuyết mới mẻ thu hút, nếu để Ngao Ngụy Mâu chiếm được nàng thì gã sẽ đau lòng lắm, không nén được nói,Người và cầm thú làm sao tương đồng nhau được? Những loài thú khác nhau thì cũng đã có cách sống khác nhau."

"Dù cách sống khác nhau nhưng bản tính giống nhau, Ngao Ngụy Mâu cười lạnh lùng.

Hạng Thiếu Long không hề khách khí với y, nhìn y mỉm cười,Người và cầm thú khác nhau là ở chỗ không bị bản năng và dục vọng sai khiến, thậm chí có thể vì lý tưởng mà hy sinh đi tính mạng quí giá của mình. Cầm thú đi bằng bốn chân, nhưng chúng ta có thể đứng thẳng, hai tay vì không cần đi trở nên linh hoạt, có thể tạo ra nhà cửa và các vật dụng, cầm thú có bản lĩnh ấy không?"

Ngao Ngụy Mâu rõ ràng đã nghiên cứu về vấn đề này nên nói một cách mỉa mai,Các hạ nói là bản lĩnh chứ không phải là bản chất, chim muông có thể bay, người bay được chăng, cá có thể sống dưới nước, người có thể sống dưới nước chăng?"

Hạng Thiếu Long không phải là một nhà lý luận, nhưng lúc này đã lên thế cưỡi cọp nên đánh liều nói tiếp,Ðiều tại hạ nói chính là bản chất, vì kết cấu bộ não của con người và cầm thú khác nhau, nên con người có thể suy nghĩ, ngoài những nhu cầu vật chất con người cũng cần phải có đời sống tinh thần, nhưng cầm thú tất cả là vì sinh tồn, ăn no thì ngủ, đến lúc thì giao phối với nhau, cầm thú bị động với thiên nhiên, con người thì có thể đối kháng với tự nhiên, chế phục tự nhiên. Đó là bởi vì con người có bản chất khác so với cầm thú, biết được tiến bộ phát triển, khiến cho con người ngự trị được cầm thú."

Những lí luận này của Hạng Thiếu Long ở thế kỷ XXI ai cũng biết, nhưng đối với người thời đại này mà nói quả thật rất mới, khiến cho bọn Kỷ Yên Nhiên đều há hốc mồm lắng nghe.

Ngao Ngụy Mâu rõ ràng chưa nghĩ đến vấn đề này, tức giận nói,Có gì khác nhau đâu, não thú não người ta đã từng thấy qua rồi, chẳng phải đều là xương sọ với tàu hủ hay sao?"

Hạng Thiếu Long cười lớn,Ðiều ông vừa mới nói chính là chỗ khác nhau lớn nhất giữa người và cầm thú, cầm thú có biết nghiên cứu sự khác nhau giữa não người và não của chúng hay không?"

Ngao Ngụy Mâu nhất thời á khẩu, mắt lộ hung quang, hận không xé xác Hạng Thiếu Long ra.

Trâu Diễn tuy không đồng ý với kiểu lý luận loài người phải phóng túng như cầm thú của Ngao Ngụy Mâu. Nhưng cùng là người Tề với nhau, y cũng nghĩ việc Kỷ Yên Nhiên có thiện cảm với Hạng Thiếu Long nên bươi móc,Hạng huynh vừa nói sự khác nhau giữa người và thú, bởi vì chúng ta có thể đứng dậy, vậy thì loài khỉ kia cũng có thể đứng dậy mà đi được, vậy thì nên giải thích như thế nào?"

Hạng Thiếu Long ngẩn ra, thầm nghĩ không thể nào giải thích cho họ thuyết tiến hóa là gì, may mà trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, gã nói,Chỗ khác nhau vẫn là kết cấu của bộ não, rồi đưa tay sờ vào trán nói,Loài khỉ đều không có trán như chúng ta, cho nên sự chú ý của chúng chỉ có thể tập trung ở những chuyện trước mắt, không thể nghĩ đến chuyện ngày mai, nhưng chúng ta có thể sắc xếp cho những việc làm vào ngày mai, hoặc một năm sau, hoặc mười năm sau."

Thật ra lời Hạng Thiếu Long nói rất lộn xộn, nhưng mọi người đều biết rằng quả thật loài khỉ không có trán, cho nên mới cảm thấy lời của gã rất có lý.

Kỷ Yên Nhiên vỗ tay cười,Quả thật rất tuyệt vời, tiểu nữ đã lâu rồi mới nghe được một biện luận hay như thế này."

Kỷ Yên Nhiên nhìn Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Vị tiên sinh này thứ lỗi cho Yên Nhiên biết các hạ là ai?"

Hạng Thiếu Long ngây người ra, lòng thầm kêu khổ, gã chỉ nói bừa một lúc, đừng để cho cô ả thích mình thì hơn.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tinh Thần Biến (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN