Chương 34: Hoang đảo

Ninh Thành vừa định tính toán bố trí một cái trận pháp ngăn mưa, thì trước mạn thuyền một luồng sóng dữ đã nổ tung, hai hàng răng nanh trắng ởn lao thẳng về phía hắn định cắn xé. Lần này phản ứng của An Y vậy mà còn nhanh hơn cả Ninh Thành, một đạo phong nhận lướt qua, con hải thú đang nhe nanh múa vuốt kia trực tiếp bị nàng đánh rơi xuống biển.

Ninh Thành kinh ngạc nhìn An Y. Trong mắt hắn, An Y vốn luôn phản ứng chậm nửa nhịp, sao lần này lại nhanh nhẹn như thế? Tuy rằng loại hải thú này không đáng nhắc tới, chỉ cần một tu sĩ Tụ Khí tầng thứ nhất bình thường cũng có thể dễ dàng đối phó, nhưng tốc độ phản ứng này của An Y vẫn khiến Ninh Thành phải nhìn bằng cặp mắt khác xưa.

Thấy Ninh Thành có chút ngẩn người nhìn mình, An Y ngượng ngùng nói: “Mấy ngày nay vẫn luôn có đủ loại hải thú cấp thấp công kích thuyền của chúng ta, muội lúc nào cũng trong tư thế chuẩn bị, cho nên...”

Ninh Thành sực tỉnh, hắn đã quá đắm chìm vào việc nghiên cứu trận pháp. An Y vì không muốn đám hải thú cấp thấp này quấy rầy hắn cảm ngộ, nên đã chủ động gánh vác nhiệm vụ xua đuổi chúng. Những con hải thú này tuy cấp thấp, nhưng lại là thứ yêu thích của đám mạo hiểm giả. Đồ vật trên người hải thú rất có giá trị, một con có thể bán được hơn mười đồng kim tệ.

Ninh Thành hiện tại không còn để tâm đến kim tệ, ngay cả Tụ Khí thạch hắn cũng chẳng thiết tha gì. Thứ hắn quan tâm là linh thạch, với lượng linh khí cần thiết cho công pháp hắn tu luyện, Tụ Khí thạch phổ thông căn bản không có tác dụng gì.

Lại một đợt sóng lớn ập đến, Ninh Thành không kịp nói lời cảm ơn, vội vàng dồn sức khống chế thuyền nhỏ. Ngay khi hắn định bố trí trận pháp, hắn mới phát hiện ra mình không có lấy một cây trận kỳ nào, hơn nữa hắn cũng hoàn toàn không biết cách luyện chế trận kỳ. Lúc này đối với hắn, tất cả trận pháp và cách luyện chế trận kỳ đều chỉ dừng lại ở mặt lý thuyết, chưa thể biến thành thực tế.

Mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt, sóng biển cũng ngày càng dữ dội. Ninh Thành và An Y lúc này căn bản không có cách nào để trú mưa, cả hai phải dốc toàn lực để giữ vững mạn thuyền, ít nhất không để nó bị lật úp. Mặc dù cả hai đều là tu sĩ Tụ Khí tầng bốn, nhưng cơn mưa tầm tã này dường như không có dấu hiệu dừng lại.

Họ đã cầm cự suốt cả ngày, thế nhưng mưa lại càng lúc càng lớn hơn. Một đạo sóng cao vài trượng đập tới, thuyền nhỏ dưới sự khống chế của Ninh Thành và An Y tuy không bị hất văng, nhưng lại phát ra một tiếng "rắc" rồi vỡ tan tành. Một chiếc thuyền gỗ nhỏ nhoi, có thể kiên trì cả ngày trời trong cơn cuồng phong sóng dữ thế này đã là điều không tệ.

Thuyền vỡ, Ninh Thành và An Y trực tiếp rơi xuống biển. Ninh Thành nhanh tay chộp lấy một mảnh ván gỗ, quay đầu lại thì thấy An Y chỉ còn lộ ra một góc y phục trên mặt nước. Trong lúc hoảng loạn, hắn chẳng còn tâm trí đâu mà lo cho mảnh ván gỗ, trực tiếp vận chân khí lao tới, ôm chặt An Y vào lòng.

