Chương 1453: Chỉ cần không ngừng
Chương 1455: Chỉ cần không ngừng bước
Suy đi tính lại nhiều lần, Ninh Thành quyết định vẫn dùng biện pháp lúc trước từng đối phó với Thất Sa Đoan thị. Với khả năng cảm ứng của loại bảo vật tạo hóa như Tạo Hóa Bất Diệt Phủ, hắn chỉ cần lấy ra một mảnh vỡ, cho dù là ở góc rách nát của Hỗn Loạn Hư Không, đối phương cũng có khả năng tìm tới nơi này.
Mảnh vỡ Bất Diệt Phủ vừa được Ninh Thành lấy ra, Vưu Quảng Hạo, Mộc Bân và Sư Hương Quân lập tức cảm nhận được. Ánh mắt ba người lướt qua mảnh vỡ bên cạnh Ninh Thành, liền nhận ra ngay lai lịch của nó.
“Ninh Đạo Quân, đây là mảnh vỡ Tạo Hóa Bất Diệt Phủ sao?” Vưu Quảng Hạo là người đầu tiên lên tiếng hỏi thăm.
Ninh Thành gật đầu: “Không sai, đây chính là mảnh vỡ của Tạo Hóa Bất Diệt Phủ. Hai vị đạo hữu hẳn cũng biết vị trí này có thể tiến vào Hỗn Loạn Nội Giới, chẳng qua chỉ dựa vào thực lực của mấy người chúng ta, muốn đánh vỡ nơi này để vào trong e là vẫn chưa đủ.”
“Đạo Quân muốn dùng nó để dẫn dụ chủ nhân của Tạo Hóa Bất Diệt Phủ đến đây?” Vưu Quảng Hạo lập tức hiểu ra ý đồ của Ninh Thành, kinh ngạc hỏi.
Ngay cả Sư Hương Quân cũng ngừng tu luyện, nghi hoặc nhìn Ninh Thành: “Tạo Hóa Bất Diệt Phủ chẳng phải đã vỡ vụn rồi sao? Nghe đồn chủ nhân của nó cũng đã cùng Bất Diệt Phủ đồng loạt ngã xuống rồi mà.”
“Chủ nhân Tạo Hóa Bất Diệt Phủ có ngã xuống hay không thì ta không rõ. Nhưng Tạo Hóa Bất Diệt Phủ từ mấy vạn năm trước đã bắt đầu ngưng tụ thành hình. Bất luận là ai có được nó, chắc chắn việc đầu tiên cần làm là khiến nó trở nên hoàn thiện. Chỉ cần người đó cảm ứng được mảnh vỡ đang ở chỗ ta, hắn nhất định sẽ tới đây.” Ninh Thành giải thích.
“Thế nhưng...” Mộc Bân không còn tâm trí đâu mà tu luyện nữa.
Nếu chủ nhân Tạo Hóa Bất Diệt Phủ thật sự tới đây, lỡ như đôi bên bất hòa, bọn họ chẳng phải sẽ thành bia đỡ đạn sao? Mặc dù địa vị của bọn họ cách xa năm vị Thánh Chủ, nhưng cũng biết trong số đó, người mạnh nhất chính là chủ nhân của Tạo Hóa Bất Diệt Phủ.
Ninh Thành chắp tay nói: “Mấy vị đạo hữu, nếu Tạo Hóa Bất Diệt Phủ thực sự có thể mở ra nơi này, chúng ta sẽ là nhóm người đầu tiên tiến vào Hỗn Loạn Nội Giới. Đương nhiên, nếu hai vị lo lắng, ta sẽ mở phòng ngự trận để hai vị rời khỏi đây trước.”
Vưu Quảng Hạo và Mộc Bân nhìn nhau một hồi, đồng thời chắp tay với Ninh Thành: “Ninh Đạo Quân cứ việc triển khai, nếu cần chúng ta giúp sức, chúng ta nhất định sẽ dốc hết toàn lực. Chỉ cầu có thể đi theo sau lưng Đạo Quân tiến vào Hỗn Loạn Nội Giới.”
Sư Hương Quân cũng lên tiếng: “Ta cũng vậy.”
“Tốt.” Ninh Thành phất tay, “Đã như vậy, chúng ta cứ ở đây tu luyện. Chỉ cần chủ nhân Tạo Hóa Bất Diệt Phủ cảm ứng được mảnh vỡ này mà tiến vào Hỗn Loạn Hư Không, ta chắc chắn cũng sẽ cảm ứng được hắn. Nếu chờ đợi vài năm mà vẫn không thấy tăm hơi, ta sẽ chủ động rời khỏi đây để đi tìm kiếm.”
Bốn người đã bàn bạc xong xuôi, tự nhiên không ai có ý kiến gì khác. Ninh Thành làm vậy cũng là một mũi tên trúng hai đích, nếu không cần đi ra ngoài mà vẫn dẫn dụ được chủ nhân Bất Diệt Phủ tới thì là tốt nhất.
Dù sao cho dù hắn có ra ngoài tìm được đối phương, cuối cùng vẫn phải dẫn người đó tới địa điểm này. Quy tắc trong Hỗn Loạn Hư Không vỡ vụn lộn xộn, Ninh Thành cũng không dám khẳng định nếu rời đi thì bản thân có thể tìm lại được nơi này hay không.
Sư Hương Quân có thể tìm được vị trí này không phải dựa vào thực lực, mà là dựa vào thời gian. Sư Hương Quân đã ở trong này bao nhiêu năm rồi? Ninh Thành không cần hỏi cũng biết chắc chắn không dưới nghìn vạn năm.
Nghìn vạn năm, cho dù là nơi hẻo lánh đến mấy, dù là người mù cũng có thể sờ soạn ra được. Huống hồ, việc rời khỏi Hỗn Loạn Hư Không đối với hắn lúc này cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
...
Tại một góc hẻo lánh tận cùng của Ngũ Hành Vũ Trụ, nơi này không bóng người, không tinh cầu, chỉ có bóng tối vô tận và đủ loại khí tức hư không hỗn tạp.
Giữa hư không đen kịch ấy, một cây cự phủ màu vàng nhạt đang lơ lửng. Quanh thân cự phủ đạo vận quấn quýt, dù khí tức hư không nơi này vô cùng hỗn loạn, nhưng từ trong đó vẫn không ngừng bị bóc tách ra những luồng thần linh khí tinh thuần. Toàn bộ những khí tức này đều thấm sâu vào trong cự phủ.
Luồng uy áp bàng bạc to lớn bao quanh Bàn Cổ Phủ, đây là một thanh cự phủ khiến người ta chỉ nhìn qua thôi cũng đủ thấy kinh tâm động phách. Đáng tiếc là trên lưỡi rìu có vài chỗ sứt mẻ, khiến nó trông không được hoàn mỹ cho lắm.
Thanh cự phủ này đã nằm ở đây không biết bao nhiêu năm. Ngoại trừ việc không ngừng hấp thụ thần linh khí, nó chưa từng nhúc nhích dù chỉ một chút. Có lẽ nếu không có gì bất ngờ xảy ra, nó sẽ mãi mãi duy trì trạng thái như vậy.
Thế nhưng trong hư không bao la, thứ không thiếu nhất chính là những sự cố bất ngờ.
Thanh cự phủ vốn bất động bấy lâu nay bỗng nhiên rung lên kịch liệt. Giống như đột ngột bị một sợi dây vô hình lôi kéo hoặc bị một tiếng gọi nào đó thức tỉnh, sau vài nhịp rung động, nó hóa thành một đạo phủ ảnh, xé rách hư không, gào thét biến mất trong nháy mắt.
...
“Bàn Thiên đại ca, có chuyện gì vậy?”
Cũng ở trong hư không vô tận, một nữ tử xinh đẹp nghi hoặc nhìn nam tử khổng lồ cao gần hai trượng bên cạnh hỏi.
“Ta cảm nhận được một tiếng gọi từ huyết mạch, có lẽ chúng ta sắp đến được Thái Dịch Giới rồi.” Nam tử khổng lồ dừng lại, nghiêng tai lắng nghe rồi nói.
