Chương 1360: Hỗn Độn Chung
Ninh Thành mỉm cười nói: “Ta còn tưởng rằng đạo hữu đã nhận ra ta...”
Ninh Thành không hề nói suông, với thực lực và thân phận của hắn hiện tại, lẽ ra đại đa số những kẻ đến Huyền Hoàng Thiên Ngoại Thiên đều phải biết hắn mới đúng. Ngay cả kẻ vừa tới như Mạch Trụ cũng nhận ra hắn, vậy mà không ngờ Khổng Tái lại không biết.
Vẻ mặt Khổng Tái hiện rõ nét lúng túng: “Ta vì muốn tìm lại một số món đồ đã mất nên mới lưu lại Huyền Hoàng Thiên Ngoại Thiên. Tới đây cũng chỉ là báo danh tham gia đấu pháp, ngoài ra chẳng quan tâm đến chuyện gì khác, cũng không đi thăm dò tin tức. Tên Mạch Trụ kia chắc hẳn đã đoán được thứ ta muốn tìm, hơn nữa hắn cũng ngấp nghé pháp bảo của ta nên cứ muốn truy sát ta mãi. Chúng ta đánh đánh giết giết suốt dọc đường đến tận đây, tuy ta yếu hơn hắn một chút nhưng hắn cũng chẳng làm gì được ta.”
“Ta hiểu rồi, đạo hữu hẳn là muốn mượn tay Mạch Trụ để mài giũa thực lực của mình phải không?” Ninh Thành suy đoán Khổng Tái chưa chắc đã thực sự muốn ở lại Huyền Hoàng Thiên, ngược lại Mạch Trụ mới là kẻ có ý định đó.
Khổng Tái ha ha cười lớn: “Cũng có ý đó, nhưng đúng là ta cũng muốn ở lại Huyền Hoàng Thiên Ngoại Thiên thật.”
Mặc dù hắn không phải đối thủ của Mạch Trụ, nhưng thực tế hắn chẳng hề sợ gã. Có thể nói nếu Mạch Trụ không tìm người giúp đỡ thì đừng mong giết được hắn. Mà tìm được người có thể uy hiếp đến hắn thì, ha ha, trong vùng vũ trụ này cũng chẳng có mấy kẻ.
Ninh Thành cũng cười theo: “Nếu ta không đoán sai, đạo hữu muốn ở lại đây để tìm Thái Cực Nhân Vương Quyết phải không?”
Sắc mặt Khổng Tái biến đổi, hắn lùi lại mấy bước, nhìn Ninh Thành với vẻ cảnh giác: “Ngươi biết ta là ai?”
Ninh Thành gật đầu: “Ta không chỉ biết ngươi là Nhân Vương Đạo Quân Khổng Tái của Ngũ Thái Giới, mà còn biết Thái Cực Nhân Vương Quyết của ngươi đang nằm trong tay ai.”
Theo Ninh Thành, thứ Khổng Tái muốn tìm nhất định là Thái Cực Nhân Vương Quyết. Việc Khổng Tái ở lại Huyền Hoàng Thiên Ngoại Thiên cũng dễ hiểu, bởi nơi này là điểm giao thoa giữa các vị diện giới vực lớn. Tin tức ở đây linh thông nhất, một khi Thái Cực Nhân Vương Quyết xuất hiện, chỉ cần Khổng Tái ở lại đây thì sớm muộn gì cũng biết được.
Khổng Tái khách khí ôm quyền với Ninh Thành: “Ta đúng là Khổng Tái, xin được thỉnh giáo tôn hiệu của đạo hữu, mong đạo hữu chỉ điểm cho đôi điều.”
Ninh Thành xua tay: “Ta tên Ninh Thành. Về phần Thái Cực Nhân Vương Quyết, ta quả thực đã từng thấy qua, không chỉ thấy mà còn từng giao thủ với pháp bảo này một lần. Lúc đó kẻ sở hữu nó thực lực quá thấp, không phải đối thủ của ta.”