An Y là tu sĩ Tụ Khí tầng bốn, nhưng vì không có chút kinh nghiệm đi biển nào, lại sau một ngày ròng rã chống chọi với cuồng phong, nàng đã sức cùng lực kiệt. Huống chi trước đó, nàng còn phải liên tục chăm sóc Ninh Thành suốt gần một tuần lễ. Lúc này thuyền vỡ, đừng nói nàng không biết bơi, dù có biết bơi đi chăng nữa thì nàng cũng không thể cầm cự thêm được. May mà Ninh Thành nhanh mắt nhanh tay chộp lấy nàng, nếu không An Y đã bị sóng dữ cuốn trôi đi rồi.

Được Ninh Thành đưa lên mặt nước, An Y nôn ra mấy ngụm nước mặn, lúc này mới yếu ớt hỏi: “Ninh đại ca, chúng ta có phải sắp chết rồi không?”

Ninh Thành ôm An Y đạp nước, trong lòng cũng dâng lên một nỗi buồn man mác. Nếu còn một mảnh gỗ, có lẽ hắn còn có thể cầm cự thêm một thời gian, giờ đến mảnh gỗ cũng không còn, hắn dù có lợi hại đến mấy cũng chẳng thể kiên trì được bao lâu.

“Ninh đại ca, huynh nói xem nếu chúng ta chết đi, liệu có biến thành loại hồn binh đó không, rồi hằng ngày cứ đi qua đi lại trên vùng biển này?” An Y lúc này vậy mà lại nghĩ đến đám hồn binh kia.

Ninh Thành vội vàng trấn an: “Đừng nghĩ lung tung, chúng ta chưa chắc đã chết đâu, chỉ cần sóng gió này lặng xuống, biết đâu sẽ có người cứu. Ai, giá mà biết ngự kiếm phi hành thì tốt rồi, đâu còn sợ mấy thứ sóng biển này nữa...”

Lời còn chưa dứt, lại một đợt sóng lớn ập tới, trực tiếp nhấn chìm tiếng nói của Ninh Thành. Sóng qua đi, An Y bỗng giơ tay vuốt lại mái tóc cho Ninh Thành: “Ninh đại ca, muội rất muốn bảo huynh hãy buông muội ra, nhưng muội thực sự rất sợ hãi. Muội không sợ chết, muội chỉ sợ phải biến thành hồn binh một mình thôi...”

Ninh Thành cố sức nâng An Y lên cao một chút, nói: “Đừng nói lời ngốc nghếch nữa, sao huynh có thể buông muội ra được? Có chết thì cùng chết, buông muội ra cũng chẳng giải quyết được gì, hai người ở bên nhau vẫn tốt hơn. Huynh đã từng chết một lần rồi, chết thêm lần nữa cũng chẳng sao, biết đâu lại có thể quay trở về...”

“Ninh đại ca, bạn gái có nghĩa là vị hôn thê sao?” An Y thấy Ninh Thành nói nửa chừng rồi im lặng, bỗng nhiên chủ động hỏi.

Trước đó An Y đã từng hỏi hắn về chuyện bạn gái, chỉ là lúc ấy lời nói bị hai vị cao nhân tu sĩ đột ngột bay qua làm gián đoạn. Ninh Thành không ngờ lúc này nàng lại nhắc lại chuyện đó. Vừa rồi khi nghĩ đến Ninh Nhược Lan, hắn cũng vô thức nhớ đến Điền Mộ Uyển. Lúc này chẳng biết có còn giữ được mạng hay không, An Y đã hỏi thì hắn cũng không có ý định giấu giếm, trực tiếp đáp: “Bạn gái không phải là vị hôn thê, muốn bạn gái trở thành vị hôn thê thì phải cầu hôn.”

“Có phải vì huynh quên cầu hôn nên bạn gái huynh mới giận dỗi không?”

Ninh Thành thở dài: “Không phải, nàng ta đã bước lên xe của một người đàn ông khác ngay trước mặt huynh. Tuy huynh biết nàng ta có lẽ là cố ý, nhưng với tính cách của huynh, huynh không thể chấp nhận được, huynh nghĩ...”

Sắc mặt An Y bỗng nhiên thay đổi, giọng điệu thậm chí còn có chút kịch liệt: “Ninh đại ca, loại đàn bà không biết xấu hổ đó? Huynh còn nhắc đến nàng ta làm gì...”

Lại một đạo sóng lớn đánh tới, Ninh Thành đã có chút kinh nghiệm, mang theo An Y lặn xuống nước để tránh né, sau đó mới ngoi đầu lên. Lau đi những giọt nước trên mặt, Ninh Thành cười khổ: “An Y, vừa rồi là muội nhắc tới đấy chứ, huynh vốn có định nhắc đâu.”