Hai người này chính là Bàn Thiên và Thẩm Mộng Yên, những người đã đơn độc dấn thân vào hư không năm xưa. Suốt mấy ngàn năm qua, Bàn Thiên đã đưa Thẩm Mộng Yên đi qua không biết bao nhiêu vùng hư không, trải qua bao nhiêu tinh cầu.
Trong số những tinh cầu đó có rất nhiều nơi tài nguyên phong phú. Nhờ vậy, Thẩm Mộng Yên đã Tố Đạo thành công từ mấy ngàn năm trước. Còn Bàn Thiên, với huyết mạch khổng lồ của tộc Bàn thị cổ xưa, tốc độ tu luyện và cảm ngộ lại càng tiến triển thần tốc. Hiện tại, hắn đã là tồn tại Hỗn Nguyên viên mãn.
Khi thực lực tăng tiến, hình thể của Bàn Thiên cũng được khống chế ở mức hơn hai trượng.
Thẩm Mộng Yên không hỏi thêm gì nữa, nàng biết lai lịch của Bàn Thiên cao quý hơn nàng rất nhiều. Rất nhiều cảm giác của Bàn Thiên đều chính xác, nếu không có hắn, Thẩm Mộng Yên nàng đã sớm tan biến trong hư không từ lâu rồi.
Đúng lúc này, toàn thân Bàn Thiên bỗng nhiên run rẩy. Hắn nhìn trân trân vào hư không xa xăm, đột ngột bước tới một bước, giơ tay chộp mạnh vào khoảng không.
Thẩm Mộng Yên lập tức cảm nhận được một luồng khí tức hủy thiên diệt địa tràn tới, theo sau đó là một mùi máu tanh nồng nặc. Luồng khí tức khủng bố kia biến mất không dấu vết, sau đó nàng thấy Bàn Thiên ngã gục xuống.
“Bàn Thiên đại ca...” Thẩm Mộng Yên lo lắng lao tới muốn đỡ lấy hắn.
Bàn Thiên xua tay: “Ta không sao...”
Thẩm Mộng Yên nhìn thấy rõ ràng trên hông Bàn Thiên có một vết thương sâu hoắm, máu tươi đang không ngừng rỉ ra từ đó. Thế nhưng thứ đã làm Bàn Thiên bị thương thì nàng lại hoàn toàn không nhìn thấy.
Bàn Thiên nuốt vài viên đạo quả, vết thương trên hông nhanh chóng khép lại. Chẳng qua Thẩm Mộng Yên cảm thấy Bàn Thiên có chút không ổn, dường như toàn bộ tâm thần của hắn đã bị luồng khí thế khủng bố vừa rồi cuốn đi mất.
“Bàn Thiên đại ca, vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì?” Thẩm Mộng Yên lo lắng hỏi.
Bàn Thiên nhìn vào hư không bao la, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Ta cảm nhận được tiếng gọi từ huyết mạch tổ tiên, ta phải đi tìm nó. Mộng Yên sư muội, ta sẽ đưa muội đến Thái Dịch Giới trước, sau đó ta phải rời đi.”
Thẩm Mộng Yên nghiêm túc nói: “Bàn Thiên đại ca, không có huynh, muội đã sớm mất mạng trong hư không rồi. Cho dù có đến Thái Dịch Giới, muội cũng không có người thân hay bằng hữu. Nếu huynh không chê muội là gánh nặng, thì đừng đưa muội đi một mình.”
Thẩm Mộng Yên nói lời chân tình, không có Bàn Thiên, dù nàng không ngã xuống thì tốc độ tu luyện cũng không thể nhanh như hiện tại.
Bàn Thiên lắc đầu: “Mộng Yên sư muội thông minh nhanh nhẹn, dọc đường đã giúp ta rất nhiều, sao có thể là gánh nặng được. Chỉ là chuyến đi này của ta lành ít dữ nhiều. Tộc Bàn thị của ta dần tiêu biến trong vũ trụ, nếu không nhờ Ninh Thành huynh đệ cứu giúp, Bàn Thiên ta cũng sớm hóa thành tro bụi rồi. Dù là vì bản thân hay vì tộc Bàn thị, ta nhất định phải đi một chuyến. Chỉ cần ta còn sống, nhất định sẽ quay lại Thái Dịch Giới tìm muội.”
“Bàn Thiên đại ca, muội sẽ cùng huynh đi tìm.” Lần này Thẩm Mộng Yên không đưa ra lời giải thích nào nữa.
Bàn Thiên hiểu tính cách của nàng, biết có nói thêm chuyện đưa nàng đi cũng vô ích: “Đã như vậy, chúng ta đi thôi.”
“Bàn Thiên đại ca, rốt cuộc là thứ gì đã làm huynh bị thương?” Sau khi Bàn Thiên đồng ý, Thẩm Mộng Yên mới hỏi.
Sắc mặt Bàn Thiên trở nên nghiêm nghị: “Thứ làm ta bị thương là một cây cự phủ. Ta nghi ngờ đó chính là Tạo Hóa Bất Diệt Phủ mà tổ tiên tộc Bàn thị từng sở hữu. Chẳng qua cây cự phủ đó dường như đã sinh ra linh tính mới, khi cảm nhận được ta, nó chỉ hơi khựng lại một chút. Khi ta đưa tay muốn bắt lấy, nó liền trực tiếp đánh trọng thương ta...”
Trên mặt Bàn Thiên thoáng hiện một tia đau buồn, đó là nỗi thất lạc và bi ai. Pháp bảo của tổ tiên ngay trước mắt mà hắn lại không thể chạm tới.
Thẩm Mộng Yên nghi hoặc: “Nếu nó đã đi mất rồi, sao huynh biết nó đi hướng nào?”
“Vừa rồi cây cự phủ đó đã mang theo tinh huyết của ta. Chỉ cần nó còn ở trong phương vũ trụ này, ta có thể cảm ứng được...” Bàn Thiên tự hào nói, đây chính là sự cường đại của huyết mạch viễn cổ.
Thẩm Mộng Yên trầm mặc một lát rồi mới nói: “Bàn Thiên đại ca, liệu có khi nào cây cự phủ đó cố ý mang theo tinh huyết của huynh để huynh có thể tìm thấy nó không? Nếu huynh không đi tìm, nghĩa là huynh từ bỏ; nếu huynh tìm tới, nghĩa là huynh không hề từ bỏ nó?”
Bàn Thiên ngẩn ra, lập tức vỗ đùi nói: “Đúng rồi, nhất định là như thế...”
Nhưng nói chưa dứt câu, hắn lại khựng lại, vẻ mặt lộ rõ sự mờ mịt.
“Bàn Thiên đại ca, huynh lại nghĩ tới điều gì sao?” Thẩm Mộng Yên vội vàng hỏi.
Bàn Thiên gật đầu, giọng điệu có chút nản lòng: “Ta quả thật cảm ứng được phương hướng của nó, nhưng chỉ trong chớp mắt, khoảng cách nó vừa bay qua bằng chúng ta dốc sức đi bộ trong mấy vạn năm. Mà cây rìu đó vẫn đang không ngừng bay xa, e là dù ta có đuổi theo cũng vô dụng...”
Thẩm Mộng Yên mỉm cười: “Bàn Thiên đại ca, năm đó khi chúng ta vừa rời khỏi Huyền Hoàng Tinh Lục, cũng đâu có nghĩ tới việc sẽ lang thang trong hư không mấy ngàn năm. Cây cự phủ đó dù có bay xa đến đâu, chỉ cần có phương hướng thì chúng ta sẽ có mục tiêu. Một vạn năm không được thì mười vạn năm, mười vạn năm không được thì dùng trăm vạn năm. Chỉ cần cây rìu đó dừng lại, chúng ta không ngừng bước, nhất định sẽ tìm thấy.”
“Đúng, chỉ cần chúng ta không ngừng bước, nhất định sẽ tìm thấy!” Bàn Thiên lại vỗ đầu một cái, “Đi, ta không tin là không đuổi kịp thanh rìu đó!”
Đề xuất Huyền Huyễn: Nguyên Lai Ta Là Đạo Tổ