Ánh mắt Khổng Tái càng thêm kích động: “Ninh huynh, xin hãy nói cho ta biết, Thái Cực Nhân Vương Quyết đang ở trong tay ai?”
Từ ánh mắt và giọng nói của Khổng Tái, Ninh Thành cảm nhận được sự khao khát cháy bỏng đối với món bảo vật này. Đồng thời, Ninh Thành cũng nảy sinh hai điều nghi vấn. Thứ nhất, việc Chu Trầm Nhất ám toán Khổng Tái, lẽ nào Khổng Tái không biết? Nếu biết, hắn phải đoán ra món đồ đó đang ở chỗ Chu Trầm Nhất mới đúng. Thứ hai, Khổng Tái từng bị ám toán, thực lực lẽ ra phải thấp hơn Chu Trầm Nhất, nhưng hiện tại Khổng Tái thể hiện sức mạnh vượt xa gã.
“Lẽ nào ngươi không biết năm đó là ai đã đánh lén mình sao?” Ninh Thành khó hiểu hỏi.
Khổng Tái lắc đầu đáp: “Ta không biết, ta chỉ biết mình bị đánh lén hai lần. Sau khi ta luân hồi thì mất đi Nhân Vương Quyết. Tu luyện đến cảnh giới hiện tại, việc đầu tiên ta muốn làm chính là sớm ngày tìm lại nó.”
Ninh Thành thầm kinh hãi, Khổng Tái sau khi luân hồi mà vẫn có thể tu luyện lại đến mức này. Hơn nữa việc có thể luân hồi chứng tỏ hắn chưa hoàn toàn chết hẳn.
“Kẻ đánh lén ngươi là Trường Thiên Đạo Quân của Thái Thủy Giới. Hắn bị Thái Dịch Đạo Quân Tiêu Dịch đánh lén, mất đi Thái Thủy Trường Thiên Quyết, sau đó mới đánh lén ngươi để cướp Thái Cực Nhân Vương Quyết. Tuy nhiên, theo lời hắn nói thì việc ngươi mất mạng không phải do hắn làm.” Ninh Thành không giấu giếm, trực tiếp kể lại cho Khổng Tái nghe.
Khổng Tái nghe xong thì sững người, một lúc lâu sau mới lẩm bẩm: “Ta và Chu Trầm Nhất vốn có giao tình rất tốt, sao hắn có thể đánh lén ta chứ?”
Ninh Thành không giải thích thêm, loại chuyện này hắn cũng không rõ ngọn ngành nên chẳng biết nói sao cho thông.
“Không được, ta phải đến Thái Thủy Giới tìm hắn ngay lập tức.” Khổng Tái hạ quyết tâm.
Ninh Thành đột nhiên lên tiếng: “Ta hy vọng Khổng đạo hữu có thể chờ ta xử lý xong chuyện ở Huyền Hoàng Thiên Ngoại Thiên rồi chúng ta cùng đi.”
“Vì sao?” Khổng Tái nghi hoặc nhìn Ninh Thành.
Ninh Thành đáp: “Hắn cũng cướp của bạn ta một món đồ. Tuy lúc đó hắn không phải đối thủ của ta, nhưng hắn lại nhân cơ hội dùng biện pháp Hợp Giới để phong ấn toàn bộ Thái Thủy Giới. Khi đó nếu ta muốn bắt hắn thì buộc phải phá vỡ phong ấn, điều đó sẽ khiến vô số người vô tội phải bỏ mạng. Vì vậy ta đã nhẫn nhịn rời đi. Hiện tại ta đã Hợp Đạo thành công, lớp phong ấn đó ta có thể dễ dàng hóa giải. Chỉ là dạo này bận bịu quá nhiều việc nên chưa có thời gian quay lại đó thôi.”
Khổng Tái nghe xong, gương mặt lộ rõ vẻ kính trọng, ôm quyền nói: “Được, Khổng Tái nhất định sẽ chờ Ninh đạo hữu cùng đi.”
Hắn vốn kính trọng nhất hạng người như Ninh Thành, và ghét cay ghét đắng những kẻ vì tư lợi mà bất chấp tính mạng của người khác.
Khổng Tái và Ninh Thành vừa gặp đã thân, trò chuyện tâm đầu ý hợp, cuối cùng xưng huynh gọi đệ. Bản tính của Khổng Tái rất hợp ý Ninh Thành, hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã lên đến tầng thứ mười chín của Thiên Môn Đạo Tháp.
Đến tầng này, dù Ninh Thành có luyện thể mạnh đến đâu, lại có Lôi linh căn và khả năng hấp thu Lôi nguyên thì cũng phải tế xuất pháp bảo để chống đỡ. May mắn là Vô Cực Thanh Lôi Thành dù bị tổn hại nhưng ở nơi này hấp thu Lôi nguyên thì không gì tốt bằng.
“Pháp bảo này của ngươi là của Vô Cực thượng nhân. Nếu ông ta chưa chết, chắc chắn sẽ tìm ngươi tính sổ đấy.” Thấy Vô Cực Thanh Lôi Thành của Ninh Thành, Khổng Tái cười nói.
Ninh Thành chẳng mấy để tâm, Vô Cực thượng nhân chắc chắn đã chết rồi. Mà dù chưa chết, hắn cũng chẳng sợ, “Khổng huynh, chúng ta không cần lên tiếp nữa. Thiên Môn Lôi Tháp này e là không có đủ ba mươi sáu tầng đâu, nếu không thì dù kẻ mạnh đến mấy cũng chẳng thể lên tới đó được.”
Khổng Tái lắc đầu, nghiêm túc nói: “Ninh huynh, huynh nghĩ sai rồi. Thiên Môn Lôi Tháp tuy không phải Tiên Thiên Pháp Bảo nhưng cũng tiệm cận mức đó. Nó chẳng những có ba mươi sáu tầng mà còn là ba mươi sáu tầng chân thực. Tuy nhiên kẻ đang khống chế tòa tháp này, ta thấy thực lực của hắn có hạn, tối đa cũng chỉ mở được hơn hai mươi tầng mà thôi. Đúng như huynh nói, chúng ta đi tiếp cũng chẳng có ý nghĩa gì. Đến được đây là chắc chắn lọt vào top 10 rồi.”
Ninh Thành biết về phương diện này Khổng Tái chắc chắn hiểu biết hơn mình, nên lời Khổng Tái nói hẳn có lý. Hắn bỗng nhớ ra một chuyện, lấy một mảnh vỡ quai ấm đưa cho Khổng Tái hỏi: “Khổng huynh, trên mảnh vỡ này có hình bóng một chiếc chuông lớn, huynh có biết đó là chuông gì không? Là bảo vật của ai?”
Khổng Tái đón lấy mảnh vỡ, thần thức quét vào bên trong. Một lát sau, hắn nghiêm mặt trả lại cho Ninh Thành: “Ninh huynh, chiếc chuông này ta từng thấy qua, gọi là Hỗn Độn Chung. Chủ nhân của nó là Hỗn Độn Đạo Quân, một cường giả vô cùng đáng sợ. Hỗn Độn Chung từng va chạm với Tạo Hóa Bất Diệt Phủ mà không hề sứt mẻ chút nào. Sau trận đại chiến Tạo Hóa lần thứ nhất, Hỗn Độn Đạo Quân và Hỗn Độn Chung đều biến mất. Lai lịch của vị Đạo Quân này cực kỳ thần bí.”
Ninh Thành trầm mặc. Đây lại là một cường giả sở hữu bảo vật cấp Tạo Hóa, không hề kém cạnh Vận Mệnh Đạo Quân. Trận đại chiến Tạo Hóa lần thứ hai sắp tới, những cường giả này đều sẽ xuất hiện, hắn đừng nói là tranh đoạt vị trí thứ nhất, ngay cả việc giữ được một chỗ đứng cũng là điều vô cùng khó khăn.
“Ninh huynh, trận đại chiến Tạo Hóa lần thứ hai còn lâu mới tới, chúng ta đi ra thôi.” Khổng Tái trải đời dày dạn, liếc mắt đã thấy được nỗi lo của Ninh Thành. Với thực lực mới Hợp Đạo sơ kỳ mà đã có thể đối kháng với Mạch Trụ, nếu Ninh Thành không mong chờ giành được một vị trí trong Tạo Hóa Chi Môn thì mới là chuyện lạ.
...
Khi Ninh Thành và Khổng Tái đáp xuống sàn đấu, chưa có nhiều người đi ra. Trên bảng xếp hạng đạo vận bên ngoài Thiên Môn Lôi Tháp, cả Ninh Thành và Khổng Tái đều dừng ở tầng mười chín, Ninh Thành tạm thời xếp thứ nhất.
Ninh Thành không thấy bóng dáng Mạch Trụ, hắn biết gã chắc chắn không ở lại đây. Đừng nhìn việc Mạch Trụ giành hạng nhất ở bảng đấu thứ tư mà tưởng gã sẽ có một vị trí vững chắc. Với tình trạng trọng thương như vậy, dù gã có giành được thứ hạng cao cũng không thể giữ nổi.
Thân ảnh Vu Tương Băng cũng không có trên sàn đấu, xem ra nàng cũng vừa ra đã rời đi ngay.
Ninh Thành và Khổng Tái chờ khoảng hai canh giờ trên sàn đấu thì đông đảo người dự thi bắt đầu được Thiên Môn Lôi Tháp truyền tống ra ngoài. Lần này nhờ có Ninh Thành mà Mạch Trụ không thể đại sát giới trong tháp. Dù vậy, số người bước ra cũng chỉ còn hơn sáu trăm, đã có một hai trăm người bỏ mạng bên trong.
Vọng Sơn Đạo Quân đáp xuống sàn đấu, gật đầu với Ninh Thành rồi mới ôm quyền tuyên bố: “Vòng một bảng đấu pháp thứ năm đã kết thúc. Mời mười người đứng đầu ở lại, những người còn lại xin mời xuống đài.”
Top 10 đã hiện rõ trên bảng đạo vận bên ngoài, chẳng cần Vọng Sơn Đạo Quân phải nhắc lại. Chờ hàng trăm người xuống đài xong, ông ta mới nói tiếp: “Trận đầu tiên của vòng hai là cuộc so tài giữa Ninh Thành của Thái Tố Giới và Lâm Kỳ của Thọ Di Giới.”
Ninh Thành và Khổng Tái đều lên đến tầng mười chín, nhưng vì Ninh Thành truyền tống ra trước nên được xếp hạng nhất vòng một.
Lâm Kỳ có tu vi Tạo Giới cảnh, nhưng theo Ninh Thành thấy thì cũng chỉ là Ngụy Giới. Cho dù là Tiêu Tâm Hề hay Ngao Tàn Tạo Giới thì đều mạnh hơn Lâm Kỳ.
“Ta nhận thua.” Lâm Kỳ vừa biết đối thủ là Ninh Thành liền dứt khoát lựa chọn đầu hàng.
Hắn đã tận mắt chứng kiến thực lực của Ninh Thành khi cùng tông chủ Thánh Đạo Tông liên thủ đối phó mười mấy cường giả bước thứ ba. Dù hắn leo lên được tầng thứ mười lăm của Thiên Môn Đạo Tháp, nhưng hắn tự biết rõ mình tuyệt đối không phải đối thủ của Ninh Thành.
Lâm Kỳ bước xuống đài, không ai cảm thấy hành động của hắn là sai lầm. Ninh Thành đã đánh bại mười bốn cường giả bước thứ ba, trong đó có cả vài đại năng Hợp Giới. Thực lực như vậy, việc hắn giành hạng nhất là điều không cần bàn cãi. Những người khác tham gia đấu pháp chẳng qua cũng chỉ vì nỗ lực tranh giành vị trí thứ hai và thứ ba mà thôi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tru Tiên (Dịch)