Đồng thời trong lòng hắn cũng rất cạn lời, hắn biết An Y chưa từng đến địa cầu, có suy nghĩ như vậy cũng là bình thường. Chuyện đó với việc không biết xấu hổ hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, nhưng Ninh Thành cũng không có cách nào giải thích cho nàng hiểu.

“Muội xin lỗi, Ninh đại ca, vừa rồi muội không nên nhắc lại chuyện đó.” An Y cảm nhận được nỗi buồn của Ninh Thành, trong lòng bỗng thấy khó chịu. Nàng vốn tu luyện cùng sư phụ, nhưng khi ở bên cạnh Ninh Thành, nàng cảm thấy mình nói được nhiều lời hơn hẳn so với khi ở cùng sư phụ.

“An Y, muội xem kìa, đó có phải là loài hải thú đã tấn công chúng ta lúc trước không?” Ninh Thành theo bản năng ôm chặt An Y, lòng lạnh toát.

Một đàn hải thú đen kịt đang lao về phía Ninh Thành và An Y, con nào con nấy đều lộ ra ánh mắt khát máu, nhe ra hàm răng nanh sáng loáng. Rõ ràng chúng đã đánh hơi thấy con mồi.

“Đúng là loại răng nanh đó rồi...” An Y cũng hoảng loạn. Có thể tưởng tượng được, hai người bọn họ sắp sửa bị đàn hải thú đông nghịt này xé xác thành từng mảnh, thậm chí đến một mẩu thịt vụn cũng chẳng còn.

Ninh Thành rút phi kiếm ra, vung lên một đạo kiếm quang, mấy chục con hải thú lao lên đi đầu trực tiếp bị hắn chém nát. Đám hải thú phía sau lập tức ùa tới, xâu xé và ăn sạch những đồng loại vừa bị Ninh Thành giết chết.

Sóng biển dường như đã nhỏ đi nhiều, hồi lâu không thấy đợt sóng nào đánh tới, nhưng Ninh Thành lại càng thêm gian nan. Hắn không ngừng vung phi kiếm sát phạt đám hải thú, một mặt vừa giết chóc, một mặt vừa ôm An Y nhanh chóng lùi lại. Chỉ có điều sức cản của nước biển khiến tốc độ của hắn không thể phát huy tối đa.

Khát vọng sống mãnh liệt khiến Ninh Thành bộc phát ra sức mạnh chưa từng có, hắn đưa An Y vừa đánh vừa lui, vậy mà cũng kiên trì được nửa ngày trời. Đám hải thú răng nanh này quá nhiều, hắn giết không xuể, chẳng những không hết mà dường như càng giết chúng lại càng kéo đến đông hơn.

“An Y...” Ninh Thành định nói rằng hắn đã không thể kiên trì thêm được nữa, thì một rạn đá ngầm hiện ra ngay trước mặt.

An Y cũng nhìn thấy rạn đá đó, nàng vừa định lên tiếng thì Ninh Thành đã vui mừng kêu lên: “Chúng ta đến rìa một hòn đảo rồi...”

Vừa nói, Ninh Thành vừa dồn nốt chút sức lực cuối cùng, mang theo An Y tăng tốc, cuối cùng cũng vọt ra khỏi mặt nước, đáp xuống bãi đá ngầm bên ngoài hòn đảo nhỏ. Ngay sau đó, Ninh Thành loạng choạng chạy thêm vài bước vào sâu trong đảo, rồi rốt cuộc không nhịn được nữa, ngã ngửa ra mặt đất: “Cuối cùng cũng giữ được mạng...”

Lời nói của Ninh Thành chợt dừng bặt, hắn ngơ ngác nhìn chằm chằm vào An Y đang nằm đè lên người mình. Thú thật, trước giờ Ninh Thành chưa từng xem An Y như một người phụ nữ trưởng thành, nhưng lúc này, khi quần áo trên người đã ướt đẫm, An Y trông còn quyến rũ hơn bất kỳ người phụ nữ nào.

Ninh Thành trong lòng thầm cảm thán: “Tiểu ni cô này bình thường không nhận ra, không ngờ lồng ngực lại nảy nở đến thế?”

Đề xuất Voz: Độc hành – Hành trình vào cõi chết
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN