Chương 194: Ác ma đáng sợ

“Không phải, đó là một nơi vô cùng xa xôi, nhất thời đệ cũng không cách nào giải thích rõ ràng được.” Ninh Thành thật sự không biết phải giải thích với Lam Thục thế nào.

Lam Thục không để tâm, nói: “Vậy thì để sau hãy nói, chúng ta...” Nàng chợt khựng lại, đồng thời kéo Ninh Thành đứng lại.

Ninh Thành dừng bước, nghi hoặc nhìn Lam Thục, lại phát hiện trong mắt nàng thế nhưng lộ vẻ kinh hãi. Hắn theo bản năng nhìn về hướng Lam Thục vừa quan sát, phía trước là đường cái phồn hoa người qua kẻ lại, dường như không có gì đặc biệt.

“Thục tỷ, có chuyện gì vậy?” Ninh Thành cẩn thận truyền âm hỏi.

Lam Thục lại nhìn về phía đường cái một lần nữa, sau đó nhanh chóng nói: “Ninh Thành, chúng ta về trước đi, không đi đấu giá hội nữa. Đến lúc đó đệ tự mình đến Khí Các mua một chiếc rìu là được.”

Ninh Thành biết Lam Thục chắc chắn đã nhìn thấy thứ gì đó, vội vàng gật đầu, đi theo sau nàng nhanh chóng quay trở về Long Phượng học viện.

Hai người vừa trở lại phòng của Lam Thục, sau khi nàng mở toàn bộ trận pháp lên mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Ninh Thành vừa định hỏi xem đã xảy ra chuyện gì, liền nghe thấy bên ngoài truyền đến một giọng nói: “Cù Anh Quang của Long Phượng học viện kính chào Thục sư muội, đồng thời muốn thỉnh giáo Thục sư muội một việc. Vài ngày trước, có một tu sĩ bị đóng đinh đến chết trên đại quảng trường của Long Phượng học viện chúng ta, xin hỏi có phải là do Thục sư muội làm hay không?”

“Về sau bất cứ việc gì cũng đừng tới tìm ta.” Ngữ khí của Lam Thục không chút cảm xúc, hoàn toàn không có vẻ nhu hòa như khi nói chuyện với Ninh Thành, hơn nữa cũng không có nửa phần ý định muốn trả lời đối phương.

“Vâng, Cù Anh Quang cáo từ.” Sau câu nói này, bên ngoài không còn âm thanh nào truyền đến nữa. Dường như người hỏi đã nhận được câu trả lời mà hắn cần.

Lam Thục căn bản không để tâm đến việc Cù Anh Quang tới tìm, vẫn còn chút kinh hồn bạt vía nói: “Vừa rồi ta ở trên đường nhìn thấy một ác ma. Ta không biết hắn tên là gì, nhưng ta khẳng định hắn là tên ma quỷ đáng sợ nhất mà ta từng gặp.”

Trước khi Ninh Thành kịp hỏi, Lam Thục bỗng nhiên nhìn hắn hỏi: “Ninh Thành, lúc nãy trên đường có một nam tử dáng người rất cao, sắc mặt tái nhợt, đệ có nhìn thấy không?”

Nghe Lam Thục nhắc đến đặc điểm này, Ninh Thành lập tức nhớ ra ngay. Hắn liền đáp: “Đúng vậy, Thục tỷ, đệ có thấy người đó, tu vi dường như rất cao.”

Lúc thấy Lam Thục đột nhiên ngưng bặt, hắn đã cố ý chú ý đến phía đối diện con đường. Tuy rằng người qua kẻ lại tấp nập, nhưng nam tử sắc mặt tái nhợt kia vẫn khiến hắn có ấn tượng sâu sắc.

“Về sau nhìn thấy người này, đệ thấy hắn bao xa thì hãy tránh xa bấy nhiêu. Không ai biết hắn đáng sợ thế nào, nhưng ta lại tận mắt chứng kiến...” Giọng nói của Lam Thục đã dịu đi không ít, nhưng sự kiêng dè trong ngữ khí thì Ninh Thành vẫn có thể cảm nhận rõ ràng.

“Nhạc Châu vốn có một môn phái gọi là Lưu Ly Môn. Lưu Ly Môn do một nữ tu bị tông môn ruồng bỏ sáng lập, toàn bộ môn phái đều là nữ tu. Lưu Ly Môn ở Nhạc Châu quy mô không lớn, cũng chỉ là một tông môn sáu sao. Nhưng tông môn sáu sao này, lại bị một tay người đó tiêu diệt...”

Khi nhắc đến những điều này, dường như Lam Thục lại nhớ tới cảnh tượng ban đầu, trong mắt vẫn còn vương chút kinh hãi.

Ninh Thành trong lòng có chút khó hiểu. Lam Thục có thể giết chết nam tu mạo phạm nàng rồi treo trước cửa Long Phượng học viện, chứng tỏ nàng không phải hạng người nhát gan. Chuyện gì có thể khiến nàng lộ ra thần thái như vậy?

“Hắn không phải người, hoàn toàn là một con quỷ. Ngoại trừ để lại một cô bé, hắn đã giết sạch toàn bộ nữ tu của Lưu Ly Môn. Hắn thu thập máu tươi của những nữ tu đó, còn từng người một làm nhục thi thể của họ, quả thực là hạng súc sinh...” Lam Thục dường như lại nhớ tới cảnh tượng đẫm máu đáng sợ năm đó.

Ninh Thành vội vàng gọi: “Thục tỷ...”

Lam Thục định thần lại, sắc mặt nàng khá hơn một chút, gật đầu với Ninh Thành rồi tiếp tục nói: “Lúc đó ta đang trốn ở bên ngoài Lưu Ly Môn, vốn định đến đó có chút việc, không ngờ lại thấy cảnh tượng tanh máu như vậy. Nhưng khi ta biết được nguyên nhân tên ma quỷ kia tiêu diệt cả môn phái Lưu Ly Môn, ta thậm chí còn không thể tin nổi. Hắn giết sạch tất cả mọi người, chỉ để lại một cô bé chừng mười tuổi. Lúc sắp đi, hắn nhấc bổng cô bé đó lên và nói: ‘Tiểu súc sinh, ngươi có biết kẻ chê ta xấu xí sẽ có kết cục thế nào không?’. Nói xong, hắn rút ra một con dao nhọn đâm thẳng vào tim cô bé, sau đó ném thẳng xuống khe núi sâu thẳm...”

“Đồ súc sinh!” Ninh Thành nắm chặt nắm đấm. Nếu hắn có khả năng xử lý kẻ đó, hắn sẽ lập tức ra tay trừ khử ngay.

Sau khi nói ra chuyện này, tâm trạng Lam Thục dường như đã nhẹ nhõm hơn đôi chút: “Ninh Thành, ta không nhìn thấu tu vi của người này, phỏng chừng đã trên Tích Hải cảnh rồi. Lúc đó ta ở ngay gần Lưu Ly Môn, đối mặt với ác ma này ta không thể bình tĩnh được. Để tránh bị hắn phát hiện có điều bất thường, ta mới vội vàng đưa đệ về đây. Nếu tương lai đệ có cơ hội giết hắn, nhớ giúp Lưu Ly Môn báo thù, giết chết con súc sinh này...”

Lam Thục không nói rõ mối quan hệ giữa nàng và Lưu Ly Môn, nhưng Ninh Thành đã lờ mờ đoán được nàng có liên quan đến môn phái đó. Loại súc sinh mất nhân tính này, dù Lam Thục không nói, khi Ninh Thành đủ thực lực cũng sẽ trừ khử hắn.

“Thục tỷ, tỷ yên tâm, sau này khi đệ đủ thực lực, nhất định sẽ giết chết kẻ này.” Ninh Thành khẳng định chắc nịch.

Lam Thục gật đầu: “Ninh Thành, đệ có Thái Hư Chân Ma Phủ, giờ hãy theo ta học thuật dịch dung. Nhớ kỹ, vào trong Quy Tắc Lộ không cần vội vã đi ra. Có vài người ở lại bên trong đột phá Nguyên Hồn mới chịu ra ngoài, đệ cũng không cần nóng vội. Thiên địa quy tắc trong Quy Tắc Lộ rất hoàn chỉnh, là nơi thích hợp nhất để tu luyện và lĩnh ngộ các loại pháp thuật đạo vận. Một khi đệ thấu hiểu được chân lý quy tắc thiên địa trong đó, sau này tu luyện sẽ đạt được hiệu quả vượt bậc, pháp thuật cũng sẽ hoàn thiện và lợi hại hơn người khác rất nhiều.”

...

Một ngày trước khi Quy Tắc Lộ mở ra, Ninh Thành chào tạm biệt Lam Thục. Hắn muốn đi mua một kiện linh khí tấn công, nếu có pháp bảo phòng ngự, hắn cũng dự định mua một cái.

Lam Thục không đi tiễn Ninh Thành. Nàng biết những người dẫn đội đến Quy Tắc Lộ có tu vi cao hơn nàng nhan nhản khắp nơi. Với tu vi Tố Thần sơ kỳ của nàng, dù có thuật dịch dung cũng rất dễ bị người khác phát hiện.

Linh Bảo Lâu ở Long Phượng thành không tính là quá nổi danh, nhưng cũng không hề nhỏ. Rất nhiều tu sĩ ở đây thích đến Linh Bảo Lâu, chủ yếu vì pháp bảo ở đây đầy đủ, giá cả lại tương đối rẻ.

Ninh Thành hiện đang ở Linh Bảo Lâu. Ban đầu hắn định mua một cây rìu, nhưng lại bị một cây trường thương thu hút. Cây trường thương này chỉ là một kiện trung phẩm linh khí, toàn thân đen kịt, trông cực kỳ thuận mắt, đẹp hơn chuôi Thái Hư Chân Ma Phủ của hắn rất nhiều. Ở phần đuôi thương có khắc hai chữ “Đoạn Huyền”.

Hơn nữa, mức giá đối với Ninh Thành mà nói cũng không có áp lực gì lớn, chỉ cần ba mươi vạn thượng phẩm linh thạch.

Ninh Thành trực tiếp lấy ra ba mươi vạn linh thạch mua cây trường thương này. Gã sai vặt của Linh Bảo Lâu thấy Ninh Thành mua đồ cực kỳ dứt khoát, lập tức biết hắn là một vị khách giàu có. Gã cực kỳ chu đáo gói trường thương lại cho Ninh Thành, sau đó nhiệt tình giới thiệu: “Linh Bảo Lâu hiện đang tổ chức triển lãm pháp bảo phòng ngự, vị bằng hữu này nếu có hứng thú thì có thể qua xem thử.”

“Ở đâu?” Ninh Thành vốn đang muốn mua một kiện pháp bảo phòng ngự, thấy gã sai vặt chủ động giới thiệu, hắn liền hỏi ngay.

“Ngay trên lầu thôi ạ.” Gã sai vặt chỉ tay về phía cầu thang, nơi có rất nhiều tu sĩ đang đi lại tấp nập.

Ninh Thành vội vàng cảm ơn một tiếng, rảo bước lên lầu.

Lên đến nơi, Ninh Thành thấy trong đại sảnh rộng thênh thang bày biện đủ loại pháp bảo phòng ngự, liền biết mình đã đến đúng chỗ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, hắn đã ưng ý một chiếc đỉnh. Bên ngoài chiếc đỉnh này khắc ba chữ “Càn Khôn Đỉnh”, dáng vẻ cực kỳ bắt mắt.

Ninh Thành thích chiếc Càn Khôn Đỉnh này, ngoài việc kiểu dáng hợp nhãn, còn bởi vì trong truyền thuyết viễn cổ của Hoa Hạ, Càn Khôn Đỉnh là vật của Hồng Quân Lão Tổ, lại do Hỗn Độn bảo vật biến thành. Dù biết đây chỉ là truyền thuyết trên Trái Đất, và chiếc Càn Khôn Đỉnh trước mắt không phải là cái trong tưởng tượng, hắn vẫn muốn mua nó.

Ở đây pháp bảo phòng ngự rất nhiều, tu sĩ vây xem cũng không ít. Ninh Thành vất vả lắm mới chen được đến trước Càn Khôn Đỉnh, chỉ vào nó và nói lớn: “Lão bản, chiếc đỉnh này ta lấy.”

Càn Khôn Đỉnh này là một kiện thượng phẩm linh khí phòng ngự, giá là tám mươi vạn thượng phẩm linh thạch, mức giá này vẫn nằm trong khả năng chi trả của Ninh Thành.

“Chiếc Càn Khôn Đỉnh này ta đã nhìn trúng từ trước, ta lấy nó.” Lại có một giọng nói khác vang lên bên cạnh Ninh Thành, hiển nhiên cũng nhắm trúng cùng một món đồ.

Đề xuất Voz: Đôi Mắt Bồ Câu
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN