Thân là một dị giới, ga Kisaragi ban đêm lại không hề tối đen. Bởi vì đa số khu vực thủy điện vẫn vận hành bình thường, cho nên nếu đứng ở giao lộ nhìn về phía trước, trên đường cái dẫn tới Bệnh viện tỉnh Miêu Mễ lúc này, bóng tối bị những cột đèn đường cắt thành từng đoạn ánh sáng. Có nơi bóng đèn đường hỏng, đoạn đường đó sẽ chìm vào mờ ảo; trong đêm tối giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối này, nhóm người Lâm Tam Tửu đi tới cổng bệnh viện tỉnh.
"Các ngươi cứ trốn ở bên cạnh trước đã," Bác sĩ mèo dặn dò một tiếng, tòa nhà bệnh viện cao lớn đèn đuốc sáng trưng, nhuộm lên thân nó một vệt sáng mỏng như sợi lông. "Ta đi thử xem, liệu có thể đưa các ngươi vào trong không..."
Bệnh viện tỉnh đã trở thành một kiến trúc biến dị, nếu nhóm người Lâm Tam Tửu chủ động bước vào, chắc chắn sẽ phải tranh đấu sinh tồn như những gì từng trải qua trong thư viện; mặc dù sinh tồn điểm của mấy người chưa đủ 108, nhưng Lâm Tam Tửu hiện tại một lòng lo lắng chuyện nhục thân của mình, nửa phần ý nghĩ tranh đấu thừa thãi cũng không có.
Xuyên qua cửa kính bệnh viện, mấy người có thể trông thấy một tiểu hộ sĩ đang đứng trong đại sảnh tầng một. Nàng mặc một thân đồng phục y tá màu hồng nhạt, không ngừng nhìn quanh, trông như một cô nương xinh xắn đang đợi người; chỉ là ngẫu nhiên quay mặt, khuôn mặt mục nát nặng nề của nàng lại cao giọng gọi gì đó về một hướng nào đó trong bệnh viện – So với nữ y tá này, Siri thật là đáng yêu hơn nhiều.
Dưới ánh mắt chăm chú của mấy người từ phía sau, mèo con hoa đen trắng hành động cực kỳ mau lẹ, thân ảnh gần như thoáng chốc đã vào cửa bệnh viện; câu nói chưa kịp la xong của nữ y tá lập tức bị cắt đứt, khuôn mặt cháy đen một mảng nhắm thẳng vào mèo con mấy giây.
"...Là, là Hồ bác sĩ sao?" Nữ y tá tựa như rất do dự, chậm rãi mở miệng nói. Khi nàng nói chuyện, cằm khép mở tựa hồ đẩy ra khí thể mục nát tích trữ bên trong cơ thể, Lâm Tam Tửu rõ ràng nhìn thấy mèo con hoa đen trắng không nhịn được lùi lại mấy bước.
"Hồ bác sĩ trở về thì tốt quá rồi, thật dễ dàng chủ trì công việc nơi đây." Giọng nói kèm khí thể của nữ y tá vô cùng cổ quái, "Ta có thể báo cáo cho ngài một chút, hiện tại trong bệnh viện tổng cộng có 25 thân nhân bệnh nhân, 12 bệnh nhân. Hiện tại vẫn chưa tìm được bệnh truyền nhiễm giả..."
Bác sĩ mèo vội vàng lắc chân, nghiêm túc ngắt lời nàng: "Công việc nơi đây, ngươi làm rất tốt, không cần chuyển giao cho ta. Ta chỉ muốn đưa mấy thực tập sinh về kiểm tra một chút... Ngươi cứ tiếp tục làm việc của ngươi."
Nữ y tá trầm mặc nhìn chằm chằm mèo con, tựa hồ có chút không rõ ý tứ của nó, lại giống như không biết nên xử lý tình huống này thế nào – Bác sĩ mèo không dám chậm trễ thêm, vội vàng quay đầu ra ngoài gọi Lâm Tam Tửu và mấy người vào, trong miệng còn không ngừng nói chuyện để phân tán sự chú ý của nàng: "Ngươi nói tiếp đi. Bệnh viện hiện tại là chế độ gì, tại sao phải tìm bệnh truyền nhiễm giả..."
Nó vừa nói chuyện, vừa nhanh chóng thúc giục nhóm người Lâm Tam Tửu lên bậc thang, bởi vì miệng mèo không thể phát ra âm thanh tức giận, mèo con đành phải tranh thủ hạ giọng nói: "Tầng hai A218! Đến đó đợi ta!"
Lâm Tam Tửu cùng Lâu thị huynh muội nào dám chậm trễ, vội vàng bừng bừng lên lầu, chạy đến tầng hai thì như còn lờ mờ nghe thấy tiếng Bác sĩ mèo mơ hồ giải thích: "Bọn họ không phải, không phải... Nghiên cứu, đúng... Ách. Thực tập thôi..."
Có Bác sĩ mèo ở phía sau kiềm chế nữ y tá kia, cuối cùng mấy người Lâm Tam Tửu đã xâm nhập được vào bên trong kiến trúc mà không cần tham gia tranh đấu. Tầng hai đã sạch sẽ lại sáng sủa, mỗi ngọn đèn đều tận chức tận trách mà tỏa sáng; chỉ là một số công cụ, nhiệt kế, áo khoác trắng các loại đồ vật lại bị vứt tán loạn đầy hành lang, các phòng bên trong cũng là một mảnh hỗn độn, trông như người ở đây đã vội vàng chạy trốn, không biết khi nào sẽ quay lại.
Kiến trúc bệnh viện chiếm diện tích rộng lớn, tầng hai được chia làm các khu A, B, C, D; lúc này không biết từ phương hướng nào vọng tới, vẫn có thể nghe thấy một vài tiếng người vụn vặt đến mức gần như khiến người ta tưởng mình nghe lầm – chắc hẳn là những Tiến Hóa giả đang tranh đoạt sinh tồn điểm tại đây.
A218 là căn phòng có hai cánh cửa mở, trông như một gian phòng có diện tích rất lớn. Cửa không khóa. Lâm Tam Tửu cẩn thận dùng Ý Thức lực quét một lượt trong phòng trước, thấy không có bóng người, lúc này mới nhanh chóng lách mình tiến vào; Lâu thị huynh muội cũng lặng lẽ đi theo vào, từ từ cài đóng cửa lại.
Bác sĩ mèo nói thí nghiệm này nhất định phải dùng thiết bị của bệnh viện. Xem ra không sai – căn phòng này chừng bốn năm mươi mét vuông, một nửa xếp đầy các loại máy móc lạnh lẽo có hình dáng cổ quái, không thể gọi tên; nửa còn lại là các loại bảng trắng, bàn làm việc, máng nước –
"Hở?" Lâu Cầm khẽ nghi ngờ một tiếng, "Chỗ này sao lại có một cái máng nước thủy tinh lớn thế?"
Cái máng nước lớn gần bằng một cái ao, bên trong chứa hơn nửa vại nước xanh biếc, trông bẩn đến nỗi đã đọng lại, không có lấy một tia gợn sóng, cặn nước màu vàng dày đặc bám trên thành thủy tinh. Trông thật không ăn nhập với đống máy móc màu bạc xám hiện đại đầy cảm giác công nghệ ở bên kia. Nàng cùng Lâu Dã đều mang tâm tính thiếu niên, không kìm nén được sự hiếu kỳ mà sán tới.
Vừa lúc một mùi formalin cực nhạt xộc vào mũi, chỉ nghe tiếng nước hoa nhiên một tiếng vang lên, một khuôn mặt người trắng bệch sưng vù vì bị ngâm liền đột ngột ập vào thành máng thủy tinh – hai người giật nảy mình, hít một ngụm khí lạnh rồi lùi lại mấy bước, lúc này mới nhìn rõ vật kia giống một con cá lớn, quay đầu lại rồi biến mất trong làn nước bẩn thỉu xanh lè.
"À, không ngờ lâu như vậy nó vẫn còn sống ư?" Mèo con hoa đen trắng vừa đẩy cửa bước vào, có chút kinh ngạc nói, "Cái Đọa Lạc Chủng này cũng là một trong những mục tiêu quan sát lúc đó, bất quá tiêm cho nó thứ gì đó hơi thất bại, ngược lại còn uổng phí mất mấy con cá ngon của ta..."
Ngươi rốt cuộc là bác sĩ hay nhà khoa học điên rồ vậy? Lâm Tam Tửu không nhịn được thầm nói trong lòng.
"Được rồi, việc này không nên chậm trễ, bên ngoài còn rất nhiều Tiến Hóa giả," mèo con thoắt cái nhảy lên một cỗ máy móc trông như giường phẫu thuật nhưng lại có thêm một cái nắp giống đường hầm, thúc giục nói: "Ngươi đặt thi thể ở đây, thông qua kiểm tra điện sinh học, có lẽ chúng ta có thể phát hiện đoạn tế bào ngoại lai kia có còn sống hay không..."
Theo lời gọi thi thể của mình ra, đặt ngay ngắn trên "giường", Bác sĩ mèo lập tức mang theo vài phần hưng phấn, bận rộn trên thi thể – rất nhanh, Lâm Tam Tửu liền thấy "một bản thân khác" của mình gần như toàn thân đều dán đầy các mảnh kim loại tròn nhỏ, vài nơi còn găm những mũi châm thép nối dây điện – nhìn qua, quả thực có vài phần ra dáng.
"Chuẩn bị xong chưa?" Bác sĩ mèo đối mặt màn hình, bản thân cũng có chút khẩn trương: "Ta –"
Lời nó còn chưa nói hết, chỉ nghe tiếng hét lớn kinh tâm động phách của nữ y tá tầng dưới đột nhiên vang lên, thế mà lại rõ ràng một cách kỳ lạ: "Bệnh truyền nhiễm giả đã xuất hiện, mọi người xin chú ý, tọa độ hiện tại của bệnh truyền nhiễm giả, gần phòng 20 khu A –"