Chương 91: Báo Thù Trên Đất Tuyết (2)

Ðằng Dực cưỡi lên mình gã, tay trái rút mạnh, mũi tên bật ra mang theo cả thịt và máu bầy nhầy. Khi Ngao Ngụy Mâu đau đớn như muốn ngất đi, tay phải Ðằng Dực đấm liên tiếp mười mấy quyền lên ngực gã. Tiếng xương gãy giòn tan vang lên, Ngao Ngụy Mâu thất khiếu đổ máu, chết ngay tại trận.

Sau đó Ðằng Dực ngã xuống nằm phục trên tuyết, khóc rống lên. Thật bất ngờ, Hạng Thiếu Long lấy được thanh Phi Hồng kiếm của mình bị đánh mất từ trên người của Ngao Ngụy Mâu, trong lòng cảm khái vô cùng.

Hạng Thiếu Long bế Triệu Thiên từ dưới hố sâu lên, Triệu Thiên lo sợ đến nỗi mặt trắng bệch, người run lẩy bẩy.

Tuyết ngừng rơi, sao đầy trời, tráng lệ mê người.

Hạng Thiếu Long dắt tay Triệu Thiên đến trước mấy nấm mộ.

Ðằng Dực cắt lấy thủ cấp của Ngao Ngụy Mâu để trước mộ thắp hương bái tế.

Hạng Thiếu Long hỏi,Ðằng huynh về sau có dự tính gì chăng?"

Ðằng Dực bình tĩnh nói,Giờ đây tại hạ chẳng còn gì cả, ngoài một người một kiếm, tất cả đều chẳng có gì đáng lo.

Hạng huynh nếu không chê thì hãy cho Ðằng mỗ theo cùng, nguy nan hiểm trở gì cũng chẳng hề sợ, cho đến một ngày bị kẻ khác giết để kết liễu sinh mạng thê lương này."

Hạng Thiếu Long cả mừng nói,Tại hạ vui mừng biết dường nào, nhưng Ðằng huynh không nên đau buồn như thế, hãy lấy lại ý chí để sống một cuộc sống mới!"

Ðằng Dực lắc đầu nói,Hạng huynh không hiểu tình cảm của tại hạ đối với thê nhi và người thân như thế nào đâu.

Đó là tất cả trong cuộc đời của tại hạ, giờ đây Ðằng mỗ đã mất tất cả, ngoài ân đức của Hạng huynh, tại hạ chẳng thể nào có tình cảm với bất cứ người nào khác, thật quá thống khổ."

Triệu Thiên mũi hơi cay rồi khóc thút thít.

Ðằng Dực than,ôi, nàng tiểu công chúa thích khóc."

Hạng Thiếu Long nói,Thủ cấp này của Ngao Ngụy Mâu rất có giá trị, Ðằng huynh có cách nào để bảo tồn lại không?

Ðằng Dực nói,Chuyện này rất dễ, hãy để cho tại hạ!"

Có một người lão luyện như Ðằng Dực đi theo, đường đi cũng nhẹ nhàng hơn. Y không những là một thợ săn giỏi mà cũng là một tay cao thủ trong việc nướng thức ăn, lại biết sử dụng các phụ liệu làm cho thức ăn ngon hơn, khiến cho Hạng, Triệu đều khen không ngớt.

Ðằng Dực có một lòng tin như tôn giáo đối với thiên nhiên, y tin rằng tự nhiên có linh hồn, mỗi khi đến một nơi thì y đều hôn lên mặt đất và cầu phúc.

Năm ngày sau, ba người đến một ngôi làng gần biên giới nước Triệu. Vài trăm gian nhà và vài mục trường nằm trên một vùng tuyết rộng lớn, phong cảnh đẹp đẽ, không khí yên lành. Quả là một chốn đào nguyên để tránh đời trong thời buổi chiến loạn này.

Ðằng Dực không những thân thiết với người ở đây mà còn rất được tôn kính, thấy Ðằng Dực, vài đứa trẻ chăn dê lập tức chạy về thôn, lại người gõ đồng la ra đón.

Triệu Thiên thấy cảnh này rất thú vị nên nở nụ cười.

Rồi nam phụ lão ấu từ trong nhà chạy ra chào đón Ðằng Dực, nam thì nhìn chằm chằm vào Triệu Thiên, nữ thì nhìn lén Hạng Thiếu Long. Hơn mười mấy con chó từ khắp nơi chui ra, đi theo sau họ, lại còn vẫy đuôi chào đón Ðằng Dực.

"Ðằng đại ca!" thanh âm từ phía trên truyền xuống.

Hạng, Triệu đều giật mình, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một thanh niên cao ốm lêu nghêu khoảng mười sáu mười bảy tuổi, mặt không phải anh tuấn lắm, nhưng cả người toát lên sự tiêu sái, miệng nở nụ cười chất phác, hai chân đung đưa, ngồi trên một cành cây ngang đầy tuyết, cách mặt đất ba trượng.

Triệu Thiên hoảng hốt kêu,Cẩn thận, đừng lắc lư!"

Thanh niên ấy kêu a lên một tiếng, hình như lúc này mới biết nguy hiểm nên lúng túng tay chân, càng không giũ được bình tĩnh nên ngã xuống.

Triệu Thiên sợ đến nỗi nhắm mắt lại nhưng không nghe thấy tiếng rên. Mở mắt ra, chỉ thấy thanh niên ấy hai chân móc lên cây, hai tay khoanh trước ngực, cười hì hì nhìn nàng.

Triệu Thiên trừng mắt nhìn y, trách y đã dọa mình.

"Hảo thân thủ!“ Hạng Thiếu Long khen.

"Kinh Tuấn còn chưa xuống!" Ðằng Dực quát.

Kinh Tuấn ha ha cười lớn, lộn trên không liền hai cái, đáp xuống đất nhẹ nhàng khéo léo, rồi quay sang Triệu Thiên nói,Vị tiểu thư xinh đẹp này, xin hỏi đã có gia phu chưa?"

Triệu Thiên liếc gã, nghĩ bụng mình đang dựa vào Hạng lang, gã lại còn hỏi như thế.

Hạng Thiếu Long không vui nói,Cẩn thận miệng mồm của ngươi đấy! Ðây chính là tam công chúa của Triệu quốc.

Sao ngươi vô lễ thế?"

Kinh Tuấn giật mình nhìn Hạng Thiếu Long rồi reo lên,Vị này chắc là người đã diệt bọn Khôi Hồ và người sói, tên là Hạng Thiếu Long phải không?"

Ðằng Dực và Hạng Thiếu Long đều ngạc nhiên, nhìn nhau rồi hỏi,Ngươi sao biết được?"

Kinh Tuấn nói,Bọn Ngụy binh ở biên cảnh nói thế, chúng dặn đệ lưu tâm giùm hành tung của Hạng gia và tam công chúa, nếu có phát hiện thì sẽ cho đệ một trăm ngân bảo."

Triệu Thiên ngạc nhiên nói,Ngươi không làm như thế chứ?"

Kinh Tuấn lộn nhào ra sau, sau đó quỳ trên mặt đất, hai tay ôm quyền giơ cao quá đầu nói,Ðương nhiên là không, tại hạ còn hạ quyết tâm, quyết ý đi theo Hạng gia, mong Hạng gia chấp nhận yêu cầu của tiểu tử."

Hạng Thiếu Long cười hà hà,Ðứng dậy đi! Sau này hãy theo ta!"

Kinh Tuấn vui mừng đến nỗi nhảy cẫng lên, lộn nhào liền ba vòng, kêu lên,Ðể tiểu tử đi dò đường trước, sáng nay sẽ có báo cáo." Nói rồi chạy mất.

Hạng Thiếu Long thấy gã khéo léo như thế, trong lòng vui lắm. Ðêm ấy bọn họ ngụ lại trong nhà tộc trưởng kiêm trưởng thôn, được tiếp đãi rất nhi ệt tình.

Trong buổi tiệc, người già trong thôn đều đến, rất náo nhiệt, Ðằng Dực nói với hai người,Ðêm nay nếu có gì khác lạ xin đừng ra, bởi vì có người sẽ đến đánh cắp nữ nhi của thôn trưởng."

Hạng, Triệu hai người đều ngạc nhiên, tại sao có tặc tử đến cướp nữ nhân mà cũng không thèm để ý.

Ðằng Dực giải thích,Ðó là phong tục của vùng này, trước một đêm có hôn lễ đều có nghi thức đánh cắp tân nương.

Mọi người đều giả vờ chẳng có gì xảy ra, tân lang đánh cắp cô nương về nhà sẽ lập tức động phòng, sáng hôm sau sẽ củ hành hôn lễ."

Cả hai ngủ thiếp đi. Lúc ấy trời vẫn chưa sáng, Hạng, Triệu hai người bò khỏi tấm chăn ấp áp, vội vàng rửa mặt thay đồ, khi bước ra sảnh đường, ở đó đã có đầy người.

Họ và Ðằng Dực được sắp ngồi phía sau gia chủ để xem lễ.

Thôn trưởng và bốn bà vợ ngồi ở hàng đầu, đôi phu phụ tân hôn ấy mặc y phục màu đỏ, đầu đội quán bội, mỗi người quỳ một bên, trên tay bưng một mâm quả tươi.

Khách khứa vỗ tay hát ca để chúc mừng.

Triệu Thiên mở to mắt nhìn, ghé tai Hạng Thiếu Long nói,Hạng lang! Thiên nhi cũng muốn mặc áo tân nương để gả cho chàng."

"Chờ thoát khỏi Hàm Ðan, chúng ta sẽ cử hành hôn lễ như họ được chăng?" Hạng Thiếu Long nói.

Triệu Thiên gật đầu cái rụp.

Thời đó có người cột sợi dây bảy màu lên cổ tay của đôi tân nhân, chúc họ bạch đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm.

Nghi thức vừa đơn giản vừa long trọng.

Tiếp theo mọi người kéo vào từ đường ở giữa thôn, ở đó đã trải mấy chục chiếc chiếu, người trong toàn thôn đều đến. Bọn trẻ mặc đồ mới là vui sướng nhất, tiếng cười nói và ồn ào của chúng càng thêm phần vui tươi cho hôn lễ.

Khi rượu uống được vài ly thì Kinh Tuấn đã về, ghé vào Ðằng, Hạng hạ giọng nói,Bọn lính canh gác ở biên giới Ngụy, Triệu cẩn mật hơn thường ngày rất nhiều, bọn chúng đều rất muốn bắt Hạng gia và công chúa để lĩnh thưởng.

May mà tiểu tử biết được một thủy đạo bí mật, chờ lúc có tuyết rơi và buổi tối, nhất định sẽ thoát về đến Triệu quốc."

Hạng Thiếu Long mừng lắm, nói,Nhưng chừng nào tuyết rơi?"

Ðằng Dực ngẩng đầu lên nhìn trời nói,Yên tâm đi! Ðêm nay sẽ có một trận tuyết lớn."

Ðằng Dực đoán quả nhiên không sai, từng trái cầu tuyết bắt đầu rơi xuống. Lúc ấy bốn người đã vượt qua biên giới Hàn Ngụy, sau đó chặt gỗ làm bè do Ðằng, Kinh hai người chống sào, thuận theo con nước an toàn về đến Triệu quốc.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Thế Võ Thần
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN